Hôn Trộm 55 Lần

Chương 821: Gặp cha mẹ (1)



Kiều An Hảo không kìm lòng được chôn đầu vào trong lòng Lục Cẩn Niên, qua một lúc, ra tiếng hỏi: “Lục Cẩn Niên, anh có biết trên thế giới này, hai chữ êm tai nhất là gì không?”

Lục Cẩn Niên vuốt vuốt tóc dài của cô, hỏi: “Cái gì?”

Kiều An Hảo hơi ngẩng đầu, tiến đến bên tai anh, thấp giọng nói: “Ông xã.”

Thân thể của anh rõ ràng trở nên cứng ngắc một phen, cả người bất động tầm một phút đồng hồ, mới đột nhiên áp đảo lên người Kiều An Hảo, hôn xuống.

Nếu có thể, Lục Cẩn Niên rất muốn liền như vậy mà yêu thương cô.

Chỉ tiếc, chỉ có thể nghĩ mà thôi.

Lục Cẩn Niên lăn qua lộn lại hôn Kiều An Hảo rất lâu, sau cùng thở hổn hển buông cô ra, giọng nói mang theo sự áp lực: “Kiều Kiều, em có biết, trên thế giới này hai chữ êm tai nhất là gì không?”

Học theo cô... Kiều An Hảo đỏ bừng mặt nở nụ cười một tiếng.

Cười xong, Kiều An Hảo tiến đến bên tai Lục Cẩn Niên nói: “Lục Cẩn Niên, có chuyện, có phải em vẫn chưa nói cho anh biết?”

“Ừhm?”

“Thật ra, em đối với anh là nhất kiến chung tình... Ừhm...” Kiều An Hảo tạm dừng một lát, còn nói: “Nói đúng ra, ngày mưa đó, em đã thích anh, thích anh suốt 13 năm.”

Lúc anh nhìn thấy thư tình, cho rằng cô thích anh năm năm, về sau đến trường học, mới biết được cô vì anh mà thi vào lớp 1, sau đó liền cho rằng lúc cô lên cao trung mới thích anh, nhưng là hiện tại, cô nói cho anh, cô nhất kiến chung tình, thích anh 13 năm.

Trong thời khắc này, anh nghe thấy được tiếng máu trong cơ thể đang dịch chuyển, anh nhìn chằm chằm cô rất lâu, mới lên tiếng nói: “Thật khéo, anh cũng thích em 13 năm.”

-

Bởi vì thời gian bình thường, hai bác của Kiều An Hảo đều phải đi làm, lúc Kiều An Hảo gọi điện thương lượng trước, liền dời thời gian ra mắt đến chủ nhật.

Sáng sớm ngày nào đó, Lục Cẩn Niên và Kiều An Hảo rời giường, sau khi hai người rửa mặt đánh răng xóng, liền đi đến nghĩa trang.

Mộ của ba mẹ Kiều An Hảo và mẹ Lục Cẩn Niên không đặt cùng một nơi, mà khoảng cách thì có chút xa, đợi đến khi bái tế xong, về đến trong thành phố cũng đã là 11 giờ sáng, đi ô tô đến cửa Kiều gia, miễn cưỡng muộn hơn thời gian nói trước một chút.

Bác trai mở cửa, Kiều An Hảo chào hỏi trước, sau đó quay đầu nhìn Lục Cẩn Niên giới thiệu, Lục Cẩn Niên chào hỏi bác trai, rất tự nhiên kiên định, lễ phép khiêm tốn.

Kiều An Hảo vốn tưởng rằng lúc Lục Cẩn Niên hỏi hai bác mình thích gì đó, cũng sẽ dựa theo những đồ mình nói mà mua, lại không nghĩ rằng cái gì anh cũng mua, các loại được đóng gói khác nhau, ước chừng có thể chất đầy trong phòng khách của Kiều gia.

Bác gái đã ở trong phòng bếp xem người giúp việc nấu cơm, nghe được tiếng của bác trai, từ bên trong đi ra, kêu Lục Cẩn Niên ngồi xuống, lại còn tự mình đi gọt hoa quả, bưng ra.

Kiều An Hảo đánh giá một vòng phòng khách, không nhìn thấy dáng vẻ của Kiều An Hạ, đợi đến khi Lục Cẩn Niên trả lời xong mấy câu hỏi của bác trai, mới lên tiếng hỏi: “Chị đâu rồi ạ? Không ở nhà ạ?”

“Hạ Hạ ở trên lầu, để bác đi gọi nó...” Bác gái cười nói, mới vừa đứng lên, Kiều An Hảo liền nhìn thấy Kiều An Hạ mặc một chiếc váy liền màu lam nhạt đi từ trên lầu xuống, thản nhiên dẫm từng bậc cầu thang.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.