Hôn Trộm 55 Lần

Chương 865: Hồi cuối (25)



Lần đầu tiên nói là sẽ không, lần thứ hai là không thể, tăng lên rất nhiều sự kiên quyết.

Thậm chí vào giờ phút này, trên mặt của Hứa Gia Mộc, cũng trở nên phá lệ cực kỳ nghiêm túc, dường như đây là chuyện không thể chối từ anh cũng phải từ chối.

Lâm Thiên Thiên ngồi một bên mở trừng hai mắt, rốt cuộc lấy lại tinh thần, nước mắt liền theo gò má rơi xuống: "Anh Gia Mộc, có phải anh đang nói đùa với em..."

Hứa Gia Mộc im lặng.

Nước mắt Lâm Thiên Thiên càng rơi nhiều hơn: "Anh Gia Mộc, anh đừng quên, cha em đã đồng ý, chỉ cần anh kết hôn với em, khu đất kia, là của ngươi... Còn hợp tác với Trình Tư..."

Hứa Gia Mộc vẫn im lặng, trên mặt vẻ mặt, không có chút nào hòa hoãn.

Lâm Thiên Thiên giống như bị Hứa Gia Mộc không nhúc nhích chọc giận, bất chợt liền tức giận, "Anh Gia Mộc, mảnh đất và Trình Tư, anh đã để ý rất lâu, chẳng lẽ anh cũng không muốn sao?"

"Không cần." Hứa Gia Mộc rốt cục mở miệng nói, so với Lâm Thiên Thiên kích động, anh có vẻ rất bình tĩnh, giống như là trải qua chuyện cực kỳ nghiêm túc đã nghĩ tường tận: "Anh đã nghiêm túc suy nghĩ thật lâu, những thứ này anh cũng không cần."

Từ đầu đến cuối ba Lâm vẫn im lặng, mở miệng hỏi: "Tại sao?"

Hứa Gia Mộc mở mắt, không nhìn Lâm Thiên Thiên một bên khóc sướt mướt, nhìn chằm chằm ba Lâm, giọng nói nặng nề nói: "Bởi vì con có thứ phải quý trọng."

"Một người phụ nữ?" Ba Lâm hỏi hỏi.

"Một người phụ nữ." Lời giống vậy, Hứa Gia Mộc lại khẳng định.

"Đáng giá không?" Ba Lâm giống như nghe được chuyện cười, hỏi ngược lại: "Vì một người phụ nữ, thì có thể làm cho cậu buông tay thứ tốt như vậy? Cậu đừng quên, cậu có thể lấy được mảnh đất và Trình Tư, tương lai cả thương trường Bắc Kinh, chính là thiên hạ của Hứa Gia Mộc cậu..."

"Dùng cô đổi thiên hạ, tôi mới phát hiện không có gì đáng giá." Rất hiển nhiên Hứa Gia Mộc cũng không muốn nói chuyện nhiều, trả lời xong những lời này, liền trực tiếp đứng lên, xốc lên áo khoác của mình, thái độ khách sáo nói một câu "Tạm biệt", liền hướng về phía cửa bao sương đi ra ngoài.

Kéo cửa ra, Hứa Gia Mộc nói với phục vụ viên đứng ngoài cửa: "Tính tiền."

Sau đó liền đóng cửa lại, còn mơ hồ có thể nghe tiếng Lâm Thiên Thiên khóc đến tê tâm liệt phế.

-

Ra khỏi Bích Ba Viên, là ba giờ chiều, là lúc ánh mặt trời gay gắt nhất.

Hứa Gia Mộc đứng ở cửa, ngẩng đầu lên, nhìn chân trời chói lọi rực rỡ, đột nhiên cảm thấy tâm tình trong những thời gian này, là thời khắc nhẹ nhàng và bình tĩnh nhất.

Từ nhỏ đến lớn, anh sinh ra, đã cảm thấy một người đàn ông, phải tranh bá thương trường, giống như là phẩm chất anh hùng, tranh bá sa trường, hăng hái, nhi nữ tình trường, hoa dưới ánh trăng, tất cả đều không quan trọng.

Cho nên, trong 8 năm với Tống Tương Tư, anh chưa từng nghĩ tới, tình yêu và hôn nhân.

Nhưng mà có lúc, khi bạn không thèm nghĩ nữa, cũng không có nghĩa là tình yêu cũng sẽ không tới.

Có khoảng thời gian, anh cũng rất buồn bực, ban đầu Tống Tương Tư nói muốn tách ra, tại sao anh tức giận như vậy, anh rõ ràng tức giận đi ra khỏi nhá trọ, nhưng mà tại sao lại đứng ở cửa chậm chạp không chịu rời đi?

Sau đó anh đợi cô khoảng 3 giờ, cô cũng không ra ngoài, anh đã cảm thấy đáy lòng có một ngọn lửa, càng thiêu đốt càng dày đặc, cuối cùng liền định xuống lầu lái ôtô rời đi, sau đó bởi vì tâm tình kích động mà xảy ra tai nạn giao thông.

Sau khi anh tỉnh lại, cô không có tới thăm anh, anh càng thêm tức giận.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.