Hôn Trộm 55 Lần

Chương 901: Về sau (16)



Sau đó, Hứa Gia Mộc đặt hai tay trên ghế vịn, vây cô ở trong lòng, khẽ cúi đầu, nhìn chằm chằm vào ánh mắt của cô: “Tương Tư, em có thể đừng như vậy được không, chúng ta nói chuyện một lúc được không?”

Trong quá khứ, anh chưa từng dùng giọng nói như vậy nói với cô?

Trong quá khứ, lúc cô ngang ngạnh, anh chỉ biết trở mặt phẫn nộ.

Nhưng anh của hiện tại, vậy mà dùng loại ngữ khí mềm mại này nói với cô.

Rốt cuộc anh có ý gì... chẳng lẽ anh muốn cùng cô...

Tống Tương Tư nghĩ đến đây, trong lòng không nhịn được dâng lên châm biếm, cô thế nào mà dạy mãi cũng không sửa được?

Lúc trước hết lần này đến lần khác mềm lòng với anh, đổi lại chỉ là anh giải trừ hôn ước rồi lại cùng người khác đính hôn.

Liền là hy vọng xa vợi quá nhiều lần, cho nên đến sau cùng mới có thể tuyệt vọng như thế.

Cho nên, xin nhờ, Tống Tương Tư, mày không có tiền đồ sao, lần này về nước, không phải là vì muốn bắt đầu với Hứa Gia Mộc, mà là vì ba của mày, đợi cho ba mày tốt lên, mày liền quay lại Mỹ, cuộc sống bây giờ của mày rất tốt, tuy rằng thi thoảng nghĩ đến anh lại thấy khổ sở, nhưng đã bình tĩnh hơn, không cần để bản thân bị thương hết lần này đến lần khác.

Tống Tương Tư dùng lực nắm chặt tay lại, sau đó lại hướng về phía Hứa Gia Mộc cười cười: “Anh Hứa, đây là ý gì thế, muốn cùng tôi tro tàn lại cháy sao? Nếu tôi nhớ không nhầm, ba năm trước, là chính mồm anh nói với tôi, giữa tôi và anh không còn quan hệ gì nuwax1”

“Cho nên, anh Hứa, tôi nghĩ thật sự giữa chúng ta không còn gì để nói, dù sao, tôi cũng không phải là người nào của anh, anh cũng không phải là người nào của tôi.”

Hứa Gia Mộc nắm chặt tay lại, bởi vì dùng lực khiến khớp xương nổi lên rõ ràng.

“A... không đúng.” Tống Tương Tư như là khoong hề nhìn ra được sự khác thường của anh, lại cười khẽ một tiếng: “Ba năm trước đây, tôi cũng không phải là người nào của anh, anh cũng không phải là gì của tôi, giữa chúng ta, tất cả chỉ là một giao dịch, hai bên thỏa thuận xong, không ai nợ ai.”

“Trong lòng em, từ trước đến giờ, chỉ nghĩ như vậy?” Hứa Gia Mộc ngừng thở, gằn từng chữ nói.

“Chẳng thế thì sao?” Tống Tương Tư không yên lòng hỏi lại, sau đó ngẩng đầu, nhìn ánh mắt của Hứa Gia Mộc: “Nếu không sao có thể phá đi đứa con của anh...”

Tống Tương Tư còn chưa nói xong, Hứa Gia Mộc liền quay đầu, hô hấp của anh trở nên có chút dồn dập, trên mặt đầy tức giận.

Ngay lúc Tống Tương Tư cho rằng anh lại trở nên tức giận như ba năm trước, Hứa gIa Mộc lại đột nhiên buông lỏng tay, cả người lui về phía sau một bước, xoay người nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ, ngữ điệu cực kỳ nhạt nhẽo nói: “Em đi đi, về chuyện hợp đồng, chỉ cần nói người đại diện của em đến là được.”

Sắc mặt Tống Tương Tư lạnh lùng ngồi trên ghế, sau đó không nói tiếng nào đứng lên, xách túi của mình, đi ra ngoài cửa.

Hứa Gia Mộc đứng tại chỗ, cũng không thèm nhúc nhích, mãi đến khi tiếng đóng cửa vang lên, anh mới nhẹ nhàng run rẩy một cái.

Cửa lại rất nhanh được đẩy ra, truyền đến tiếng của người đại diện: “Hứa tổng, hợp đồng...”

“Hợp đồng đợi tôi bố trí xong sẽ cho người đưa đến.” Hứa Gia Mộc không đợi người đại diện của Tống Tương Tư nói hết lời, đã vứt lại một câu.

“Được.” Người đại diện lên tiếng, lại nói một câu: “Hứa tổng, hẹn gặp lại.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.