Hôn Trộm 55 Lần

Chương 902: Về sai (18)




Hứa Gia Mộc khoong nói gì.

Người đại diện của Tống Tương Tư dừng một lát, đóng cửa.

Lúc này Hứa Gia Mộc mới lui về sau hai bước, ngồi trên ghế, bên tai lại vang lên những lời lúc nãy của Tống Tương Tư.

“Ba năm trước, tôi cũng không phải là gì của anh, anh cũng không phải là gì của tôi, giữa chúng ta, chẳng qua chỉ là một giao dịch, hai bên đã thỏa thuận xong, ai cũng không thiếu nợ ai.”

“Nếu không phải vậy, sao tôi có thể phá bỏ đứa con của anh...”

Hứa Gia Mộc nhớ đi nhớ lại, liền khẽ nở nụ cười.

Tôi không phải là gì của anh, anh cũng không phải là gì của tôi... Hóa ta, cho tới giờ, bọn họ đều là như vậy.

Hứa Gia Mộc, xin hỏi mày, hiện tại đã có thể hết hi vọng được chưa?

Người phụ nữ kia, cho tới bây giờ đều chưa từng yêu mày.

Người phụ nữ kia, vẫn luôn muốn rời xa mày.

Thật ra những điều này, trong lòng mày đều đã rõ ràng, nhưng là, mày lại cứ chờ mong, kết quả thì sao?

Kết quả, thế nhưng tự tôn đã không còn.

-

Tống Tương Tư rời khỏi, trực tiếp trở về khu nhà Tô Uyển.

Cô đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn ánh nắng rực rỡ bên ngoài, suy nghĩ hỗn loạn vô cùng.

Cô biết, cô đúng là vẫn còn bị anh làm ảnh hưởng.

Nhưng là, mặc kệ ảnh hưởng như thế nào, trong lòng cô cũng rõ ràng, cả đời này cô và Hứa Gia Mộc là khó có thể.

Cô đã không còn là Tống Tương Tư của mười một năm trước kia, thanh xuân vừa mới bắt đầu, có nhiều thời gian để đi yêu một người, chờ đợi một người. Hiện giơ, Tống Tương Tư đã ba mươi tuổi, còn có một đứa bé gái hai tuổi rưỡi, sớm đã không còn tự do và dũng khí nữa rồi.

Không ai biết, lúc trước một lần tỉnh lại vào sáng sớm, nghe được anh nói trong điện thoại “Tôi làm sao có thể lấy cô ấy” khi đó, cô mang tâm tình như thế nào.

Cũng không có ai biết, cô nghe được câu nói kia, đến cùng có bao nhiêu thương cảm, lúc đó, cô ở trước mặt anh miễn cưỡng vui vẻ, ôn nhu chăm sóc anh, sau lưng lại thường ngẩn người rơi lệ.

Tống Tương Tư ý thức được mình lại nghĩ ngợi xa xôi, vội vã lắc đầu, kéo lại suy nghĩ, vừa chuẩn bị xoay người quay lại phòng khách, di động trong túi lại vang lên.

Tống Tương Tư lấy ra, nhìn thấy một số máy lạ, cô chần chừ một lúc, mới nghe tiếp: “Xin hỏi là cô Tống sao?”

Tống Tương Tư do dự nói: “Vâng”

“Xin chào, tôi ở bệnh viện thành phố, ở giao lộ Nam Hoàn vừa xảy ra một sự cố giao thông, người đàn ông ngồi trên chiếc xe mang biển số 643XX cùng một cô bé ba tuổi, hiện giờ bọn họ đã được đưa đến bệnh viện, người lớn không có vấn đề gì, chỉ là đang hôn mê, cô bé thì không ổn lắm...”

Tống Tương Tư nghe đến đó, di động trong tay liền “Bốp” một cái rơi xuống đất.

Tai nạn xe cộ, cô bé, không ổn... là Tiểu Hồng có chuyện gì sao?

Tống Tương Tư trong nháy mắt cảm thấy như trời đất rung chuyển, thế nhưng rất nhanh liền ổn định lại tâm trạng, vội vàng xách túi chạy ra cửa.

-

Hứa GIA Mộc vẫn ngồi ở club đến 4 giờ rưỡi, mới rời đi.

Chạng vạng còn có hội nghị, anh đang định lái xe đến công ty lại lấy điện thoại gọi cho thư ký nói hoãn hội nghị đến hôm sau, sau đó quay đầu xe trở về Cẩm Tú viên.

Xe vừa mới vào Cẩm Tú viên, liền nhìn thấy xe của Lục Cẩn Niên.