Hôn Trộm 55 Lần

Chương 867: Kết thúc [27]



Không ở nhà?

Hứa Gia Mộc nhíu nhíu mày, lấy di động ra, gọi điện thoại cho Tống Tương Tư, vừa gọi xong, chợt nghe thấy ẩn ẩn phía sau tiếng chuông điện thoại, Hứa Gia Mộc xoay người, liền nhìn thấy cửa phòng khách bị đẩy ra, anh trực tiếp thu di động, đi về phía Tống Tương Tư đang đi vào mở miệng hỏi: “Đi nơi nào?”

Thoạt nhìn sắc mặt Tống Tương Tư có chút không tốt, tóc lung lung cột ở sau đầu, nghe thấy âm thanh của anh, ngẩng đầu liếc mắt nhìn anh, sau đó liền cúi đầu đổi giày.

Hứa Gia Mộc lại mở miệng nói: “Tôi đặt bàn ở khách sạn lớn Bắc Kinh, đừng đổi giày, trực tiếp đến đó ăn cơm đi.”

Tống Tương Tư giống như không có nghe thấy lời nói của Hứa Gia Mộc, thẳng hướng đi về phía nhà ăn, rót một chén nước, tự mình uống.

Hứa Gia Mộc bị bỏ qua hai lần, cau mi lại: “Làm sao vậy? Tâm tình không tốt?”

Tống Tương Tư uống cạn cốc nước, buông cốc xuống, cũng không đi về phía phòng khách, trực tiếp lại gần bàn ăn phía sau, quay đầu, nhìn chằm chằm Hứa Gia Mộc mở miệng nói: “Xế chiều hôm nay tôi đi bệnh viện.”

Bệnh viện? Trên mặt Hứa Gia Mộc nháy mắt tràn đầy lo lắng, không hề nghĩ ngợi bước đi đến trước mặt của Tống Tương Tư: “Làm sao vậy? Không thoải mái sao? Vì sao đi bệnh viện cũng không nói cho tôi biết, tôi cùng em đi......”

Tống Tương Tư không để Hứa Gia Mộc nói hết lời, liền mở miệng đánh gãy lời nói của anh: “Tôi mang thai .”

Vẻ mặt Hứa Gia Mộc trong nháy mắt ngẩn ngơ, anh nhìn chằm chằm Tống Tương Tư ánh mắt hiện lên một tia không thể tin, sau đó vui mừng không nói thành lời, xông đến trong lòng, sau đó môi anh gợi lên: “Thực......”

Hứa Gia Mộc còn chưa hỏi xong, Tống Tương Tư liền xoay người rút ra mấy tờ giấy từ bên trong túi xách, đưa tới trước mặt của Hứa Gia Mộc.

“Báo cáo kiểm tra mang thai?” Hứa Gia Mộc kinh hỉ hỏi lại một câu, liền nhận lấy, sau đó cúi đầu xem, chỉ liếc mắt nhìn qua, sắc mặt lại từng điểm từng điểm lạnh xuống, tay anh đang nắm mấy tờ giấy kia bắt đầu kịch liệt run run, anh nhìn một hồi thật lâu, mới ngẩng đầu, hai mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Tống Tương Tư hỏi: “Đây là cái gì?”

Tống Tương Tư cười khẽ một tiếng nhìn về phía Hứa Gia Mộc, trong miệng, nói không chút để ý: “Giấy trắng mực đen, rành mạch, Hứa thiếu gia không biết sao?”

Hứa Gia Mộc nhìn chằm chằm Tống Tương Tư, hô hấp bắt đầu trở nên có chút không tốt.

Tống Tương Tư tiếp tục cười, sau đó liền rút tờ giấy trong tay Hứa Gia Mộc, dùng ngữ khí vô cùng thoải mái, đọc cho với Hứa Gia Mộc niệm: “Tống Tương Tư, nữ, không đau đớn phẫu thuật......”

“Cô câm miệng cho tôi!” Hứa Gia Mộc đột nhiên liền gắt lên một tiếng.

Tống Tương Tư giống như là căn bản không có nghe được, tiếp tục đọc.

Hứa Gia Mộc liền mạnh vươn tay cướp mấy tờ giấy kia, ném thật mạnh vào mặt Tống Tương Tư: “Tôi nói cô câm miệng! Cô có nghe hay không!”

Tống Tương Tư thật sự ngậm miệng lại, ánh mắt nhìn Hứa Gia Mộc, một mảnh tối đen, thần thái bên trong vô cùng bình tĩnh.

Hứa Gia Mộc lại cảm thấy ánh mắt này của Tống Tương Tư, phá lệ khủng bố, anh chỉ những tờ giấy trên đất, âm thanh run rẩy lợi hại: “Cô thật sự lấy xuống con của tôi?”

“Đúng vậy......” Tống Tương Tư gật gật đầu:“Lấy rớt, nếu anh cần, tôi có thể đọc lại cho anh một lần nội dung báo cáo giải phẫu......”

Nói xong, Tống Tương Tư liền cúi người xuống nhặt những tờ giấy vừa bị Hứa Gia Mộc ném xuống.

Đầu ngón tay Tống Tương Tư còn không đụng tới tờ giấy kia, Hứa Gia Mộc đột nhiên vươn tay, bắt cánh tay của cô, kéo cô đứng lên, hung hăng đặt ở trên bàn cơm: “Tôi hỏi cô một lần cuối cùng, cô thật sự lấy xuống con của tôi?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.