Hôn Trộm 55 Lần

Chương 818: Thăm lại quang cảnh 10 năm trước [18]



Lục Cẩn Niên lấy nhẫn từ trong hộp ra, kéo tay trái Kiều An Hảo, từ từ, đeo nhẫn vào ngón tay của Kiều An Hảo: “Kiều Kiều, em tin tưởng anh không?”

Tuy rằng Lục Cẩn Niên không có hỏi Kiều An Hảo, tin tưởng anh cái gì, nhưng mà Kiều An Hảo lại biết, anh là hỏi lại cô, có tin anh có thể cho cô cả đời hạnh phúc hay không.

Kiều An Hảo cảm giác được xúc giác ôn lạnh, từ đầu ngón tay của mình từng chút từng chút đi nên đến đỉnh, lòng của cô, cũng từ đó hung hăng co rúm hai cái, cô không chút do dự gật đầu, nói: “Tin tưởng, em tin tưởng.”

Sau đó liền mang theo vài phần nhảy nhót cùng kích động thuận thế bắt lấy tay anh, kéo anh từ dưới đất đứng lên, sau đó kiễng mũi chân, hôn lên môi của anh.

Một chút không đủ, lại thêm một chút nữa, không có cách nào biểu đạt ra cái loại vui mừng ở dưới đáy lòng của bản thân, Kiều An Hảo lại hôn...... Lặp lại hôn môi Lục Cẩn Niên như thế thiệt nhiều lần, khiến cho Lục Cẩn Niên chung quy nhịn không được liền ôm lấy thắt lưng của cô, bắt được môi của cô, hôn sâu.

“Kiều Kiều, em tin tưởng anh không?”

“Tin tưởng, em tin tưởng.”

Bởi vì, trừ anh ra, trên cái thế giới này, không còn có bất luận kẻ nào có thể cho em cảm giác người anh yêu là em, cũng không còn có bất luận kẻ nào có thể cho em cảm giác được anh có thể cho em hạnh phúc .

Chúng ta độ tuổi bắt đầu vào đẹp nhất quen biết nhau, cũng yêu lẫn nhau, nhưng mà chúng ta lại ở độ tuổi kết thức tươi đẹp, mới đi đến cùng nhau.

Quá trình trong 13 năm này, ẩn giấu bao nhiêu chua xót cùng nước mắt, chỉ có chúng ta mới có thể thông cảm cho nhau.

Cho nên, em không tin anh, thì em nên tin tưởng ai?

Đèn màu bên người, lại khôi phục lẫn lộn màu sắc như lúc ban đầu, không hề quy luật lóe ra.

Gió đêm dần dần lớn, đóa hoa trong bụi cỏ bị thổi làm xung quanh bay loạn, có một hai mảnh, dừng ở trên tóc của Kiều An Hảo.

Sau khi giằng co hôn rất lâu, mới rốt cục ngừng lại.

Hai người lại tiếp tục gắt gao ôm nhau thật lâu, mới buông ra.

Kiều An Hảo lúc này mới có cơ hội, cúi đầu xem chiếc nhẫn kim cương mà Lục Cẩn Niên đeo vào tay mình.

Kim cương rất lớn, che đi đốt ngón tay của cô.

Kim cương cũng rất đẹp, nhưng mà sao lại quen thuộc như vậy đâu?

Kiều An Hảo nghiêng đầu, đánh giá một hồi lâu, hồ nghi lên tiếng: “A...... Kim cương này sao lại giống Vĩnh Hằng Chi Tâm như vậy?”

Sau khi Kiều An Hảo nói những lời này xong, cô càng cảm thấy giống khối kim cương kia, sau đó nhịn không được liền lấy ra di động, tìm tấm ảnh Vĩnh Hằng Chi Tâm mà mình từng chụp, cẩn thận so sánh: “Giống nhau như đúc a......”

Lục Cẩn Niên thấy Kiều An Hảo đã nhận ra, mỉm cười nhìn Kiều An Hảo, giọng điệu nhẹ nhàng chậm chạp thâm tình mở miệng: “Thích......”

Cuối cùng Lục Cẩn Niên còn chưa nói ra một cái trợ từ để hỏi “Sao?”, Kiều An Hảo đột nhiên mở to một đôi mắt vừa mới bởi vì khóc mà ướt nhẹp, nhìn anh, mang theo vài phần vui vẻ hỏi: “Lục Cẩn Niên, anh làm như thế nào? Thế nhưng có thể mô phỏng giống Vĩnh Hằng Chi Tâm đến như vậy?”

Mô phỏng?

Đùa gì thế, anh Lục Cẩn Niên tiêu phí lớn tinh lực cùng tài lực như vậy muốn đạt được thiên chân vạn xác, hàng thật giá thật, “Vĩnh hằng chi tâm” không thể giả được, vậy mà bị cô nói thành mô phỏng?

Lục Cẩn Niên nháy mắt bị Kiều An Hảo làm cho hô hấp nghẹn mạnh một chút.

“Hơn nữa liền ngay cả màu ánh sáng và hình dạng đều trăm phần trăm tương tự, Lục Cẩn Niên, anh rốt cuộc là làm như thế nào?”

PS: Ta nghe được tan nát cõi lòng thanh âm của, Lục Cẩn Niên khẳng định suy nghĩ: Ta đoán đến cầu hôn mở đầu, lại không đoán được kết cục

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.