Hồng Anh Ký

Chương 8: Bị thương




Dịch giả: Tà Dương

Rất hiển nhiên, A Phi chỉ là một người mới, vẻ mặt chẳng giấu được điều gì. Thấy hắn giật mình, bốn người kia cũng chỉ mỉm cười, Đại Kiếm Thần nói: "Không cần giật mình, là chúng ta đoán. Mấy hôm nay nghe thấy chuyện Hoa Sơn có phản đồ, không nghĩ đến lại là ngươi."

"Làm sao các ngươi biết là ta?", A Phi không nhịn được hỏi.

Đại Kiếm Thần cười nhẹ: "Tất nhiên là chúng ta biết. Chẳng hạn như thân phận của ngươi, phương hướng ngươi muốn đi, tiền ngươi ngồi xe... Chẳng qua ngươi yên tâm, chúng ta cũng không có ác ý. Nếu không cũng chẳng mang ngươi đi cùng, phải biết rằng trong thành Tương Dương, ít nhất có ba tiểu đội đệ tử Hoa Sơn đang tìm ngươi khắp nơi."

A Phi im lặng, hắn bây giờ mới biết được, thân phận của mình đã sớm bại lộ. Đáng tiếc mình lại còn cho rằng đã che giấu rất tốt, mà không biết rằng người ta đã sớm nhìn thấu, thậm chí ngay cả đệ tử Hoa Sơn cũng đuổi đến rồi.

Kim Hoàn Đao vỗ vai A Phi, nói: "Đừng ngẩn người thế. Chúng ta đã đưa ngươi đi một đoạn đường, sau này phải xem chính mình thôi. Được rồi, chúng ta còn phải làm nhiệm vụ, chia tay tại đây đi."

A Phi không biết nói gì, chỉ tạm biệt với bốn người kia. Đại Kiếm Thần còn tặng A Phi một cây trường thương. Cây trường thương này toàn thân vàng óng, xem ra cũng là vũ khí tốt. Đại Kiếm Thần nói vũ khí này do bọn họ đánh quái nhặt được phải cấp 30 mới có thể sử dụng. A Phi vô cùng cảm kích, trước khi đi không nhịn được hỏi: "Vì sao các ngươi lại giúp ta?"

Bốn người đã đi xa, chỉ truyền đến tiếng cười to của Kim Hoàn Đao.

"Một, ta cùng ngươi đều là người phái Ma Sơn, hai, chúng ta cùng phái Hoa Sơn cũng không hòa hợp, ba, ta cùng tiểu tử ngươi rất hợp ý, hặc hặc! Gặp lại trên giang hồ, Số Khổ A Phi!"

A Phi ngẩn ngơ nửa ngày, rồi thở dài một hơi. Khi bốn người kia đi khuất, trong lòng hắn có chút gì đó mất mát không rõ nguyên do. Bốn người này tuy gặp lần đầu, lại đều rất phóng khoáng làm cho hắn có chút hảo cảm. Bốn người hiển nhiên là người chơi có đẳng cấp cao, mình với bọn họ không phải người chung một đường, lần này chia tay, chẳng biết bao giờ mới gặp lại.

Chỉnh đốn lại tâm tình, A Phi cũng vội vàng tiến về phái Ma Sơn. Bọn Đại Kiếm Thần đã chỉ hướng cho hắn, cũng báo cho hắn đệ tử Hoa Sơn đang đuổi theo sau, việc này làm cho hắn lần đầu tiên có cảm giác gấp gáp. Đi khắp hang cùng ngõ hẻm, phong cảnh bên đường cũng chẳng ngắm được, luôn âu lo bị đệ tử Hoa Sơn bắt gặp.

Hơn nửa ngày sau, A Phi thở hổn hển đứng trước sơn môn phái Ma Sơn, tinh thần cuối cùng cũng được thả lỏng.

Trong trò chơi không tồn vấn đề khó khăn về phòng ốc nhà cửa, bởi vậy sơn môn của mấy đại môn phái rất rực rỡ tráng lệ, dù sao chỉ là một đống số liệu cũng chẳng mất tiền. Phái Ma Sơn rất thành thật chấp hành đặc tính của một thổ hào, tạo một cái sơn môn vô cùng to lớn. Con đường dưới chân A Phi được lát cẩm thạch rộng rãi sáng ngời, bốn chiếc xe ngựa cùng tiếng vào xem ra vẫn còn thừa, hai chữ Ma Sơn được treo ở bên trên như muốn phá không mà ra. Các đệ tử phái Ma Sơn người đến người đi, vô cùng bận rộn. Có chạy nhiệm vụ, có mua bán linh tinh, có cãi nhau văng cả nước miếng, còn có một ít ở tiểu điếm bên đường uống rượu uống trà nói cười vui vẻ.

Không biết làm sao, cảnh tượng như vậy lại làm cho A Phi có một chút cảm giác an toàn. Một môn phái có gia tài phong phú, tốt hơn nhiều so với các tiểu sơn môn khác. Chẳng qua khi hắn khó khăn lắm mới tìm được Trường Thương Môn, cũng là đem hảo cảm vừa dâng lên đánh mất.

Một cái lão già gầy gò mặt không chút cảm xúc đại biểu cho Trường Thương Môn nói một đống lời khách sáo, sau đó đưa cho A Phi phúc lợi của đệ tử nhập môn. Rất rõ ràng đây là một NPC chức năng, bất cứ ai đến cũng nói như nhau. Hắn cũng chẳng vì vẻ bề ngoài đẹp trai có một bụng tài hoa của nhân vật chính mà rung động, chỉ phát cho một bộ đồng phục phái Ma Sơn, sơ cấp thương thuật cùng sơ cấp nội công, một thanh trường thương dành cho người mới.

Đồng phục thật ra vẫn là đồ dành cho người mới, chẳng qua là được đổi sang một cái màu khác là màu vàng đất, còn trước ngực thì có thêm hai chữ Ma Sơn, nhìn rất chi là chói mắt. Thanh trường thương thì lại càng đơn giản, chỉ là một thanh gỗ ở trên gắn một khối sắt bén nhọn. Về phần sơ cấp thương thuật cùng sơ cấp nội công thì là 2 bản bí tịch, A Phi vừa cầm lên, hệ thống đã nhắc nhở muốn học hay không, tất nhiên là cũng chẳng cần nhiều lời.

Cảm giác có từng dòng nước ấm chảy trong người, A Phi thổn thức, từ giờ trở đi mình đã là người trong giang hồ. Tuy Trường Thương Môn không cho hắn chỗ tốt khác, nhưng cuối cùng A Phi cũng học được môn võ công đầu tiên. Chính gọi là có võ công trong tay, ta có thiên hạ, hắn một lòng nghĩ đến hiệu quả của Phân Quang Thác Ảnh kết hợp cơ bản thương thuật, chẳng nói hai lời liền chạy tìm khu đánh quái.

Thương pháp có rất nhiều loại, nhưng trò chơi dù sao cũng là trò chơi, nhà thiết kế vì lười biếng, nên đem thương thuật làm đơn giản hóa, chia ra đâm, chắn, hất, quét bốn loại. Võ học trong trò chơi bất kỳ chiêu thức gì cũng đều là công phòng một khối, chỉ là có thiên hướng là bất đồng. Đâm cùng quét thiên hướng về tấn công, chắn cùng hất thiên hướng về phòng ngự.

Trong đó một chiêu hất này là độc quyền của thương pháp, thi triển cái này có thể đem vật nặng hoặc là người chơi hất lên không trung. Hơn nữa hất còn có thể phòng thủ trên không, dựng thẳng trường thương, địch nhân từ trên trời rơi xuống sẽ gặp tai ương. Bởi vậy một chiêu này đối phó với người có khinh công cao cường vô cùng hiệu quả. Nghĩ mà xem, đối thủ thi triển đại bàng giương cánh bổ xuống, cũng là bổ xuống phía trên trường thương, may thì đặt chân vào, đen một chút chắc là đặt hoa cúc, nếu như là người chơi nữ... Khụ, cái này không nhắc đến.

Tóm lại A Phi chọc quên cả trời đất, hắn chỉ cảm giác mình đâm ra một thương, nội lực theo đó mà chuyển động. Lấy. Chơi nửa ngày, A Phi cuối cùng cũng xem như là thăm dò được cái kỹ năng phụ trợ Phân Quang Thác Ảnh này. Sau khi sử dụng Phân Quang Thác Ảnh, đâm ra một đòn, bên người sẽ xuất hiện một đòn đâm khác, nếu bên cạnh còn có quái khác, thì đòn đâm này sẽ tự động đâm về quái đó, tiếc là hắn không thể không chế được đòn đâm đó, cũng coi như là một cái khuyết điểm.

Còn một vấn đề lớn, làm A Phi buồn bực không thôi. Chính là việc tiêu hao nội lực quá nhanh, một lần đánh hai con quái tất nhiên là sung sướng, nhưng mà nội lực tiêu hao cũng gấp bội. Bình thường hắn đầy đủ nội lực thì đánh ra ba cái Phân Quang Thác Ảnh liền không còn, cũng chỉ có thể ngồi nghỉ ngơi.

Chẳng qua hắn cũng coi như là một người tự làm mình vui. Cứ như vậy chọc nửa ngày, giết hết mấy trăm con lợn rừng nhỏ, sơ cấp thương thuật cùng nội lực cũng tăng lên một cấp, đẳng cấp nhân vật cũng lên tới cấp 3, cảm thấy võ công mình tiến nhanh, hắn định tìm một người để thử thân thủ. Nhưng mà xoay người nhìn lại, khắp đồi khắp núi đều là non xanh nước biếc, chỉ có từng đàn quái vật đang thản nhiên ăn cỏ, cách mình mấy bước đang có mấy con Dã Trư dùng ánh mắt đỏ lừ nhìn mình, chuẩn bị xông lên vì huynh đệ tỷ muội mà báo thù rửa hận.

Vậy mà nơi này lại chẳng có người chơi khác?

A Phi giật mình. Khi hắn tiến vào nơi này cũng không chú ý xung quanh, càng không cần nói là để ý người chơi. Hơn nữa hắn cũng chỉ định thử nghiệm võ công nên tìm bừa một đỉnh núi nhỏ. Nhưng mà luyện nửa ngày, cũng không gặp được người chơi khác, quá kỳ lạ, không phải trong trò chơi có mấy trăm vạn người sao? Cho dù là phái Ma Sơn, ít nhất cũng là số vạn, làm sao mình còn chưa gặp được một người khác?

Chạy một đoạn chuyển sang đỉnh núi khác, vẫn không có người, một cái Trường Thương Môn to như vậy, điểm luyện cấp lại giống như là nghĩa địa hoang vu. Cứ chạy như vậy. sau khi đi qua hai đỉnh núi, hắn cuối cùng cũng nghe được tiếng va chạm của binh khí. A Phi đại hỉ, cuối cùng cũng có thể gặp được người chơi. Hắn chạy đến một khối đá lớn, đột nhiên trước mắt lóe lên một cái, trên đầu cảm thấy đau nhức, hắn không nhịn được ngồi bệt lên mặt đất, hệ thống nhắc nhở hắn bị người tập kích làm cho trọng thương.