Hôn Trộm 55 Lần

Chương 819: Thăm lại quang cảnh mười năm trước [19]



Lúc Kiều An Hảo đang hỏi những lời này, rõ ràng là mang theo vài phần bội phục, nhưng mà Lục Cẩn Niên lại không có nửa điểm kiêu ngạo, ngược lại đáy lòng cảm thấy càng tắc nghẽn.

Kiều An Hảo hoàn toàn không có chú ý tới sắc mặt đã trở nên thập phần kém cỏi của người bên cạnh, chỉ lo đánh giá nhẫn kim cương của mình, sau đó liền hoan hỉ phấn chấn ngây ngất khen một câu: “Lục Cẩn Niên, quả thực anh rất lợi hại!”

Khen như vậy, rơi vào trong tai Lục Cẩn Niên, cực kỳ giống trào phúng, rốt cục anh nhịn không được nghiến răng nghiến lợi hô: “Kiều, An, Hảo!”

Kiều An Hảo cảm giác được Lục Cẩn Niên phẫn nộ, sợ tới mức cả người run run một chút, ngẩng đầu vụng trộm liếc mắt nhìn Lục Cẩn Niên một cái, sau đó vội vàng chuyển tầm mắt, tròng mắt cô lỗ cô lỗ không ngừng chuyển động, trong đầu nghĩ nhanh rốt cuộc vì sao Lục Cẩn Niên tức giận?

Phía chính phủ vẫn đưa tin nói “Vĩnh hằng chi tâm” không rõ ở nơi nào, nhưng lại quý như vậy...... Kiều An Hảo thật sự làm sao sẽ tưởng tới, cho nên, cô nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng vẫn nghĩ, cho dù kim cương là mô phỏng, cô cũng không thể nói ra, có thể làm như vậy sẽ khiến cho cho Lục Cẩn Niên không có mặt mũi đi......

Vì thế Kiều An Hảo vội vàng thức thời vươn tay, cầm lấy cổ tay áo của Lục Cẩn Niên, bắt đầu làm nũng bán manh: “Thực xin lỗi, em sai lầm rồi, anh không cần tức giận......”

Lục Cẩn Niên nháy mắt dịu đi, vừa định mở miệng nói cho Kiều An Hảo đây thật sự là “Vĩnh hằng chi tâm”, kết quả cô gái bĩu môi, mang theo vài phần lấy lòng lại mở miệng nói: “Cho dù em biết nó là mô phỏng vĩnh hằng chi tâm, vậy cũng là yêu nhất của em!”

Lục Cẩn Niên không hề nghĩ ngợi bỏ ra tay của Kiều An Hảo, xoay người, đi về phía sân thể dục, bất quá đi không quá năm thước, lại quay trở về, ánh mắt hung hăng trừng Kiều An Hảo: “Đó là thật sự!”

Sau đó liền kéo tay của cô, rời đi.

Kiều An Hảo bị Lục Cẩn Niên nắm đi một đoạn xa, mới hậu tri hậu giác phản ứng lại: “Lục Cẩn Niên, anh nói kim cương này thật sự là vĩnh hằng chi tâm sao?”

Lục Cẩn Niên không nói chuyện, chỉ tà liếc mắt Kiều An Hảo một cái, đưa cho cô một đạo ánh mắt “Em cảm thấy đâu”.

“Đây thật sự là vĩnh hằng chi tâm a!” Kiều An Hảo giơ bàn tay đeo nhẫn lên trước mặt mình, vừa thưởng thức, vừa nhịn không được tán thưởng: “Lục Cẩn Niên, anh thật sự rất rất lợi hại, vĩnh hằng chi tâm đều có thể mang tới!”

Lần này khen, làm cho thể xác và tinh thần Lục Cẩn Niên thoải mái vui sướng rất nhiều.

“Vậy khẳng định là tốn rất nhiều tiền đi......” Trong giọng nói của Kiều An Hảo nhiễm một tia đáng tiếc.

Có thể là bởi vì đêm nay lúc cầu hôn, nói rất nhiều lời nói thật tâm thật ý, lúc này Lục Cẩn Niên còn có điểm không tuân theo không khí như vậy, nhịn không được nhéo nhéo tay Kiều An Hảo, vừa định nói với cô “Bao nhiêu tiền cũng không quan trọng, chỉ cần em thích là được”, kết quả bị cô gái mà mình đang nắm tay, cũng không đợi anh mở miệng, ngay tại bên cạnh lầm bầm lầu bầu nói thầm: “Em thế nhưng đáng giá một viên nhẫn kim cương như vậy, nếu có một ngày chúng ta ly hôn, em cũng đã trở thành cái tiểu phú bà ...... Nha, Lục Cẩn Niên, sao anh đánh mông người ta......”

-

Lục Cẩn Niên cùng Kiều An Hảo ăn xong cơm tối, trở lại Cẩm Tú Viên, đã là mười một giờ đêm.

Hai người tắm rửa xong, Lục Cẩn Niên nhìn chằm chằm Kiều An Hảo ăn vitamin B11, cùng tiến lên giường.

Kiều An Hảo bị cầu hôn, hưng phấn có điểm ngủ không được, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn “Vĩnh hằng chi tâm” trên tay mình một cái, cuối cùng bởi vì một câu đe dọa “Còn nhìn nữa anh liền thu hồi lại nhẫn” của Lục Cẩn Niên, sợ tới mức vội vàng nhắm hai mắt lại, chui vào trong lòng Lục Cẩn Niên, ngoan ngoãn đi vào giấc ngủ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.