Hồng Nhan Thiên Hạ

Chương 3: Duyên phận ngắn ngủi



Thanh Ca đã ngây người ở thế giới này năm năm, nàng bây giờ đã năm tuổi, từ những người xung quanh nói chuyện mới biết, nơi đây giống như Trung Quốc cổ đại, nơi mọi người sống gọi là Thương Khung Đại Lục, đây cũng là đại lục được tất cả mọi người biết đến, có lẽ ở thế giới này còn có những đại lục khác không chừng. Thanh Ca nghĩ vậy, dù sao thời đại này kĩ thuật hàng hải chỉ dừng lại ở giai đoạn thuyền gỗ, mặc dù bây giờ thuyền đã dùng neo, đã thay thế mái chèo, nhưng mái chèo lớn chi được dùng cho thuyền chuyên vận chuyển hàng hóa, nhưng cũng không thể do thám ngoài biển, huống hồ kim chỉ nam vĩ đại cũng chưa được phát minh.

Ở Thương Khung đại lục có tất cả bốn đại đế quốc, theo thứ tự là Bắc Thần, Nam Sở, Tây Vượt và Đông Cảnh. Tứ quốc bình thường vẫn duy trì thái độ hòa bình, nhưng đế vương nào mà lại không có dã tâm đâu? Người nào cũng ở trong tối trăm phương nghìn kế tính toán người khác, bất quá, may mắn thực lực tứ quốc ngang nhau, không có nước nào đơn độc gây chiến mà không sợ hãi nước khác cháy nhà hôi của. Dân chúng tứ quốc cũng được xem là an cư lạc nghiệp.

Thương Khung đại lục ngoài tứ quốc còn có những quốc gia nhỏ khác. Tứ quốc vì mở rộng lãnh thổ của mình và cướp đoạt tài nguyên phong phú, cũng sẽ thường xuyên phát động chiến tranh với những nước nhỏ láng giềng, để bọn họ trở thành nước phụ thuộc. Những nước nhỏ này, dân chúng thường sẽ sống trong nước sôi lửa bỏng, chỉ có những nước giáp giới với những nước lớn mới may mắn thoát khỏi khó khăn. Dù sao tứ quốc ai cũng không muốn phá vỡ sự cân bằng này, để mình trở thành cái đích để mọi người chỉ trích, dù sao một khi phát động chiến tranh cũng sẽ tồn tại nhiều vấn đề, tỷ như chia của không đều. Càng đi sâu hơn còn có thể trở thành cái cớ để ba nước còn lại liên hiệp tấn công. Bất kể là người đương quyền nào cũng sẽ không ngu xuẩn đến nỗi làm tổn hại đến lợi ích của chính mình.

Mà Thanh Ca lại là công chúa của một trong bốn nước lớn – Bắc Thần quốc Lục công chúa, nhưng mà thế nhân lại không ai biết, mọi người chỉ biết Thục Phi Bắc Thần sinh hạ cho Hoàng Thượng một Lục Hoàng tử khả ái. Bất quá những chuyện này đối với Thanh Ca không sao cả, vô tình nhất là hoàng gia, sinh trong hoàng thất, không phải tính kế người khác, thì chính là đề phòng người khác tính kế mình. Những thứ quyền lợi và địa vị kia cũng phải là dùng máu tích lũy mà thành. Thanh Ca mới không cần cuộc sống như thế, tế bào não không biết là sẽ chết bao nhiêu, còn không bằng cuộc sống bây giờ, tiêu diêu tự tại, bên cạnh còn có một nãi nãi thú vị như vậy.

“Thúy Hoa, Thúy Hoa, mau ra đây, chơi cờ năm quân lần trước với nãi nãi, mau ra đây, ngươi không phải là sợ thua trong tay nãi nãi đó chứ! Lần này ta nhất định sẽ thắng ngươi. Mau ra đây cho ta.” Có một lần Thanh Ca nhàm chán, dạy cho lão thái thái cờ năm quân, nhưng lão thái thái một lần cũng không thắng, không chịu thua quấn lấy Thanh Ca.

“Thúy Hoa, nha đầu này lại trốn đi đâu rồi, ai nha! Mệnh ta sao lại khổ như vậy a, đã lớn tuổi như vậy, không có con cái, thật vất vả mới có cháu gái, nhưng nó lại ghét bỏ ta. Ta không muốn sống nữa, Thúy Hoa, mau ra đây khuyên nãi nãi, nếu không nãi nãi sẽ tự tử thật sự đó.” Giả khóc còn muốn người ta đi khuyên nàng, một cái đã làm người khác nhìn thấu, nhưng mà đây cũng là điểm khả ái của lão thái thái.

“Thúy Hoa, Thúy Hoa……” nghe lão thái thái thường xuyên hô, gọi, dường như đã trở thành thói quen của Thanh Ca, cảm thấy cái tên Thúy Hoa này cũng không khó nghe như vậy.

Mà lão thái thái tìm mãi mà không thấy người, bình thường Thanh Ca cũng bị lão thái thái làm phiền, mới trốn đi, mà nơi có thể tránh khỏi lão thái thái chỉ có đại thụ to bằng ba người ôm ở khu vườn trước của nhà, cho dù lão thái có tìm cũng sẽ không thể nào ngờ một hài tử năm tử có thể leo lên đại thụ cao như vậy.

Mặc dù Thanh Ca mới năm tuổi, nhưng dù sao nàng cũng có trí nhớ của sát thủ kiếp trước, nàng vẫn thường rèn luyện thân thể, cường hóa công phu trước kia, mặc dù đối với thân thể nữ hài tử năm tuổi mà nói, hiệu quả không lớn, nhưng muốn leo lên một cái cây thì vẫn dư sức.

Nàng thích nằm trên cành cây, ánh nắng chiều xuyên qua tán cây, chiếu lên người nàng, cảm giác rất ấm áp, gió xuân ấm áp nhẹ nhàng mơn trớn da thịt, làm cho tâm tình của nàng càng thư sướng dễ chịu, còn có hoa mầu xanh mượt cách đó không xa, lắc lư theo gió, trong gió còn có mùi bùn đất. Bên phải phòng ốc gần một rừng cây, thường truyền đến tiếng chim hót các loại, tấu thành khúc hát thiên nhiên. Nàng yêu chết cái cảm giác này. Nàng khẽ nhắm mắt lại, hưởng thụ giờ khắc yên lặng hài hòa này. Cuộc sống nhàn nhã bình thản như vậy mặc dù không có kích thích của nghề sát thủ như kiếp trước, nhưng cũng có một tư vị khác, Thanh Ca rất thích thú.

Thanh Ca và lão thái thái sống chung năm năm, nàng là người của hai thế giới, lão thái thái là người nàng thân cận nhất, cũng là người cho nàng cảm giác ấm áp nhất. Kiếp trước chỉ có người có quan hệ nghề nghiệp đặc thù, cơ hồ không có bằng hữu, nàng từ nhỏ đã tiếp nhận huấn luyện, chưa từng nhìn thấy mặt cha mẹ mình, cho dù trong lúc huấn luyện có đồng bạn bên cạnh, cũng chỉ là đối thủ cạnh tranh, mà không phải là bằng hữu. Mà đời này, mặc dù biết cha mẹ mình là ai, nhưng bọn họ cũng từ bỏ nàng, bất quá nàng chỉ cần biết bọn họ là ai là được rồi.

Lão thái thái cũng không phải là sống một mình, trước kia nàng có một nữ nhi tên Song Nhi, lúc mười lăm tuổi cùng đại ca nàng vào thành mua muối, lại bị một tên lưu manh nhìn trúng. Ca ca người đan lực mỏng, trơ mắt nhìn muội muội của mình bị tên lưu manh cướp đi, chạy về nhà nói cho phụ mẫu, cha nghe được liền trực tiếp lao ra khỏi nhà, dần người đi đoạt lại nữ nhi, lão thái thái khuyên không được, chỉ có thể ở nhà lo lắng, nhưng chờ được là thi thể của nữ nhi và bạn già. Đi báo quan, quan phủ đóng cửa không tiếp. Nghĩ lại tên lưu manh kia hẳn là con cái quan lớn nhà giàu. Ngay cả lão thái thái cũng không biết rõ tên lưu manh kia rốt cuộc là thân phận gì…. Nhiều năm trôi qua, nàng cũng không quá đau khổ về chuyện này nữa, vì lão thái thái biết dân làm sao đấu lại quan. Cứ như vậy, lão thái thái sống một mình mười mấy năm, nhưng lão thái thái cũng không vì vậy mà hận đời, ngược lại còn trở nên lạc quan, trẻ con.

“Thúy Hoa, nãi nãi đi đưa sữa dê cho nhà Lưu viên ngoại, ngươi ở nhà trông chừng nhà nha. Nãi nãi đi đây, thật là một nha đầu không đáng yêu, nãi nãi phải ra cửa, cũng không không ra tiễn nãi nãi.” Lão thái thái vừa đi vừa nói thầm, nàng biết Thanh Ca có thể nghe thấy.

Giọng nói giống như dỗ tiểu hài tử làm cho Thanh Ca rùng mình trong lòng, càng sẽ không trả lời nàng, nhưng Thanh Ca đang ở trên cây nhìn theo bóng lưng lão thái thái, khóe miệng nở một nụ cười hạnh phúc.

Nhà họ nuôi sáu con dê, mà lão thái thái bán sữa dê cho những đại môn nhà giàu để duy trì sinh kế, mặc dù cuộc sống không phải khá giả, nhưng cũng xem như ổn định.

Mỗi lần lão thái thái đi đưa sữa dê về, ngoại trừ mua một ít đồ dùng sinh hoạt hàng ngày, cũng sẽ mua cho Thanh Ca một ít đồ chơi của tiểu hài tử, tỷ như mứt quả, mạch nha…… Mặc dù Thanh Ca không thích những thứ này,nhưng Thanh Ca vẫn luôn vui vẻ nhận lấy, lão thái thái thật là chu đáo, lúc đó Thanh Ca sẽ cố ý giả vẻ mặt của tiêu hài tử,ngọt ngào kêu một tiếng: “Nãi nãi.” Chọc cho lão thái thái mặt mày hớn hở. Nhìn lão thái thái coa hứng, lòng Thanh Ca cũng rất ấm áp, cho nên nàng mới đùa bất diệc nhạc hồ với lão thái thái.

Thanh Ca nằm trên cành cây, nhớ lại từng chút từng chút kỉ niệm trong năm năm qua, mặc dù bình thản, không kích thích giống như kiếp trước, nhưng lại hạnh phúc ngoài ý muốn, nhưng phần hạnh phúc này có thể duy trì bao lâu? Thanh Ca đột nhiên có một loại suy nghĩ sầu não không hiểu hiện lên trong lòng, tất cả mọi chuyện trong năm năm qua giống như đèn kéo quân xuất hiện trong đầu nàng. Qua hôm nay, Thanh Ca mới biết được nhân sinh tám chín phần mười là không như ý. Duyên phận với lão thái thái lại ngắn ngủi như thế. Nếu như nàng biết có chuyện sẽ xảy ra, nàng nhất định sẽ trong lúc lão thái thái ra của sẽ đi ra ngoài tiễn nàng, nàng cũng sẽ nhất định sẽ chơi cờ năm quân với lão thái thái, cũng nhất định sẽ cố ý thua nàng một lần, nhưng nhân sinh không có nhiều chữ nếu như vậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.