Hồng Nhan Thiên Hạ

Chương 5: Đáy vực



“Ngô” Thanh Ca dần dần tỉnh lại, đập vào mắt là khắp nơi hoa cỏ rực rỡ, còn có một rừng cây không biết tên, thậm chí trên cây còn có những trái treo lủng lẳng. Ánh mặt trời chiếu lên những giọt sương đọng trên lá cây, chiết xạ ra ánh sáng lóng lánh như sao. Bên tai truyền đến những tiếng kêu của chim rừng. Đặc biệt là nơi này sương khói lượn lờ, tựa như loại sa mỏng khoác trên người thiếu nữ, thần bí mà mê hoặc. Cả một vùng xuân về hoa nở, chim hót hoa thơm, giống như tiên cảnh a!

Thanh Ca còn nhớ mình và lão thái thái cùng nhau nhảy xuống vách núi. Nàng còn nhớ rõ rơi thật lâu nhưng không đến đáy vực. Vì trên không trung nên không khí mỏng manh, làm nàng cảm thấy hô hấp dồn dập, đại não dần dần trống rỗng, không lâu sau liền mất đi tri giác. Lúc ấy nàng chỉ cảm thấy mình hẳn phải chết không thể nghi ngờ, nhưng bây giờ đập vào mắt lại là một hình ảnh tiên cảnh duy mĩ mê người, cho dù nàng là người hiện đại cũng không khỏi hoài nghi mình thực sự đã chết, hơn nữa nơi này có thể làthiênđường trong truyền thuyết, dù sao thì vần chưa từng nghe nóithiênđường có hình dạng gì.

Nhưng kiếp trước nàng thân là sát thủ, nàng giết người chưa bao giờ hỏi người bị giết nhân phẩm như thế nào, càng sẽ không hỏi lý do bị giết, chỉ cần tâm tình nàng tốt. Nàng còn không biết mình đã giết bao nhiêu mạng người, cho dù chết cũng không thể lênthiênđường a. Còn có thân thể truyền đến đau đớn cùng thân thể lão thái thái đã cứng ngắc nằm phía dưới, cũng nói rõ nàng thực sự còn sống.

Thanh Ca giật giật thân thể của mình, phát hiện trên người cũng không có thương thế gì quá nặng. Chẳng qua là trong quá trình rơi xuống, khí lực bị thoát hết cùng chấn động mạnh, mới làm cho nàng cảm thấy thân thể có chút đau đớn.

Thanh Ca kiểm tra thân thể lão thái thái, vì lấy lưng đệm, vì vậy phía sau lưng của nàng là một mảnh huyết nhục mơ hồ, xem thân thể cứng ngắc và mức độ máu khô cho thấy, nàng đã chết rất lâu, từ hai mắt nàng nhắm chặt, cùng với đôi môi nhếch nhẹ cho thấy nàng đi cũng xem như an tâm. Còn có y phục nàng rách rưới, hiển nhiên là trong quá trình rơi xuống bị những cành cây sinh trưởng trên vách đá cắt qua mà rách. Mà do những cây cối sinh trưởng trên vách đá ngăn cản nên nàng rơi từ trên vách đá cao như vậy mà thân thể không có tan xương nát thịt.

Thanh Ca phát hiện trên người mình chẳng những không có vết thương, ngay cả y phục cũng chỉ bị rách mấy chỗ nhỏ mà thôi. Có thể hiểu, lão thái thái đã dùng thân thể của mình bảo vệ nàng bình yên vô sự. Mặc dù lão thái thái biết các nàng không có cơ hội sống sót nhưng vẫn theo bản năng bảo vệ nàng trong ngực. Có thể lão thái thái hy vọng nàng có cơ hội sống sót a. Mà lão thái thái cũng thật xem một hài tử nhặt được như nàng thành tôn nữ mà ái hộ (yêu thương, bảo hộ) a.

“Nãi nãi, ta biết ngài vẫn luôn xem ta là tôn nữ mà đối đãi, mặc dù ngài luôn một bộ dáng ‘không đứng đắn’, nhưng ta biết thật ra ngài rất cẩn thận, buổi tối lúc ngủ, nửa đêm ngài luôn đến đắp chăn cho ta, kể từ khi ngài biết ta không thích ăn củ cải, từ đó bàn ăn không bao giờ xuất hiện củ cải nữa, mặc dù bán sữa dê không có bao nhiêu bạc, nhưng lần nào ngài cũng mua một ít đồ chơi nhỏ cho ta, ta thích lúc ngài nghe ta gọi là nãi nãi mà mặt mày hớn hở, ngài vốn thích quấn lấy ta đánh cờ, ta thích nhìn thấy bộ dáng ăn quịt của ngài mỗi khi thua, khi đó ta còn trốn đi, để ngài không tìm được ta, nếu ta biết duyên phận chúng ta mỏng như vậy, ta nhất định sẽ không trốn ngài, nhất định sẽ để ngài thắng một lần, mặc dù cảm thấy cái tên Thúy Hoa này rất quê mùa, nhưng sau khi nghe ngài gọi ta thì ta lại thấy rất ấm áp.” Thanh Ca vươn tay lấy bụi đất trên mái tócrối bời của lão thái thái xuống, giọng nói nhàn nhạt kể lại mấy năm nay nàng cùng lão thái thái ở chung, giọng nói bình thản giống như nói đến chuyện của người khác, nhưng trên mặt thấm đẫm nước mắt đã bán đứng cảm xúc chân thật của nàng.

Thanh Ca đưa tay tiếp lấy giọt nước mắt rơi xuống, lăng lăng nhìn nó, đây là nước mắt sao? Thì ra nước mắt là như vậy, tại sao mình lại rơi nước mắt, cho dù trước kia gian khổ huấn luyện mình cũng chưa từng khóc qua, tại sao trong lòn lại cảm thấy rất đau? “Nãi nãi, ngài không chỉ cho ta ấm áp chưa từng có, để ta cảm nhận được thân tình, còn dạy ta cảm giác đau lòng, để cho ta biết thì ra con người của ta cũng có nước mắt. Ta đã sống hai đời, ngài là thân nhân duy nhất của ta, cũng là nãi nãi duy nhất.”

Thanh Ca không quản nước mắt không ngừng rơi xuống, mỉm cười nhìn lão thái thái, “Nãi nãi, ta nghĩ đường trên hoàng tuyền cũng sẽ không tịch mịch, nói không chừng bạn già của ngài, còn có con của ngài, nữ nhi của ngài cũng ở đó chờ ngài đoàn tự? Sau đó một nhà các người lại có thể có một cuộc sống hạnh phúc.”

Thanh Ca nói chuyện với lão thái thái một lúc lâu, sau đó tìm một nơi để cho lão thái thái nhập thổ vi an, lấy một tảng đá lớn đặt trước mộ phần khắc lên ‘nãi nãi chi mộ’ bốn chữ, bởi vì Thanh Ca hoàn toàn không biết lão thái thái tên gọi là gì, hơn nữa nàng cảm thấy như vậy cũng không có gì không tốt.

Thanh Ca sau khi chôn cất lão thái thái, liền biết hoàn cảnh chung quanh, đây là một đáy vực, bốn bề núi vây quanh, hơn nữa tình huống lúc bọn họ rơi xuống xem ra, hẳn là sâu không lường được. Phía bắc sơn cốc có một cái hồ không tính là lớn, hồ nước trong suốt có thể thấy được đàn cá tự do bơi lội phía dưới. Bất quá, Thanh Ca đến thì vận mệnh bi thảm của chúng bắt đầu. Phía nam sơn cốc có một rừng trúc, một màu xanh biếc nhẹ nhàng chập chờn trong gió, phát ra những thanh âm ‘xào xạc’, phảng phất như tinh linh đang vũ động theo tiết tấu. Ngoại trừ cái hồ ở phía bắc và rừng trúc kia, chính là hoa hoa cỏ cỏ khắp nơi như lúc trước nhìn thấy cùng với rừng cây không biết tên. Nơi này hoàn cảnh thanh u, giống như tiên cảnh, nhưng càng giống một nhà giam, vào được mà không ra được. Thanh Ca sau khi quan sát, sơn cốc này giống như một cái thùng to đựng nước, bốn bề núi vây, hơn nữa núi và núi giống như sinh trưởng cùng một chỗ, cây cối mọc san sát nhau, không có bất kì khe hở nào có thể xuất hiện.

Nếu tạm thời không ra được, dù sao cũng phải tìm một địa phương để ở, Thanh Ca tìm dọc theo sơn cốc, thầm nghĩ có thể tìm được một sơn động gì đó……. Có thể tạm thời tránh gió che mưa cũng không tồi, so với tùy tiện để gió táp mưa sa còn hơn.

Lấy năng lực sinh tồn ngoài hoang dã của Thanh Ca kiếp trước, qua nhiên tìm được một sơn động rất lớn. Bên trong có đầy đủ đồ dùng hàng ngày, nhưng phía trên lại có một lớp tro bụi thật dày, hiển nhiên trước đây có người ở. Đặc biệt nhất là người ở trong sơn động, đem sơn động này tạc một mặt tường thành một cái giá sách cực lớn, phía trên có rất nhiều cổ thư. Còn có một ít quần áo nam nhân chỉnh tề đặt ở một mặt tường tạc khác.

Phía trước giá sách đặt một bộ bàn ghế bằng đá, trên bàn có một quyển sách cũ đang mở và một ít giấy mực khô khốc. Thanh Ca cầm quyển sách cũ trên bàn lên, lật xem, thì ra là ghi chép lại của một tiền bối trăm năm trước. Hắn si mê võ học, thích thu thập bí tịch võ học của các môn phái, khi hắn gần như góp nhặt tất cả bí tích các môn phái, một lần hắn tình cờ phát hiện sơn cốc này. Nhờ vào khinh công cao cường của hắn, an toàn phát hiện ra nơi này, hắn thích sơn cốc u tĩnh này, rất thích hợp để luyện võ, liền lưu lại nơi này. Tất cả bí tịch võ công ở đây là do hắn mang từ bên ngoài vào, có khi hắn sẽ xem các bí tịch khác phái, sau đó yên lặng viết ra, còn lại là do hắn kết hợp các môn phái mà viết ra. Lấy trình độ si mê võ học đến điên cuồng, và vào khinh công cao cường của hắn, ngoài lúc ra ngoài mua bút mực và giấy, thì hắn hầu như không ra ngoài, càng về sau, người đã như đèn cạn dầu, muốn đi ra ngoài cũng hữu tâm vô lực. Võ công dù lợi hại thế nào cũng không tránh khỏi sự tàn phá của thời gian. Lúc hắn sắp chết, thế nhưng phóng hỏa tự thiêu, bởi vì hắn hy vọng gió có thể đem tro cốt của hắn đưa ra thế giới bên ngoài. Trước kia vẫn chấp nhất vào tu luyện võ học, không có nhận thức cuộc sống bên ngoài, vì vậy cho dù bỏ mình, cũng hi vọng có thể chạy ra khỏi nhà giam mà mình đã lựa chọn.

Thanh Ca cảm thấy vị cổ nhân này nhất định là một nhân vật thần tiên. Bởi vì nàng phát hiện trên giá sách ngoài bí tịch võ công tự tay ghi chép ra, còn có rất nhiều sách thuốc, cầm phổ, sách dạy đánh cờ. Thanh Ca không khỏi cảm khái quả thật là một nhân tài toàn năng a!

Thanh Ca còn phát hiện trong sơn động có hai động nhỏ, trong một cái động thậm chí có một ôn tuyền rất lớn, trên tường còn khảm một viên dạ minh châu rất lớn, chiếu vào ôn tuyền đang dâng lên hơi nóng, cả thạch thất lộ ra vẻ sáng ngời, có một loại mỹ cảm mông lung. Trong một cái động khác có một giường đá rất lớn, phía trên còn có chăn bông, mặc dù nhìn không ra màu sắc ban đầu, nhưng được gấp vô cùng chỉnh tề. Nhìn quanh bốn phía, Thanh Ca kết luận người kia không những là một kẻ si mê võ học mà còn là một người rất biết hưởng thụ cuộc sống. Thanh Ca quyết định nếu bây giờ không ra ngoài được, tạm thời ở chỗ này cũng không tồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.