Hôn Trộm 55 Lần

Chương 929: Kéo dài [9]



Mãi cho đến bốn giờ chiều, ba Tống mới cùng Tống Tương Tư và Hứa Gia Mộc về nhà.

Có thể nhìn ra, thời gian ba Tống nói với mẹ Tống rất lâu, tâm tình cũng tốt hơn rất nhiều, trên đường trở về, khóe môi vẫn luôn luôn giơ lên .

Về đến cửa nhà, Hứa Gia Mộc vừa ngừng xe, ba Tống đột nhiên mở miệng nói: “Tư tư, ba muốn ăn gà nhà ở cầu tây, con đi mua cho ba một con được không?”

Hứa Gia Mộc tắt động cơ của xe, quay đầu nhìn thoáng qua Tống Tương Tư đang đẩy cửa xe, nói: “Để anh cùng đi với em.”

“Một mình Tư tư có thể đi được, không quá xa.” Ba Tống lên tiếng: “Tiểu Hứa, cháu đi cùng ta đến công viên ngồi một lát đi.”

-

Hứa Gia Mộc nâng ba Tống, thong thả tiêu sái đi về phía công viên.

Ba Tống dừng lại một chút, thỉnh thoảng chỉ vào một chỗ, nói một hai câu với Hứa Gia Mộc, đều là về Tống Tương Tư .

“Cây kia...... đã ba bốn mươi năm, lúc Tư Tư còn nhỏ, thích nhất chơi nhảy dây với những đứa bé khác ở nơi đó.”

“Trước kia...... Nơi đó không có xây hồ nhân tạo, đây là vài năm gần đây vừa mới xây ra, lúc trước khi Tư Tư còn nhỏ, đi theo một đám con trai, mỗi ngày đều chơi ở dưới ruộng đất, mỗi lần về nhà cả người đều là bùn, lần nào cũng bị mẹ nó mắng.”

“Còn có, rừng cây hoàng bá kia, cũng đã được 10 năm rồi, lúc trước rừng cây hoàng bá này, chỉ là mấy cành thổ dưỡng nhỏ căm xuống dưới đất, không nghĩ tới cuối cùng lại lớn thành đại thụ che trời, lúc Tư Tư không vui, liền thích trốn ở rừng cây hoàng bá khóc.”

“Ở trên trán của Tư tư, có vết sẹo, là do lúc trước khi chơi đùa cùng bạn bè, không cẩn thận đụng đến, hiện tại tóc phủ che khuất, không nhìn thấy, cháu đẩy tóc ra, mới nhìn thấy được.”

Ba Tống đi vòng công viên được khoảng một vòng, cuối cùng là do Hứa Gia Mộc cõng trở về nhà.

Ông khẳng định đã rất mệt, cũng không nghỉ ngơi, lôi kéo Hứa Gia Mộc vào phòng ngủ của bản thân, chỉ vào một cái bàn cũ, ý bảo Hứa Gia Mộc mở ngăn kéo ở đó ra.

Hứa Gia Mộc nghe theo, nhìn thấy bên trong có một cái hộp sắt lướn, sau đó cứ dựa theo ba Tống phân phó, bế ra.

Ba Tống vỗ vỗ vào một vị trí trên giường, ý bảo Hứa Gia Mộc ngồi xuống, sau đó liền tự mình mở hộp sắt đó ra, bên trong có rất nhiều ảnh chụp, có trắng đen, cũng có màu sắc rực rỡ, có chút nhìn hơi cũ nát, có chút nhìn rất mới, còn có một ít tạp trí từ trên báo cắt ra, đều là ảnh chụp Tống Tương Tư.

Bàn tay khô héo của ba Tống, vuốt phẳng những tấm ảnh kia một hồi lâu, sau đó cầm ra một tấm ảnh đen trắng, nói với Hứa Gia Mộc: “Đây là ảnh chụp Tư Tư được một trăm ngày, cháu xem lúc ấy, rất béo a, không giống bây giờ, gầy gió thổi qua là có thể ngã xuống đất.”

“Đây là ảnh chụp lúc nó 1 tuổi, mẹ nó ôm nó chụp trong quán chụp ảnh, nhìn một cái phía sau, có phải rất được hay không?”

“Đây là ảnh chụp lúc nó 3 tuổi...... Ảnh chụp tiết học đầu tiên khi nó vừa vào lớp một ...... Đây là ảnh chụp nó cầm giấy khen ba năm liền...... Đây là ảnh chụp nó chụp cùng với ông nội và bà nội...... Đây là ảnh chụp hình dáng của nó lúc học trung học...... Còn có, lúc học trung học, lúc ấy a, đã có rất nhiều người viết thư tình cho Tư Tư nhà chúng ta ...... Đây là ảnh chụp lúc Tư Tư học cao nhị, mẹ nó qua đời vào năm này, 1 năm đó nó trôi qua rất không tốt, cho nên cháu xem ảnh chụp, khuôn mặt nhỏ nhắn đều băng lại.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.