Hồng Nương - Phu Thê Vạn Năm Bất Hòa

Chương 3



Thời gian đến Thất Tịch chỉ còn lại ba tháng mười bốn ngày.

Còn có mười đôi... Mà không, phải nói là mười một đôi chưa thành giai ngẫu, nàng liền trở lại thành một kẻ mồm mép liếng thoắng rôm rả như pháo, nhưng mà cũng không thể nào che giấu được nỗi sợ hãi đang giấu sâu trong lòng.

Hồn bay phách tán, trong tam giới không thể dung thân.

Cảm giác của ‘cái chết’ thật sự là như thế nào?

Nàng thật sự sợ hãi, bởi vì bảy kiếp chuyển thế đầu thai cho đến nay, nàng cũng biết những nỗi thăng trầm khổ sở của nhân gian, mỗi một kiếp đều lưu lại trong trí nhớ của nàng, chỉ vì nàng không giống như những linh hồn khác phải uống canh Mạnh bà nên nàng nhớ rất rõ, rất rõ.

Nàng cũng sợ rằng cả đời này nàng không thể quay về thiên đình, sẽ không được thấy Ngọc Đế, Vương Mẫu Nương Nương, Thái Thượng Lão Quân gia gia, còn có công chúa yêu quý của nàng Chức Nữ; ngay cả mặt mũi lạnh lùng của các thiên binh thiên tướng nàng cũng nhớ rõ mồm một.

"Chức Nữ công chúa, hiện tại người cùng Ngưu lang vẫn tốt chứ?"

Lòng nàng đau xót, mũi nàng đỏ lên.

Chắc là tốt rồi... Nhất định là vậy... một năm nhân gian, thiên đình chỉ một ngày, đôi phu thê si tình này ngày nào cũng gặp nhau, sao lại có gì là không tốt?

"Như vậy đi, như vậy là đủ rồi." Nàng hít hít cái mũi, dùng tay áo lau đi nước mắt, thì thào tự nói. "Chỉ cần Chức Nữ công chúa hạnh phúc thì tốt rồi, không thể quay về thiên đình thì không quay về cũng được... hồn bay phách tán ta cũng chấp nhận."

Trước kia Chức Nữ công chúa đối xử với nàng tốt như vậy, lễ hội bàn đào cũng cho nàng theo ăn, hay vuốt ve lông cho nàng, đôi khi cũng khóc lóc, hoang mang vô ý nâng nàng lên hỏi: "Tiểu Hỉ Thước, làm sao bây giờ? Ta nên làm thế nào mới tốt?"

Chức Nữ công chúa là chủ nhân của nàng, là ông trời của nàng, vì Chức Nữ công chúa, dù khổ đến đâu nàng cũng không sợ.

"Được rồi!" Nàng hít sâu một hơi, nắm chặt nắm tay. "Hiện tại không phải là lúc sa sút tinh thần, phải giải quyết phiền toái lớn nhất thôi, chính là bằng mọi cách phải đem cái lão tổng giáo đầu siêu cấp khó giải quyết kia ‘gả’ đi ra ngoài mới được!"

Lúc trước thật sự là bậy bạ muốn chết, khi đó nàng trăm phương nghìn kế để cho vị tổng giáo đầu có thân phận cao quý này ủy thác toàn quyền về hôn sự của mình, giờ này mới biết vì sao các vị hồng nương khác đều nhìn nàng với ánh mắt cảm thông.

Aiz, tóm lại một câu, đại lão gia hắn nguyên tắc quá nhiều, nàng thật vất vả trong vạn người chọn một để đạt thành hôn sự cho hắn, vậy mà nhiều lần hắn đổi lại cho nàng chỉ là chề môi khinh miệt "Đây là người tốt nhất ngươi chọn sao?"

Sau này nhiều lần trải qua thiên tân vạn khổ, cuối cùng thì cũng có một nhà hắn chịu nói chuyện hôn sự, đối tượng là tiểu thư của ‘Phúc Túy gia trang’. Ai biết được là tân nương ngồi kiệu hoa quá khẩn trương, muốn cùng bà mối là nàng nói chuyện, Hỉ Thước mới hưng trí bừng bừng nhắc tới phu quân tiêu chuẩn mà nàng đang làm mai, gì mà mỗi năm mỗi tháng mỗi ngày giết định vô số, gì mà máu chảy thành sông, sau đó đột nhiên tân nương tử lại la hét lên: "Quay đầu kiệu, quay đầu, ta phải về nhà, ta không gả!"

Lần đầu thành thân của Tổng giáo đầu cứ như vậy là xong.

Lần thứ hai Hỉ Thước rút kinh nghiệm xương máu, ghi nhớ bài học máu chảy đầm đìa kia, chẳng dám nói một câu với tân nương trong kiệu hoa, mà chỉ cười mãi thôi, đến khi kiệu hoa đã đến phủ Tổng giáo đầu, Tổng giáo đầu một thân uy mãnh khí thế bước đến, đón tiếp kiệu, hồng nương là nàng rất vui vẻ mà vén màn kiệu, đang muốn dìu tân nương tử rời kiệu, ai biết được rằng màn kiệu vừa vén lên——

Tân nương tử chắc say kiệu, không biết là đã ngất đi bao lâu, khăn che còn tàn dư mà nàng ta nôn ra, thật sự rất khó coi.

Khuôn mặt tươi cười của Hỉ Thước thoáng chốc cứng đờ, cái khó ló cái khôn, khuôn mặt nhỏ nhắn hân hoan cười lấp: "Tân nương đã nôn như vậy, ngẫm rằng khi nhập phủ của ngài nhất định không lâu sẽ sinh tiểu hài tử, chúc mừng lão gia, chúc mừng lão gia!"

Bốn phía lâm vào một mảnh xấu hổ lặng im, tất cả mọi người trừng mắt nhìn nàng.

Hỉ Thước còn chưa phản ứng kịp, tân nương tử chết tử tế không xong, từ từ tỉnh lại, nghe vậy nhất thời gào khóc ầm trời.

Sau một hồi nháo loạn, xấu hổ và giận dữ muốn chết, tiểu thư của thương vương tơ lụa cứ vậy mà quay kiệu ôm hận về nhà.

Lần đó, nàng kích động sốt ruột từ đầu đến cuối mà giải thích với tên Phạm Lôi Đình đang lạnh lùng nhìn nàng chằm chằm, nào là ý của lời nói ấy không phải là nguyền rủa thê tử của hắn ngoại tình.

Phạm Lôi Đình sắc mặt xanh mét, cuối cùng chỉ bỏ lại bốn chữ: tự giải quyết cho tốt.

Ý chính là lát nữa để Gia xem.

Kết quả...

"Thật sự là thành cũng không xong, bại cũng không xong." Hỉ Thước càng nghĩ lại càng bi thương. "Mệnh ta thật khổ mà..."

Sân luyện tập của cấm vệ ngự lâm quân.

Thân là cấm vệ quân phòng thủ kinh thành, võ nghệ cao cường và lòng tận trung chính là yếu tố hàng đầu, đầu óc tỉnh táo và thể trạng mạnh mẽ lại càng làm cho họ trở thành những binh lính hàng đầu.

Đây là mười vạn hảo hán đại nam nhi, thề sống chết bảo vệ đương kim hoàng đế, mà người bọn họ sùng bái sát đất chính là thống lĩnh Phạm Lôi Đình.

Chỉ cần thống lĩnh một câu nói, lên trời xuống đất, tan xương nát thịt, bọn họ đều không chối từ.

Bất quá hôm nay ở sân luyện tập chỉ có đội hổ quân tinh nhuệ, nhanh nhẹn dũng mãnh nhất, trong mười vạn cấm vệ quân, nhưng tất cả như đang đối đầu với đại địch, đầu gối như bị bùa chú bật run lên không kìm lại được.

Tất cả ánh mắt sợ hãi của bọn họ đều nhìn về cùng một hướng ——

Trong quân phục của thống lĩnh cấm y vệ, thoạt nhìn Phạm Lôi Đình cao lớn vĩ đại lại thêm phần hung mãnh.

Thống lĩnh của bọn họ, sắc mặt so với bình thường thì xanh mét, xanh mét, xanh mét...

Nghe nói ngày hôm qua hôn sự của thống lĩnh lại thất bại, hôm nay bọn họ da căng đến từng lỗ chân lông, đang nghĩ đến việc chết như thế nào còn chưa biết.

Thật lâu sau, không khí bao trùm ngột ngạt đến nỗi hít thở không thông, đột nhiên ——

"Đã có người chết sao?"

A?

Mọi người rùng mình, không hẹn mà cùng nhìn phía đầu lĩnh.

Cả người lộ ra hàn ý kinh hồn là Phạm Lôi đình, hộ vệ trái phải hai bên, cũng là phó thống lĩnh dưới trướng của hắn—— Hàn Binh cùng Thiết Tập, nghe thấy đầu lĩnh vừa mở miệng hỏi, cùng lúc nghe thấy tiếng ho nhẹ. Hắn nhanh chóng đảo mắt đầy sát khí. Hai vị này là đang nhịn cười sao?

Hàn Binh cùng Thiết Tập nhận thấy ánh mắt sắc bén như dao của thống lĩnh, vội vàng thu liễm, lưng lập tức thẳng tắp.

"Không có người chết" Hắn hừ lạnh một tiếng, "Liền thu hết cái dáng vẻ cha mẹ qua đời kia cho ta!"

"Rõ! Thống lĩnh." Mọi người đáp lời vang dội, người người đều là can đảm trung thành, biểu hiện nhiệt huyết ngút trời.

Phạm Lôi Đình mắt sáng như đuốc, đôi tay rắn chắn vòng trước ngực. "Hổ quân nghe lệnh."

"Hổ quân có!" Chúng tướng sĩ lên tiếng trả lời như sấm.

"Nhảy ếch năm trăm vòng" Hắn nhướnh mày rậm, "Ngay bây giờ."

Khônggggg...

Chúng tướng sĩ suýt nữa khóc thét ra tiếng, lại thấy quân lệnh như núi, lời nói của thống lĩnh so với thánh chỉ còn khủng bố hơn, không nói hai lời lập tức chia làm hàng, trước sau bắt đầu ngồi xổm xuống nhảy ếch, trong lòng không quên âm thầm cầu nguyện —— hi vọng nhảy năm trăm vòng xong, tổng giáo đầu sẽ bớt giận?

Hàn Binh cùng Thiết Tập căng thẳng thần kinh, cũng không nhúc nhích đứng ở hai bên Phạm Lôi Đình, sợ hít thở nặng một tí sẽ bị hắn chú ý đến.

"Hoàng thành Đông, Tây, Nam, Bắc bắt đầu từ hôm nay đổi phiên canh gác hai giờ một lần, khẩu lệnh cũng đổi." Phạm Lôi Đình thu hồi ánh mắt nhìn toàn quân, "Một tháng sau Lễ Thân Vương hồi triều diện thánh, trong một tháng, bất luận ngày đêm, ta muốn bên trong hoàng thành phải nghiêm ngặt, một giọt nước cũng không được rỉ ra!"

"Rõ!" Hàn Binh cùng Thiết Tập vang dội đáp.

Hắn gật gật đầu, thân hình cao lớn chìm trong ánh mặt trời nóng cháy, đôi con ngươi đen nhánh cũng không thấy đáy.

Nhưng vào lúc này, Hoàng công công, tâm phúc bên cạnh hoàng thượng đang từ xa đi đến, vừa đến cách hắn khoảng năm bước chân, liền cười mỉm chi hành lễ." Thỉnh an Phạm đại nhân."

"Hoàng công công khách khí."

"Nô tài phụng khẩu dụ của hoàng thượng, thỉnh đại nhân đến ngự thư phòng." Hoàng công công cười meo meo mở miệng, thấp giọng nói lên một câu "Hoàng thượng đau lòng đại nhân hôm qua lại chịu ủy khuất.’’

Phạm Lôi Đình mày rậm nhíu lại, "Làm phiền công công nhắc nhở."

Ngoài việc của nhị vị tiểu thư túy gia trang và phường lụa, thì không biết lần này hoàng thượng lại nghe được cái gì nữa.

Vào đêm, kinh sư đèn hoa vừa lên, cả phố giăng đầy đèn, tản mát ra ánh sáng vàng nhạt khắp nơi.

Một thân hình to lớn cưỡi tuấn mã rời khỏi hoàng cung, tiếng vó ngựa không nhanh không chậm, vang vang từ những lát đá trên đường.

Hàn Binh và Thiết Tập luôn theo bên mình đã bị Phạm Lôi Đình cho về trước, hắn cũng lười nhìn đến dáng vẻ ngốc nghếch muốn an ủi nhưng lại thôi của hai tên đó, ngại ngùng thẹn thùng giống như các bà thím trên đường, thật không giống thuộc hạ của Phạm Lôi Đình hắn chút nào.

Hắn biết bọn họ muốn nói gì, nhưng họ càng muốn nói thì hắn lại càng thêm tức giận.

Bất quá chỉ là hôn sự, có thể khiến cho gà bay chó sủa không được sống yên ổn như vậy, tóm lại một câu, thành sự không đủ, bại sự có thừa tất cả là do cái tiểu hồng nương kia gây ra.

Ánh mắt lợi hại thoáng nhìn thấy thân ảnh bé bỏng quen thuộc, hắn cưỡi ngựa, sắc mặt sâu xa khó hiểu nhìn chằm chằm tiểu nữ tử đang ngồi trước cổng phủ tổng giáo đầu.

Hỉ Thước vừa thấy hắn đã trở lại, lập tức vẻ mặt vui mừng. "Tổng giáo đầu, ngài đã về rồi!"

Chậc! Thật đúng là nói người người đến.

Phạm Lôi Đình làm như không thấy vòng qua nàng, mí mắt ngay cả nâng cũng không nâng một chút, mạnh mẽ gọn gàng nhảy xuống ngựa, quay đầu nhìn hai gã hộ vệ cung kính cúi đầu, nhàn nhạt nói một câu: "Mang đi cho ăn, nhớ cho chút đậu tương."

"Rõ, đầu lĩnh." Một gã hộ vệ tiếp nhận dây cương.

"Hôm nay trong phủ có chuyện gì không?" Hắn sải bước đi nhanh vào đại sảnh.

Một hộ vệ khác hồi báo: "Bẩm thống lĩnh, trong phủ vô sự... Ách, nếu như nói có, chính là Hỉ cô nương cầu kiến."

"Hỉ cô nương?" Đối với xưng hô xa lạ này, hắn cảm thấy lạ lạ.

"Chính là tiểu nữ!" Hỉ Thước nằm lọt thỏm giữa ba gã hán tráng cao to, dáng người bé nhỏ hầu như bị che mất, thật vất vả lắm mới tìm ra nơi để chui vào, ngọt ngào cười với hắn.

"Hồng nương thì hồng nương, còn vờ là Hỉ cô nương." Ánh mắt của hắn cuối cùng cũng rơi xuống trên người nàng, "Thay tên đổi họ như vậy có thể thay đổi con người không, có thể thành người khác sao?"

Cám ơn trời đất, cuối cùng thì hắn cũng nói chuyện với nàng.

Hỉ Thước nhẹ nhàng thở ra, vội vàng nắm chắc lấy cơ hội hiếm có này. "Tiểu nữ hôm nay chính là đến thực hiện lời hứa, trách nhiệm đến cùng, lập công chuộc tội!"

"Nhanh như vậy sao?" Hắn hỏi lớn một tiếng, tỏ rõ ý không tin.

"Thật mà! Thật mà!" Nàng sợ hắn không nghe hết đã bỏ đi, cả gan kéo góc áo hắn lại, trên gương mặt mềm mại trắng trẻo ấy tràn đầy vẻ khẩn thiết. "Tiểu nữ đã suy nghĩ triệt để hết một ngày một đêm, thầm thấy tổng giáo đầu đại nhân đối với tiểu nữ là ân trọng như núi, nếu mà tiểu nữ không thể tìm cho ngài được một mối lương duyên thật tốt, như vậy tiểu nữ sẽ phụ lòng kì vọng của đại nhân, cũng không còn mặt mũi nào đối với danh xưng ‘Hồng nương đệ nhất kinh thành’ nữa?"

Hồng nương đệ nhất? Tự phong à? Nàng như vậy mà cũng dám nói.

Phạm Lôi Đình chằm chằm nhìn thẳng nàng, không nói một câu, nhưng cũng không phất tay áo bước đi.

"Cho nên tiểu nữ vì đại nhân mà làm ra một chuyện chưa từng có, sau này sẽ là phương án hoàng kim." Nàng hưng phấn hai mắt tỏa sáng, khuôn mặt nhỏ nhắn phiếm hồng. "Cứ như vầy đi, tiểu nữ sẽ làm tùy tùng theo cạnh ngài, từ lúc ngài thức giấc đến khi ngài đi ngủ, sẽ ghi lại toàn bộ sở thích của ngài từ ăn mặc ngủ nghỉ, chính cái gọi là biết người biết ta trăm trận trăm thắng, lúc đó tiểu nữ nhất định sẽ chọn được cho ngài một hiền thê tương xứng... Sao hả?" Bốn phía một mảnh yên tĩnh, bọn hộ vệ đang ở bên xem náo nhiệt nhịn không được rớt cả cằm xuống đất.

Này này này... Này Hỉ cô nương như vậy thật là to gan làm loạn, dám yêu cầu tự đề cử mình hầu hạ bên cạnh thống lĩnh sao? Chẳng lẽ nàng không biết trong phủ tổng giáo đầu, cả con ruồi cũng là giống đực sao?

"Nói xong chưa?" Phạm Lôi Đình nhàn nhạt mở miệng.

"Ách, tạm xong rồi." Nàng trừng mắt nhìn, kỳ quái, không phải là hắn đã quá cảm động rồi chứ?

"Đầu ngươi rốt cuộc chứa cái gì hả? Phân trâu sao?" Hắn châm chọc hỏi.

"Đại nhân nói lời ấy sai rồi, tiểu nữ lại không cầm tinh con trâu." Nàng không vui bĩu môi. Trung ngưu mới đúng là phân trâu, nàng nếu có cũng chỉ là phân chim thôi...

Phi phi phi, đầu ai toàn phân trâu chứ?

"Đầu trống trơn, ngay cả bản thân là nam hay nữ cũng không rõ, Gia thật đúng là nhất thời quỷ nhập nên mới đồng ý cho ngươi toàn quyền xử lý chuyện hôn sự." Hắn nghiến răng nghiến lợi nói, tất nhiên là cũng hối hận vì sao trước đây không nói những lời này.

"Đại, nhân!" Nàng cũng có chút phát điên, hai tay chống nạnh, ngẩng đầu lên trừng mắt nhìn hắn nói: "Ngài có thể chê Hỉ Thước ta vóc dáng không đủ cao, miệng không đủ ngọt, sinh không đủ xinh đẹp, chính là không thể sỉ nhục ta không thông minh!"

"Ngươi thông minh? Ngươi thông minh chỗ nào?" Phạm Lôi Đình cao thấp đánh giá nàng, ánh mắt giấu không được tràn đầy chán ghét. "Miệng thì ngu ngốc, còn dám nghĩ đến chuyện làm tùy tùng của Gia, Gia hoài nghi ngươi chính là nam giả trang nữ, hết ăn lại uống —— "

Lời hắn chưa nói xong, bỗng bay đi đâu mất.

"Nếu không ngài kiểm tra đi!" Bởi vì Hỉ Thước nhất thời tức điên rồi, không chút nghĩ ngợi bèn nắm lấy tay hắn để lên ngực mình, còn hùng hổ tiến về phía trước, làm cho hắn cảm thấy thứ dưới tay mình rất mềm, rất tròn, "Ta là nam hay nữ hả?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.