Hôn Trộm 55 Lần

Chương 893: Về sau (9)



Hai đứa bé chơi đùa mệt mỏi, cũng đói bụng, viện trưởng lại cố ý mang cho chúng cơm dinh dưỡng.

Tiểu Bánh Ngọt và Tiểu Hồng ngồi song song trước bàn ăn, mỗi đứa cầm một cái thìa tự ăn.

Hứa Gia Mộc ngồi đối diện, vẻ mặt ôn hòa nhìn chằm chằm.

Tiểu Bánh Ngọt từ nửa năm trước đã bắt đầu tự ăn cơm, dùng thìa cực kỳ thuần thục, nhưng là Tiểu Hồng nắm thìa hơi chặt, mỗi lần xúc không được tới một mili, thậm chí còn làm rớt đồ ăn trên bàn, có thể là cô bé thật sự đói bụng, sau cùng trực tiếp bỏ thìa xuống, vươn tay muốn bốc lấy.

Hứa Gia Mộc vội vàng ngăn lại, cầm thìa của cô bé, giúp cô bé múc một muỗng, đưa đến miệng cô bé.

Tiểu Hồng mở to mắt, nhìn chằm chằm Hứa Gia Mộc, mỡi vừa mở miệng ăn, vừa ăn vừa cười cười nhìn Hứa Gia Mộc.

Hứa Gia Mộc cũng không biết rốt cuộc mình vì điều gì, trong nháy mắt khi tiểu Hồng cười cười nhìn anh, trong lòng không hiểu sao lại đau nhói một cái, sau đó không có cách nào khắc chế được sự cưng chiều, từ trong đáy lòng nhảy ra, khiến anh nhìn chằm chằm cô bé.

Tiểu Hồng nuốt xuống, nhìn Hứa Gia Mộc há to mồm, nhìn thấy anh không phản ứng, vì thế liền phát ra âm thanh ngọt ngào ngây thơ “a”.

Hứa Gia Mộc vội vàng hoàn hồn, lại múc một thìa cơm, đưa vào trong miệng Tiểu Hồng, lúc lấy thìa ra, Hứa Gia Mộc và Tiểu Hồng nhìn nhau một cái, trái tim anh lại đau đớn một chút, Hứa Gia Mộc không nhịn được rời tầm mắt đi, vừa xúc cơm cho Tiểu Hồng vừa hỏi: “Tiểu Hồng, năm nay con mấy tuổi rồi?”

Tiểu Hồng nói chuyện không rõ ràng vì trong miệng đầy thức ăn, khiến người ta không nghe rõ phát âm của cô bé, nhưng cô giơ tay lên chỉ, lại khiến Hứa Gia Mộc biết rõ: “Ba.”

Ba tuổi... so với Tiểu Banh Ngọt còn hơn nửa năm... Nhưng xem ra dáng vẻ còn nhỏ hơn Tiểu Bánh Ngọt một chút.

Hứa Gia Mộc khẽ cười: “Ba tuổi... Đó là chị của Tiểu Bánh Ngọt rồi.”

Tiểu Bánh Ngọt đang ăn cơm đột nhiên ngẩng đầu, bất mãn kháng nghị: “Con muốn làm anh trai.”

Vỗn dĩ Tiểu Hồng vừa mở miệng chuẩn bị ăn cơm, liền quay đầu hướng về phía Tiểu Bánh Ngọt mở miệng nói: “Nhưng là, chú nói mình là chị.”

Tiểu Bánh Ngọt: “Mình là anh.”

Tiểu Hồng: “Mình là chị.”

Tiểu Bánh Ngọt rút gọn: “Anh.”

Tiểu Hồng cũng rút gọn theo: “Chị.”

“Anh.”

...

Hai đứa bé giằng co, tranh chấp đến cuối cùng, Tiểu Hồng bị Tiểu Bánh Ngọt đánh bại buột miệng hô một câu : “Anh”.

Tiểu Bánh Ngọt không hề nghĩ ngợi “Ai” một tiếng.

Tiểu Hồng liền cảm thấy oan ức tủi thân quay đầu nhìn lại Hứa Gia Mộc, tội nghiệp mở miệng tố cáo: “Chú, tiểu Bánh Ngọt bắt nạt con.”

Hứa Gia Mộc không hiểu vì sao, trong nháy mắt tâm tình liền rối rắm, đặc biệt đau lòng, anh không hề nghĩ ngợi, vươn tay bế Tiểu Hoòng lên: “Ngoan...”

Trong nháy mắt khi Hứa Gia Mộc ôm ấp Tiểu Hồng, Tiểu Hồng cũng tự nhiên đưa hai cánh tay ra ôm lấy cổ anh, sau đó lời nói an ủi liền mạnh mẽ tắc lại nơi yết hầu của anh.

Anh chỉ cảm thấy như trái tim của mình đã bị Tiểu Hồng đánh bại, ấm áp cười với cô bé, vừa định vươn tay sờ sờ đầu của bé, liền nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng nói của viện trưởng: “Đợi hai người đã lâu, rốt cuộc cũng tới rồi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.