Hôn Ước Và Nỗi Đau

Chương 31: Đi chơi biển



6.00 p.m Reng...Reng...Reng...

- Alo - Thanh Uyên nói.

- Mày chuẩn bị đồ đi. - Nó nói.

- Làm gì?

- Mai tụi mình đi biển chơi.

- Mày đùa à.

- Tao nói thiệt, mai đi biển.

- Sao mà gấp thế, sao tao chuẩn bị kịp.

- Tao không cần biết, mày cứ vơ đại mấy bộ đồ đi. Mình chỉ đi 3 ngày thôi.

- Cái gì? 3 ngày? Làm sao tao chuẩn bị kịp.

- Tùy mày, từ đây tới 6 giờ sáng mai tại cổng nhà tao, mày cứ từ từ mà chuẩn bị. - Nó nói rồi không đợi đầu dây bên kia lên tiếng liên ngắt máy.

Thanh Uyên ngơ ngác, cô giận đến đỏ cả mặt, thầm rủa con bạn thân đã sắp xếp mọi chuyện:

- Lương Ngọc Bảo Phương, mi sẽ thiệt đáng ghét.

Nó lại nhấn gọi cho 3 người còn lại, vẫn lập lại trình trạng cũ, tất cả đều hết thảy ngạc nhiên. Thông báo cho Lam xong thì nó cầm điện thoại mà lòng cứ đắn đo mãi, nó không biết có nên gọi cho hắn không, nửa thì muốn, nửa lại không. Cuối cùng, nó cũng nhấn gọi cho hắn. Sau vài lần đổ chuông, đầu dây bên kia mới lên tiếng:

- Alo

- Chào Quang Bảo, trong ba ngày tới anh có rảnh không? - Nó nói.

- Chắc cũng rảnh. Có chuyện gì vậy, Mun?

- Tôi muốn rủ anh đi chơi biển cùng chúng tôi, anh đồng ý chứ?

- À, được. Mà lúc nào?

- Sáng mai 6 giờ, chúng ta sẽ tập trung trước cổng nhà tôi. Anh không bận gì chứ?

- Ừm, được. Anh nhất định sẽ đến.

- Ừm, vậy tạm biệt.

- Ừm, tạm biệt.

Nó cầm điện thoại mà tim vẫn cứ đập thình thịch. Chưa bao giờ nó cảm thấy lo lắng như thế này, nó sợ hắn sẽ không đi, chỉ cần hắn không đi thì mọi kế hoạch của nó sẽ thất bại hoàn toàn. Nó thở phù nhẹ nhõm rồi đột nhiên nở lên một nụ cười thật tươi, nó bất giác giật mình, đây là lần đầu tiên kể từ ngày xa hắn nó lại có thể cười tự nhiên như thế này, có lẽ chỉ có hắn mới có thể đem lại nụ cười thật cho nó.

6.00 a.m

Nó kéo vali ra ngoài cổng. Ở đấy đã có hai anh chàng tên Bảo, Đăng Duy và Ngọc Lam đợi sẵn, chỉ còn thiếu Thanh Uyên. Nó cầm điện thoại lên gọi cho con bạn:

- Alo. - Thanh Uyên nói.

- Mày đang ở đâu vậy hả? 6 giờ rồi đấy.

- Sorry you, tao sắp tới rồi, đợi tao chút.

- Nhanh lên. - Nó ngắt máy.

Khoảng 10' sau, Thanh Uyên mới tới.

- Một chút của mày đấy hả? 10' lận đấy? - Nó nhìn đồng hồ nói.

- Hihi, sorry nha. - Uyên nói.

Uyên nói rồi kiêng xuống 3 cái vali. Tất cả mọi người đều phải sửng sốt, Đăng Duy hỏi:

- Uyên, bạn đi chơi biển hay là dọn đồ mà nhiều thế? Chỉ có 3 ngày thôi mà.

- 3 ngày thì nhiêu đây là ít đấy, nếu thường ngày mình còn mang theo nhiều nữa cơ, tại Mun báo trễ quá.

- Thôi, bây giờ khởi hành thôi. - Nó nói rồi tiến đến chiếc xe du lịch đã đậu sẵn ở đó tự bao giờ - Tất cả mọi người bỏ đồ đạc lên xe nhanh lên.

Mọi người nhanh chóng mang vali bỏ lên xe, khổ cho anh chàng Hoàng Bảo phải mang 3 cái vali của Thanh Uyên lên. Sau khi thấy mọi người đã yên vị, chiếc xe bắt đầu lăn bánh. Chiếc xe chở tụi nó đến một bãi biển xa. Nó cùng mọi người đến khách sạn nghỉ ngơi một lát rồi ra biển tắm. Tụi nó quậy quá xá, tạt nước tứ tung khắp nơi. Khi thấy có ông bán kem đi ngang, Thanh Uyên nhất định đòi ăn kem khiến cả đám phải bò lên ăn kem chung, lần này vẫn khổ cho anh chàng Hoàng Bảo phải trả tiền hết cả một thùng kem khi Thanh Uyên cứ ăn mãi. Ăn xong, tụi nó quay xuống tắm biển rồi cũng về khách sạn nghỉ ngơi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.