Hôn Trộm 55 Lần

Chương 825: Gặp cha mẹ (5)



Tuy hai bác không phải cha mẹ thân sinh ra, nhưng là trong nháy mắt này, cô vẫn cảm nhận được yêu thương.

Lúc Lục Cẩn Niên nói với cô về hôn lễ trong đêm kia, cô cũng không có cảm giác nhiều lắm, chỉ là một nghi thức, nhưng hiện tại, trong lòng lại tràn ngập chờ mong với hôn lễ này.

-

Tất cả quá trình chuẩn bị hôn lễ, Kiều An Hảo đều không phải làm gì, toàn bộ đều là bác gái, Lục Cẩn Niên, Triệu Manh và trợ lý làm.

Thế nhưng có chuyện gì, mọi người vẫn sẽ hỏi ý kiến của cô một phen, lớn thì là lựa chọn khách sạn, nhỏ thì là vỏ hộp bánh kẹo cưới, đều dựa theo sở thích của cô.

Tiếc nuối duy nhất, là từ khi Lục Cẩn Niên và cô chuẩn bị cử hành hôn lễ, đến bây giờ cũng sắp hoàn thành xong, Kiều An Hạ lại vẫn chưa từng liên hệ với cô, ngẫu nhiên, Kiều An Hảo sẽ gọi điện hoặc gửi tin nhắn cho Kiều An Hạ, nhưng cũng như đá chìm đáy biển, không có hồi âm.

Lúc còn cách hôn lễ một chút, Lục Cẩn Niên và Kiều An Hảo đi vào bệnh viện khám thai một lần.

Lục Cẩn Niên chọn một bệnh viện và bác sĩ phụ sản tốt nhất Bắc Kinh, tuy khoa phụ sản có nhiều chỗ cấm đàn ông đi vào, nhưng là, Lục Cẩn Niên lại cố gắng để toàn bộ quá trình đều không rời khỏi Kiều An Hảo, theo sát sau hầu hạ.

Lúc làm siêu vi B, Lục Cẩn Niên chỉ có thể đưa Kiều An Hảo đến lối vào, anh cẩn thận dặn dò Kiều An Hảo vài câu, mới để cô vào, Kiều An Hảo ngồi tại chỗ, đợi tầm 10 phút, rốt cuộc nghe thấy có người hô tên mình, cô đứng lên, lúc đi vào, vừa lúc bên trong có người vừa làm siêu vi B cúi xuống, dáng vẻ nhìn có chút quen mắt, không nhịn được nhìn lại, mãi đến khi người đó quay mặt qua, cô mới thốt lên: “Chị Tương Tư?”

Tống Tương Tư gần đây vẫn luôn thấy thân thể không thoải mái, cố ý tới bệnh viện làm kiểm tra một lần, sợ bị chó săn chụp được lại viết linh tinh, cô vẫn cố ý lựa chọn một bệnh viện tư tốt nhất, lại không nghĩ rằng đến đây còn bị người khác nhận ra, theo bản năng liền hoảng sợ, sau đó quay đầu nhìn thấy là Kiều An Hảo, lúc này mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, cong môi lên: “Kiều Kiều tới khám thai à?”

“Ừhm, thật khéo.” Kiều An Hảo cong môi nở nụ cười một phen, nghĩ là siêu vi B, vì thế liền không nhịn được tò mò hỏi một câu: “chị Tương Tư, chị...” Kiều An Hảo chỉ chỉ vào bụng dưới của mình, ám chỉ ý mang thai.

“Không có.” Tống Tương Tư cười khẽ một tiếng, lắc đầu: “Lâu rồi chị chưa kiểm tra sức khỏe, nên qua đây xem thế nào.”

“A...” Kiều An Hảo lên tiếng, nhìn thấy Tống Tương Tư giẫm chân lên giày cao gót 10cm, trong nháy mắt chỉ cảm thấy vừa rồi mình đã suy nghĩ quá nhiều, vì thế liền cười nói: “Sức khỏe thế nào?”

“Rất tốt.” Tống Tương Tư chỉnh lại quần áo, sau đó liếc mắt nhìn bụng dưới bằng phẳng của Kiều An Hảo: “Bảo bảo có khỏe không?”

Kiều An Hảo gật đầu: “Cũng rất tốt.”

Tống Tương Tư nở nụ cười, đeo khẩu trang và mắt kính: “Chị còn có chút việc, đi trước nhé, em kiểm tra đi, chờ đến hôn lễ rồi gặp.”

“Ừhm, tạm biệt.” Sau khi Kiều An Hảo nói xong, Tống Tương Tư chỉ gật gật đầu, liền xách túi của mình, rời đi.

Tống Tương Tư đi trước, sau một lúc, liền từ bên trong đi ra, trực tiếp ấn thang máy, đi xuống bãi đỗ xe dưới lòng đất, cô ngồi lên xe mình, tạm dừng một lúc, mới tháo khẩu trang và kính trên mặt xuống.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.