Hôn Trộm 55 Lần

Chương 906: Sau này (22)



Dừng trước mặt Tống Tương Tư, Hứa Gia Mộc chợt vươn tay nắm cái cằm tinh xảo của cô, nâng mặt cô lên thật cao, ánh mắt nhìn cô, hỏi: "Yêu cầu gì đều đồng ý?"

Lúc Hứa Gia Mộc hỏi những lời này, toàn thân đều có một cỗ tàn ác phát ra ngoài.

Đây là Tống Tương Tư biết Hứa Gia Mộc từng ấy năm tới nay, lần đầu tiên thấy anh như vậy, cô bị dọa đến đáy lòng run lên, mất rất nhiều sức lực, mới vững vàng tinh thần, hướng về phía Hứa Gia Mộc nhẹ nhàng gật đầu một cái.

Hứa Gia Mộc nắm chặt cằm của Tống Tương Tư gia tăng, Tống Tương Tư đau kêu thành tiếng, tầm mắt anh cấp bách nhìn chằm chằm cô: "Nếu như tôi nói cô phải theo tôi ba ngày ba đêm? Cô cũng đồng ý?"

Vẻ mặt Tống Tương Tư đông lại, ngay lúc Hứa Gia Mộc cho là cô sẽ từ chối, lại nghe được giọng cô nhàn nhạt truyền đến: "Tôi đồng ý với anh. "

Khó chịu và tức giận cơ hồ muốn bùng nổ tâm tình của Hứa Gia Mộc, tay anh nắm chặt cằm cô, đầu tiên rất mạnh, sau đó chính là buông lỏng, sau đó anh liền hất cả người cô ra, đi qua bên cạnh cô, hướng về phía cửa đi ra ngoài.

Tống Tương Tư bị Hứa Gia Mộc bỏ rơi bước chân hơi lảo đảo, mới đứng vững thân thể, vội vàng đuổi theo Hứa Gia Mộc.

Hứa Gia Mộc nhìn cũng không liếc mắt nhìn Tống Tương Tư, trực tiếp kéo ra cửa xe của cô ngồi xuống, đợi đến khi cô lên xe, cũng không có thắt dây an toàn, Hứa Gia Mộc liền một cước đạp chân ga, xe chợt nhảy lên đi ra ngoài.

Dọc theo đường đi, hai người không nói một câu nào với nhau.

Hứa Gia Mộc nhìn thẳng con đường phía trước, rất chuyên chú lái xe, nhưng đáy mắt thỉnh thoảng có lửa giận bắn ra.

Xe dừng ở dưới trung tâm cấp cứu của bệnh viện, Hứa Gia Mộc để ý cũng không để ý Tống Tương Tư, đi tới chỗ rút máu, cuốn lên ống tay áo, liền ngồi xuống.

Y tá bị một loạt hành động của Hứa Gia Mộc làm cho có chút trố mắt, cũng may Tống Tương Tư theo sát phía sau liền đi vào, giải thích hết thảy.

"Tình hình người bệnh không được tốt, có thể cần rất nhiều máu, nhưng một người chỉ có thể rút ra 400 ml máu..."

Lời y tá còn chưa nói hết, Hứa Gia Mộc lại đột nhiên mở miệng cắt đứt lời của cô: "Không sao, cô trực tiếp rút ra."

Y tá nhìn về Tống Tương Tư.

Cánh môi Tống Tương Tư giật giật: "Gia Mộc..."

"Nếu là giao dịch, vậy thì công việc quan trọng nhất, không phải sao?" Giọng Hứa Gia Mộc đùa cợt trả lời một câu, sau đó liền quay đầu, nhìn hộ sĩ mở miệng, mang theo vài phần ra lệnh: "Rút đi!"

-

Rút máu xong, lúc Hứa Gia Mộc đứng lên, đầu hơi có vẻ choáng váng, anh nhắm mắt lại, ngây người hồi lâu, sau đó liền không nói tiếng nào cất bước, đi ra khỏi trung tâm cấp cứu.

Tống Tương Tư một đường chạy chậm theo tới: "Tôi đưa anh về nhà."

"Không cần." Hứa Gia Mộc nhàn nhạt cự tuyệt, đứng ở cửa bệnh viện, vươn tay, cản xe taxi.

"Mặt của anh thoạt nhìn không được tốt, muốnăn lót dạ để bổ máu lại không, còn có..."

"Cô Tống, cô không cảm thấy cuộc đối thoại người bán và người mua, có chút quá giới hạn sao?"

Tống Tương Tư bị nghẹn họngkhông nói nên lời, cánh môi khẽ mở cuối cùng liền ngậm miệng lại.

Hứa Gia Mộc không nhìn cô, chẳng qua là nhìn chằm chằm chiếc xe trước mặt, rốt cuộc chờ đến khi thấy một chiếc xe taxi, Hứa Gia Mộc cất bước, thân ảnh hơi lảo đảo, Tống Tương Tư vội vàng vươn tay, đỡ cánh tay của anh: "Anh có sao không?"

Hứa Gia Mộc không nghe thấy lời của cô, rút ra cánh tay của mình, kéo ra cửa xe taxi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.