Hôn Trộm 55 Lần

Chương 817: Thăm lại quang cảnh 10 năm trước[17]



Kiều An Hảo bị dọa đến rút lui về phía sau từng bước, ở trong một mảnh mờ tối, cô nghe được tương tự với âm thanh của hòm bị mở ra, ngay sau đó đèn màu xung quanh vừa bị tắt lại đồng loạt sáng lên, lấy Lục Cẩn Niên làm trung tâm, hiện ra nhan sắc thay đổi dần dần.

Nương theo ánh sáng của một ngàn bóng đèn màu, Kiều An Hảo thấy rõ ràng trong tay Lục Cẩn Niên cầm một cái hộp gấm màu tím, sâu bên trong là một chiếc nhẫn, kim cương đậm sâu sắc, sáng rực rỡ ở trong đêm.

Ở dưới các loại ánh sáng phản chiếu, Lục Cẩn Niên ngẩng đầu nhìn Kiều An Hảo, nhẹ nhàng chậm chạp mở trừng hai mắt nhìn, dừng khoảng mười giây, mở miệng trịnh trọng: “Đầu tháng ba một năm kia, em nghe [ Thất lý hương ], anh mua chu abum của Châu Kiệt Luân.”

“Cao nhất một năm kia, em xem [ Trong mộng hoa rơi biết bao nhiêu ], anh mua một quyển Quách Kính Minh.”

“Cao nhị một năm kia, em thích một nhà Ma Lạt Năng ở đối diện trường học, anh một mình đi nếm qua rất nhiều lần.”

“Cấp ba một năm kia, em thích QQ, anh cũng đăng kí QQ.”

“Đại học ngăn cách chúng ta, mỗi ngày anh đều đã chú ý QQ của em, nghe bài hát mà em đang nghe, đọc sách mà em thích xem, ngẩn người trước ánh chụp mà em phát ở trong không gian.”

“Sau khi tốt nghiệp đại học xong, anh và em trở thành người lạ, điện thoại của anh dường như tồn lại hơn một ngàn tin nhắn chưa gửi.”

Nếu là nói, Kiều An Hảo vừa mới bị màn bày tỏ này của Lục Cẩn Niên khiến cho kinh diễm, ngạc nhiên đến chảy nước mắt, vậy thì giờ này khắc này, cô cũng là bị cảm động chảy nước mắt.

“Còn có linh tinh rải rác mấy trăm điều, chú ý mỏng những điều nhỏ bé của em, động thái lời nói trong không gian hoặc là của bạn bè, viết gửi cho em.”

“Nhưng mà, Kiều An Hảo, hiện tại anh không muốn giống như trước kia một mực yên lặng chú ý em, anh nghĩ cùng với em nghe bài hát em thích, xem sách mà em thích, đi nơi mà em muốn đi, ăn mỹ thực mà mà em thích.”

“Anh còn tưởng buổi tối mỗi ngày có thể ở trước mặt của em, nói một câu ngủ ngon với em, sáng sớm tỉnh lại nói một tiếng sớm an.”

“Anh càng muốn mỗi một năm trong tương lai, có thể cùng em trôi qua tết âm lịch, sinh nhật, lễ tình nhân.”

“Cho nên......”

Lục Cẩn Niên nuốt một ngụm nước miếng, nhìn vào mắt Kiều An Hảo, trở nên phá lệ chuyên chú sáng ngời: “Kiều An Hảo, em nguyện ý gả cho anh sao?”

Có một giọt một giọt nước mắt từ trên khóe mắt Kiều An Hảo rơi xuống, cô cố gắng cong lên khóe môi, nhìn về phía Lục Cẩn Niên gật đầu liên tục, âm thanh mở miệng mang theo một tia khóc nức nở: “Nguyện ý.”

Hôm nay anh tùy tiện nói mang cô tới nơi này đi dạo, kỳ thật là cầu hôn với cô sao?

Lúc trước bọn họ lĩnh chứng lĩnh gấp gáp như vậy, đừng nói cầu hôn cùng hôn lễ, liền ngay cả nhẫn cưới, anh cũng không mua cho cô, tuy rằng cô không mở miệng đề cập qua với anh, nhưng mà lúc ngẫu nhiên nhớ tới, vẫn là phá lệ mất mát, hiện tại cô đã hoài thai, càng thêm cảm thấy mình và Lục Cẩn Niên cứ như vậy thuận lý thành chương trôi qua cả đời , thậm chí đáy lòng của cô còn hiện lên một ý nghĩ xúc động, hay là bản thân đi mua một đôi nhẫn, đến hoàn thiện hôn nhân của bọn họ.

Ý tưởng như vậy, suy nghĩ một chút liền chua xót trong lòng.

Nhưng mà cô không nghĩ tới, anh thế nhưng ở nơi lúc ban đầu cô và anh quen biết, long trọng cầu hôn cô như vậy.

Tuy rằng không có người xem, tuy rằng không có tiếng vỗ tay, tuy rằng không có ai chụp ảnh, nhưng mà, vẫn nồng đậm cảm động ấm áp hạnh phúc như cũ.

Kiều An Hảo nghĩ đến đây, nước mắt ràn rụa, nhịn không được nở nụ cười phốc xuy một chút, lại chắc chắc gật đầu, lập lại một lần: “Em nguyện ý.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.