Hôn Trộm 55 Lần

Chương 834: Nguy hiểm (4)



Vậy mà lúc gương mặt Lục Cẩn Niên rũ xuống, đáy mắt rõ ràng thoáng qua một tia đau lòng và không vui.

Mặc dù từ đầu đến cuối Lục Cẩn Niên không hề lên tiếng về chuyện của Kiều An Hạ, nhưng đến cuối cùng lúc anh đưa Kiều An Hảo về đến nhà, thừa dịp Kiều An Hảo đi tắm, còn tìm điện thoại di động, lấy ra nhắn tin cho Kiều An Hạ một tin nhắn.

Anh không thích Kiều An Hạ, thậm chí đã từng một lần chán ghét Kiều An Hạ, nhưng mà, vì thích Kiều An Hảo, anh bằng lòng duy trì, dường như cô đã vô tình thấy giấy phân chia tài sản của anh, biết anh quan tâm Hứa Gia Mộc, cho nên sẽ cố gắng giúp anhlàm tròn tình anh em với Hứa Gia Mộc.

Chưa tới một tuần lễ, chính là hôn lễ của cô và anh, mặc dù cô không nói gì, nhưng anh vẫn có thể nhìn ra được, cô rất hi vọng Kiều An Hạ có thể làm dâu phụ của cô, vui mừng chúc phúc cô kết hôn.

Chỉ cần là cô muốn, anh cũng sẽ cố gắng tranh thủ.

-

Kiều An Hạ ra ngoài từ thang máy, mới ý thức mình đi vô cùng vội vàng, ví tiền và chìa khóa xe cũng để quên trong bao sương.

Kiều An Hạ đứng ở cửa thang máy một lát, cuối cùng vẫn không có đi lên lầu, mà là lấy điện thoại di động ra nhắn cho trợ lý một tin, nhắc nhở cô đem đồ đạc của mình mang về công ty, rồi đi ra khỏi tiệm cơm.

Ban đêm có chút lạnh, áo khoác để ở trên lầu, Kiều An Hạ chỉ mặc một bộ quần áo đơn giản, lạnh cóng khiến cô run lẩy bẩy.

Bởi vì không có tiền, cho nên Kiều An Hạ lấy điện thoại gọi một chiếc xe riêng, lúc đang đợi xe, cô nhìn thấy xe Trình Dạng cách đó không xa đang rẽ vào bãi đậu xe.

Vẻ mặt Kiều An Hạ vẻ mặt có chút u ám, tầm mắt liền dính vào Trình Dạng trên xe.

Khoảng cách xe càng ngày càng gần cô, đáy lòng của cô nổi lên một cỗ khẩn trương không giải thích được, cô nhìn qua cửa sổ xe, chạm tới ánh mắt của Trình Dạng, đôi mắt của anh rất sâu xa, lần đầu tiên trong đời nhìn không hiểu đáy lòng của anh đang suy nghĩ chuyện gì, lúc xe của anh chạy đến trước mặt cô, đáy lòng Kiều An Hạ bỗng dưng xuất hiện một loại mong đợi, mong đợi Trình Dạng sẽ dừng xe, nhưng mà cuối cùng, người ấy lại xem như cô không tồn tại, tốc độ xe không hề chậm lại, từ trước mặt côlướt qua, lưu lại một trận gió mãnh liệt.

Kiều An Hạ theo bản năng quay đầu, thấy đuôi xe đã đi rất xa, cảm giác trong nháy mắt, phảng phất bị vét sạch điều gì đó trong ngực, theo chiếc xe kia đi xa.

Kiều An Hạ bình tĩnh đứng tại chỗ, cho đến khi xe mình gọi dừng ở trước mặt, cô mới phục hồi tinh thần, lên xe, báo địa điểm, rồi lại bắt đầu thất thần.

Nhà trọ trong một mảnh đen nhánh, Kiều An Hạ mở đèn, thấy trong nhà khắp nơi đều có Trình Dạng, tâm tình càng khổ sở, thật ra thì không có làm bao nhiêu chuyện, nhưng lại cảm thấy giống như đã trải qua rất nhiều năm, thân thể cực kỳ mệt mỏi, toàn thân vô lực ngã xuống ghế sa lon, nhìn chằm chằm trần nhà một lát, bên tai liền truyền đến tiếng báo có tin nhắn của điện thoại di động.

Sau một lúc lâu, Kiều An Hạ mới vòng vo tầm mắt, nhìn lướt qua màn hình điện thoại di động của mình, lại thấy được mấy chữ "mylove".

mylove... Kiều An Hạ sửng sốt một lát, mới phản ứng được là Lục Cẩn Niên... Tên gọi này là do cô đặt, nhưng mà tại sao, bây giờ cô nhìn thấy lại không thoải mái vậy?

Kiều An Hạ cầm lên điện thoại di động, không xem nội dung tin nhắn của Lục Cẩn Niên, mà trước chuyển đến mục danh bạ đổi "mylove" thành "Lục Cẩn Niên", dừng một lát, suy nghĩ một chút, lại đổi thành "em rể" .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.