Hôn Trộm 55 Lần

Chương 919: Sau lại [35]



Bước chân Hứa Gia Mộc dừng một chút, liền xoay người rời đi.

-

Tống Tương Tư vẫn phun đến khi giống như dạ dạy không còn cái gì, mới mở ra vòi nước, xúc miệng, lúc đang chuẩn bị tát nước lên mặt, thì đột nhiên trước mặt có một hộp sữa chua.

Tống Tương Tư sợ run một lát, mới chậm rãi ngẩng đầu, nhìn về phía gương ở trước mặt, từ bên trong nhìn thấy Hứa Gia Mộc đứng ở bên trái phía sau mình.

Cánh môi Tống Tương Tư giật giật, nói cái gì cũng không nói, liền cúi đầu, rửa mặt xong, đóng vòi nước, rút khăn tay từ một bên, lau khô mặt mình, đem khăn tay vứt vào trong thùng rác, liếc cũng không liếc mắt hộp sữa chua một cái, trực tiếp xoay người, giống như cho rằng Hứa Gia Mộc căn bản không tồn tại, lúc đi qua người anh.

Có thể là do uống nhiều rượu, bước chân của cô khi đi có chút phiêu, lay động này lọ, Hứa Gia Mộc nhịn không được vươn tay giúp đỡ cô một phen.

Thân thể Tống Tương Tư hơi cứng ngắc một chút, sau đó liền giãy cánh tay của bản thân ra khỏi tay của Hứa Gia Mộc, lảo đảo tiếp tục đi về phía trước.

Lúc sắp đi tới cửa toilet, di động của Tống Tương Tư đột nhiên vang lên.

Cô tựa vào trên vách tường, ổn định lại thân thể của bản thân, ngón tay có chút lảo đảo lấy điện thoại từ trong túi sách ra, tiếp nghe.

Không biết trong điện thoại nói cái gì, sắc mặt của cô đột nhiên trở nên có chút khó coi, giây tiếp theo liền vội vã nói một câu: “Tôi lập tức đến.”

Sau đó liền hoang mang rối loạn trương trương nhét điện thoại di động vào trong túi sách, nghiêng ngả lảo đảo chạy vào trong thang máy.

Hứa Gia Mộc cau mi lại, không hề nghĩ ngợi liền đuổi theo: “Xảy ra chuyện gì?”

Tống Tương Tư ngoảnh mặt làm ngơ, chỉ là liều mạng ấn nút mở thang máy, cửa thang máy vừa mở ra, cô liền vọt vào.

Bởi vì tốc độ quá nhanh, cô suýt nữa đâm vào vách tường thang máy, cũng may Hứa Gia Mộc nhanh tay kéo tay của cô: “Rốt cuộc làm sao vậy?”

Sắc mặt Tống Tương Tư tái nhợt, giống như không có nghe thấy những lời nói của Hứa Gia Mộc, ánh mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm vào con số màu đỏ của thang máy, vừa đến tầng một, cô liền khẩn cấp liền xông ra ngoài.

Đi ra khách sạn, Tống Tương Tư trực tiếp đứng ở ngã tư đường bắt đầu ngăn đón xe taxi.

Hứa Gia Mộc tiếp tục hỏi Tống Tương Tư hai câu, thấy cô thủy chung không có ý tứ trả lời, nghĩ đến cô say thành bộ dáng như thế này, cuối cùng đơn giản cường thế một phen kéo cánh tay của cô, túm đi về hướng bãi đỗ xe: “Tôi đưa em đi.”

“Không cần, tôi bắt taxi......” Lời nói kháng cự của Tống Tương Tư còn chưa nói xong, đột nhiên liền khom người lại nôn khan.

Hứa Gia Mộc ở một bên chờ cô ngừng nôn khan lại, liền không nói hai lời ôm lấy cả người cô, sải bước tiêu sái đến trước xe của mình.

Hứa Gia Mộc nhét Tống Tương vào vị trí phụ lái, rất nhanh liền lên xe theo, vừa khởi động xe, vừa hỏi: “Muốn đi đâu?”

Tống Tương Tư bởi vì uống nhiều rượu, dạ dày có điểm đau, lắc lắc đầu, nói: “Ở phía trước có trạm xe lửa thả tôi xuống đó là tốt rồi.”

Hứa Gia Mộc căn bản sẽ không để ý tới lời nói của Tống Tương Tư, ngược lại càng thêm dùng sức một cước đạp chân ga, thời gian chỉ một cái nháy mắt xe liền đi qua trạm xe lửa, sau đó liền tiếp tục mở miệng lập lại một lần vấn đề vừa rồi: “Em muốn đi đâu?”

Tống Tương Tư há to miệng, còn chưa có phát ra âm thanh, Hứa Gia Mộc còn nói: “Tôi không ngại mang theo em vòng quanh ngã tư thành Bắc Kinh một vòng đâu.”

Cánh môi Tống Tương Tư giật giật, cuối cùng liền nhắm mắt lại, ngữ khí có chút yếu ớt nói: “Thành tam viện.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.