Hôn Trộm 55 Lần

Chương 920: Sau lại [36]



Hứa Gia Mộc cau mi lại, vừa vòng xe đi về hướng Thành Tam Viện, vừa hỏi: “Bệnh viện?”

Tống Tương Tư quay đầu nhìn ngoài cửa sổ xe, không hé răng.

Một đường rất thông thuận, chỉ mất hai mươi phút, liền đến Thành Tam Viện, Tống Tương Tư đẩy cửa xe ra, vội vã để lại một câu “Cám ơn”, rồi đi xuống xe, vội vội vàng vàng chạy về phía bên trong bệnh viện.

Hứa Gia Mộc nhìn thân ảnh của Tống Tương Tư, chần chờ một giây, cuối cùng đỗ xe ở ven đường, cũng đi vào theo.

Tống Tương Tư đến thẳng phòng cấp cứu ở tầng ba, bên ngoài của phòng phẫu thuật một ý tá mặc một bộ đồ màu hồng nhạt, nhìn thấy Tống Tương Tư đến đây, lập tức đứng lên, khi ngửi thấy mùi rượu trên người Tống Tương Tư, y tá cau mi lại: “Tống tiểu thư, ngài uống rượu?”

Tống Tương Tư khẽ gật đầu, liền nhìn thoáng qua cửa phòng phẫu thuật đang đóng chặt: “Rốt cuộc sao lại thế này? Buổi sáng lúc tôi đến, ba tôi vẫn tốt lắm mà, còn nói qua vài ngày là có thể xuất viện, vì sao đột nhiên buổi tối lại bất tỉnh?”

Y tá lắc lắc đầu, nói một lần chân tướng sự tình: “Lúc ăn cơm tối, Tống lão tiên sinh còn tốt lắm, hơn nữa tâm tình cũng không sai, còn nói tôi mở bộ phim mà Tống tiểu thư diễn, nhưng mà xem phim xong, lúc tôi chuẩn bị dìu bác ấy lên giường nghỉ ngơi, hắn đột nhiên liền bất tỉnh.”

Tống Tương Tư: “Tôi ở chỗ này chờ là được rồi, cô đi làm việc trước đi.”

“Vậy tạm biệt Tống tiểu thư.”

Tống Tương Tư “Uh” một tiếng, đợi y tá rời đi, cô liền lần theo vách tường ngồi xuống hàng ghế chờ, nhìn chằm chằm bốn chữ “Đang ở phẫu thuật” ở bên trên cánh cửa phòng phẫu thuật.

-

Hứa Gia Mộc nghe rành mạch những lời Tống Tương Tư và y tá nói, anh đứng ở cửa thang máy một lát, liền mại bước chân đi tới.

Tống Tương Tư nghe thấy tiếng bước chân, hơi hơi sườn đầu một chút, nhìn thoáng qua Hứa Gia Mộc, liền mân môi rồi quay đầu lại.

Hứa Gia Mộc dựa vào vách tường đối diện Tống Tương Tư, nhìn chằm chằm sườn mặt có chút tái nhợt của cô, hơi chần chờ một chút, lên tiếng hỏi: “Bệnh của ba em còn chưa khỏi?”

“Uh.” Tống Tương Tư khẽ lên tiếng, lại không nói nữa, trong hành lang một mảnh im lặng, qua một hồi lâu, cô mới quay đầu liếc mắt nhìn Hứa Gia Mộc một cái: “Đầu năm trước phẫu thuật một lần, thân thể coi như tốt, năm nay tình huống đột nhiên chuyển biến xấu .”

Hứa Gia Mộc khẽ gật đầu, không nói tiếp, lúc tầm mắt nhìn hướng nơi đó, đột nhiên liếc đến cổ chân Tống Tương Tư, cau mi lại, giây tiếp theo liền cất bước đi qua, không hề báo trước ngồi xổm trước mặt cô, nắm lên chân của cô.

Bị hành động đột ngột như vậy của Hứa Gia Mộc làm cho hoảng sợ, thân thể co rúm lại một chút, cúi đầu, còn chưa kịp phản ứng, giầy cũng đã bị Hứa Gia Mộc tháo ra, sau đó liền nhìn thấy Hứa Gia Mộc cau mi lại nói: “Vì sao cổ chân sưng thành như vậy?”

Tống Tương Tư cúi đầu, không nói chuyện.

“Là buổi chiều lúc quay phim, xoay bị sao?” Hứa Gia Mộc nghĩ đến khi Tống Tương Tư bước từ trên bậc thang đài cao té xuống, lại hỏi.

Tống Tương Tư vẫn là không có lên tiếng.

“Đều sưng thành như vậy, vì sao cũng không có lên tiếng, khiến cho đạo diễn ngừng quay phim.”Khẩu khí của Hứa Gia Mộc nghe ra mang theo một tia không hờn giận.

Tống Tương Tư cúi đầu như cũ, một lát sau, cô mới ngẩng đầu, nhìn về phía Hứa Gia Mộc không chút để ý cười cười: “Có sao đâu.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.