Hồng Nương - Phu Thê Vạn Năm Bất Hòa

Chương 9



Hỉ Thước run sợ trừng mắt nhìn hắn, ngón tay run rẩy chỉ vào hắn, tức nổ phổi đến nửa ngày sau mới oán giận nói một câu -

"Nói linh tinh, ngươi nói linh tinh!"

"Không tin, ngươi có thể tự hỏi hắn nha!" Hắn nhàn nhã vuốt vuốt ngón tay hoàn mỹ nhìn nàng. "Chuyện chúng ta ngủ cùng giường cũng không phải ba - năm năm đâu, đúng rồi, sau gáy hắn có một cái bớt nho nhỏ màu xanh đen hình ngôi sao, rất đặc biệt, ngươi đã nhìn qua chưa?"

Còn không chỉ ba - năm năm... Bớt hình ngôi sao nho nhỏ màu xanh đen...

Nghe vậy nàng suýt nữa hôn mê.

Hiển nhiên cái bớt kia nàng đã nhìn thấy, mỗi sáng sớm nàng giúp hắn chải tóc, có lúc cổ áo hơi trễ xuống, thì có thể nhìn thấy cái bớt hình ngôi sao nho nhỏ kia sau gáy hắn.

Không -- Hiện thực quá tàn khốc a a a!

"Cái kia, vậy ngươi cũng không thể tùy tiện kể ra." Hơi thở nàng mong manh, cố gắng bình ổn hơi thở.

"Ta cũng không đi khắp nơi nói với người khác nha!" Hắn vô tội nói.

Cái này, không có nhỉ?!

Hỉ Thước nhìn tên Kim Tinh trước mặt, vất vả lắm mới kiềm chế sự kích động đánh cho nam tử xa lạ kia một trận, nghiến răng nghiến lợi cảnh cáo nói: "Nói chung, hình tượng của Lôi Đình đại nhân rất quan trọng, nếu ngươi, ngươi thật lòng thật dạ với hắn, ngàn vạn lần không thể để cho câu nói này truyền tới tai Hoàng Thượng được, có nghe hay không?"

"Ngươi thế nào lại chú ý tới hình tượng của hắn, quan tâm đến hắn vậy chứ!" Mỹ nam tử yêu diễm bừng tỉnh đại ngộ: "Không phải ngươi thích hắn chứ?"

"Ta mới không có!" Khuôn mặt nhỏ ửng đỏ, nàng ồn ào.

"Cũng đúng." Hắn đánh giá nàng từ trên xuống dưới, trầm ngâm nói: "Đúng là hai người không xứng đôi nha."

Chẳng biết vì sao, nghe xong lời này tự dưng Hỉ Thước có loại dục vọng muốn giết người mãnh liệt. "Không nói cho ngươi!" Nàng thở phì phò chạy đi, đột nhiên dừng chân lại, quay đầu dứ dứ quả đấm nhỏ mạnh mẽ uy hiếp: "Nếu như để ta nghe được có lời đồn đại về chuyện này, ta sẽ tìm ngươi tính sổ -- bắt ngươi vào lồng heo ném xuống biển!"

Mỹ nam tử yêu diễm trừng mắt nhìn, lại trừng mắt nhìn, hồi lâu sau, khóe miệng chậm rãi nhếch lên.

"Tiểu chim sẻ che chở cho đại lão hổ, thú vị, thật thú vị."

Ba ngày liên tục, Phạm Lôi Đình đều không thấy tiểu nhân nhi ầm ĩ kia xuất hiện.

Sáng sớm, thân thể cao to của hắn yên lặng ngồi trên mép giường, giống như đang đợi cái gì đó, nhưng từ đầu đến cuối đều không đợi được.

Hóa ra tiếng nói lanh lảnh quấy nhiễu người không xuất hiện, từng ngày lặng lẽ trôi qua, không có bàn trắng mịn nhỏ nhắn chải tóc cho hắn, ngay cả ở trên đài xét duyệt, hắn đều cảm thấy bên người thiếu mất một người. Là hắn dọa nàng chạy mất sao?

Lòng hắn nặng trĩu, hô hấp cũng trở nên khó khăn.

"Thủ lĩnh." Ngoài cửa vang lên tiếng gõ nhẹ, Hàn Binh lộ diện, cẩn thận từng li từng tí gọi hắn.

Phạm Lôi Đình chậm chạp ngẩng đầu: "Hửm?"

"Nghe nói Hỉ cô nương bị bệnh."

Lời nói chưa dứt, chỉ cảm thấy một trận gió xoáy cuồng mãnh thổi tới, Hàn Binh đã bị đôi tay rắn chắc siết vào vai, dùng lực lay động.

"Nàng bị bệnh? Bị bệnh khi nào? Có nghiêm trọng không? Mời đại phu chưa? Có uống thuốc hay không? Tại sao giờ mới báo ta?" Câu cuối cùng Phạm Lôi Đình nghiến răng nghiến lợi nói.

"Thủ lĩnh - ngài, ngài bình tĩnh đi, bình tĩnh đi." Thiết Tập luôn luôn trầm mặc kiệm lời cũng phải mở miệng động viên, một bên Hàn Binh đang nỗ lực không bị lay động đến hôn mê thì "Ma trảo" nào đó buông thõng xuống. "Thuộc hạ vừa mời đại phu, hiện tại đang chẩn trị cho Hỉ cô nương --"

Thật hoa mắt, giống như vừa mới gặp Phong sư đại nhân (Thần gió) vậy.

Thiết Tập nhất thời ngây người như phỗng.

Cuối cùng Hàn Binh cũng từ một nơi xa xôi tỉnh lại, môi run run nói một câu: "Xong rồi."

"Ngươi là nói..." Thiết Tập còn chưa phục hồi tinh thần lại.

"Có kiểu phu nhân kia, tương lai chúng ta còn có ngày được sống dễ chịu sao?" Hàn Binh khóc không ra nước mắt.

Sớm muộn gì cũng phát điên mất, bá vương ngạnh thượng cung, bị người nào như hổ như sói trói vào ném cho đâu đó...

Ô.

"Hiện tại xin chuyển đi còn kịp không?"

"Ngươi nói xem?" Hàn Binh ai oán lườm hắn một cái.

Bọn họ sinh là người của thủ lĩnh, chết là ma của thủ lĩnh, còn có thể chuyển tới chỗ nào?

Ngay trong lúc hai phó thống lĩnh đang oán trách than thở về cuộc sống sau này, bên trong lầu vạn năm hồng nương, người gặp phải đả kích tinh thần nghiêm trọng đến nỗi bị bệnh nằm liệt giường - Hỉ Thước vừa mới gặp đại phu, uể oải bò lên giường.

Rầm một tiếng, cửa phòng bị phá tan tành.

Nàng quay đầu lại kinh hãi, còn chưa nhìn rõ trước mắt xảy ra chuyện gì, đã bị ôm chặt vào lồng ngực cường tráng ấm áp.

Có lẽ nàng bị bệnh đến hồ đồ rồi, thế nào lại có cảm giác hơi thở này rất quen thuộc, thật thơm, thật thơm...

Ối!

"Lôi Đình đại --" Trong chớp mắt ba hồn bảy vía của nàng bị dọa bay ra ngoài. "Ngài?"

Vào giờ phút này vững vàng ôm nàng vào lòng, không phải Phạm Lôi Đình thì còn có ai? "Ngươi bị bệnh? Bệnh khi nào? Có nghiêm trọng không? Có mời đại phu chưa? Có uống thuốc hay không?" Giọng hắn khàn khàn gầm lên xen lẫn hoảng sợ và đau xót.

Nàng chấn động đến mức ù tai hoa mắt, chỉ cảm thấy như bị sét đánh, nhưng tiếng sấm này sao lại làm nàng đau nhức lỗ tai, rồi lại làm người ta cảm thấy ấm áp một cách kì lạ, trong phút chốc, sự hoảng sợ lấp đầy lồng ngực.

Liên quan đến việc điều trị, ba ngày nay tâm tư của nàng đều bất an đau nhức...

"Khó chịu chỗ nào, nói với Gia..." Thân thể mềm mại trong lòng nóng như lò lửa, Phạm Lôi Đình liền nóng lòng, luống cuống tay chân vội vã đặt nàng lên giường, "Gia đi thỉnh đại phu!"

Bỗng chốc góc áo bị kéo lại, hắn cúi đầu nhìn chăm chú vào bàn tay nhỏ nhắn đang kéo mình, "Hỉ Tử?" "Đại phu tới rồi." Khuôn mặt nàng đỏ bừng, cũng không biết là vì bị bệnh hay do xấu hổ, đầu óc rối bời, nhưng điểm ấy vẫn nhớ. "Nói về bốc thuốc, một lúc nữa sẽ đưa đến."

Hắn thở phào nhẹ nhõm, con ngươi đen láy ánh lên vẻ lo âu. "Sao lại bị bệnh?"

Nghe thấy câu hỏi của hắn, mặt Hỉ Thước đang ửng hồng trở nên trắng bệch, cắn môi dưới trong khi nội tâm giao chiến không ngừng.

Cũng không thể thừa nhận rằng mình vì tức giận, mới bị bệnh chứ?

Nói đi nói lại, đến cùng nam nhân này đã xảy ra chuyện gì, rõ ràng... Là có sở thích đặc biệt, vì sao còn quan tâm lo lắng cho nàng, làm những cử chỉ ám muội khiến người ta suy nghĩ lung tung?

Nghĩ đến chuyện này, nàng lại bắt đầu ảo não than thở "Aiz"

"Vì chuyện của Gia khiến ngươi bị bệnh sao?" Hắn đứng bên mép giường, nhìn nàng không chớp mắt.

Muôn đầu nghìn mối (Bối rối ngổn ngang), không biết nên giãi bày thế nào, Hỉ Thước do dự, muốn hỏi, muốn nói điều gì đó, cuối cùng vẫn nặng nề lắc đầu.

Đối với nam nhân này, nàng thực sự càng ngày càng không hiểu, càng ngày càng mông lung...

"Xin lỗi." Một tiếng thở dài trầm thấp vang lên.

Nàng ngẩn người nhìn hắn, "Ngài -- ngài vừa nói cái gì?"

"Gia không nên hiểu nhầm ngươi, làm khó ngươi." Tâm Phạm Lôi Đình thắt lại, ép mình đè nén sự đau lòng này, "Sau này sẽ không."

Tuy câu xin lỗi từ trong miệng hắn nói ra, quả thực so với bàn đào của Vương mẫu nương nương rơi xuống trần gian còn hiếm thấy hơn, nhưng nàng vô cùng cảm động, dù vậy vẫn không hiểu hắn nói 'sau này' là có ý gì?

Không hiểu sao Hỉ Thước có một loại cảm giác, giống như nàng cùng Lôi Đình đại nhân ông nói gà bà nói vịt vậy, không biết là đang nói cái gì nữa a?

...Không xong rồi không xong rồi, đầu của nàng bị sốt cao đến mức hoa mắt chóng mặt, đầu óc càng ngày càng hỗn độn. "Tỉnh dậy có sức lực định ta sẽ qua gặp đại nhân..."

"Hừm, được." Cơn đau nhức sầu muộn xa lạ vướng mắc nơi lồng ngực, nói ra không được nuốt vào chả xong, hắn chỉ có thể yên lặng gật đầu, thức thời muốn đứng dậy rời đi.

Đột nhiên, bàn tay hắn bị một bày tay nhỏ bé ấm áp nắm chặt.

Phạm Lôi Đình ngạc nhiên quay đầu lại, con ngươi đen phát ra tia kinh hỉ khó phát hiện, nhìn khuôn mặt nhỏ bé của nàng vì bị sốt cao mà đỏ rực.

"Đừng đi." Nàng nhỏ giọng nói.

Không muốn nghĩ vì sao, chỉ theo bản năng không muốn hắn rời khỏi mình...

"Được, ta không đi." Hắn ngồi xuống bên giường, bàn tay to kiên quyết nắm lấy tay nhỏ của nàng. "Gia ở chỗ này, không đi đâu hết."

Trên mặt Hỉ Thước hiện lên vẻ vui mừng, khóe miệng cong cong hơi vểnh lên, lúc này mới an tâm dựa vào bàn tay hắn, nhắm mắt lại, ngủ say giấc.

Hắn cứ vững vàng che chở cho nàng như vậy, ba ngày ba đêm dằn vặt khổ sở đến long trời lở đất, chỉ trong chớp mắt, tất cả đều tan biến hết.

Nhìn nàng tín nhiệm mình như vậy, khuôn mặt bầu bĩnh ngủ say, đỏ như quả hồng chín rục, tiếng hít thở thô trọc, nhưng dường như hắn vẫn khe thấy tiếng trái tim mình đập lệch nhịp, âm thanh đó hãm sâu vào lồng ngực.

Chung quy lại, đây là số mệnh a!

Lần này Hỉ Thước bị bệnh, nằm ở trên giường đúng năm ngày.

Kỳ thực nàng uống thuốc hai ngày, thân thể ra mồ hôi, cả người đã tốt hơn nhiều, nhưng Phạm Lôi Đình một mực không cho nàng xuống giường, còn trừng mắt gầm thét, nàng vì muốn về sau mình không bị điếc tai, đành phải ngoan ngoãn nằm trên giường cơm đến thì há mồm, trà đến thì mở miệng.

Hầu như mấy ngày nay hắn một tấc cũng không rời canh giữ bên người nàng, buổi tối đều dựa vào thành giường nhắm mắt dưỡng thần.

Sau năm ngày, sắc mặt nàng hồng hào lên rất nhiều, còn hắn mặt đầy râu ria, uể oải tiều tụy không ít, nhưng đôi mắt kia vẫn sáng lấp lánh có thần như cũ, mỗi khi chăm chú nhìn nàng điều khiến trái tim nhỏ đập thình thịch, hoảng loạn không biết làm sao. Ai ai ai, như thế này là sao?

"Lôi Đình đại nhân, sao năm ngày rồi ngài không tiến cung?" Vẻ mặt đau khổ sau khi uống bát thuốc bắc, nàng đột nhiên nhớ ra, ngẩng đầu hỏi.

"Gia đã xin Hoàng Thượng nghỉ". Phạm Lôi Đình trả lời qua loa, nhét quả Tiên Tra đã chuẩn bị từ trước vào cái miệng nhỏ đang há ra vì kinh ngạc. "Cắn, cho ngọt miệng."

Mùi vị Tiên Tra chua chua ngọt ngọt tràn ngập đầu lưỡi, giảm bớt vị đắng của thuốc, nàng thỏa mãn 'A' một tiếng, cắn cắn hai miếng, chợt cảm giác không đúng.

"Ngài xin nghỉ như vậy, không có việc gì quan trọng chứ?"

"Cũng được." Hắn đổ chỗ thuốc còn lại lên mấy chậu hoa, rồi lập tức trở lại canh giữ bên giường nàng.

"Cái gì cũng được?" Thấy dáng vẻ hắn thờ ơ như không phải việc của mình, Hỉ Thước không khỏi có chút lo lắng. "Ngài là tổng giáo đầu mười vạn cấm vệ quân, không ở trong Hoàng thành bảo vệ, nếu như bị người khác tấu lên một bản vạch tội hoặc người có ý muốn nhân cơ hội lấy chỗ trống kia thì sao? Còn có còn có, ta nghe nói từ lâu Mộc tướng quân kia nhìn ngài không hợp mắt, sớm muốn thay thế vị trí của ngài --"

"Sao ngươi biết được chuyện này?" Hắn hơi kinh ngạc, lập tức sa sầm mặt, "Cái tên Hàn Binh lắm mồm."

Sắc mặt nàng cứng đờ, hơi chột dạ lúng túng cười gượng hai tiếng. "Mọi người cũng là quan tâm đại nhân, hàn huyên đôi ba câu a!"

Nói cũng kỳ quái, hai vị môn thần kia gần đây không có chuyện gì làm liền chạy tới Vạn năm hồng nương lầu của nàng, thừa dịp hắn đi ra ngoài đun thuốc hoặc tắm rửa, thì bay vào nói chuyện với nàng vài câu.

Đột nhiên Hỉ Thước cảm thấy mấy ngày nay không chỉ mình nàng sinh bệnh.

"Không phải lo lắng."

"Hả?" Nàng ngơ ngác nhìn hắn.

Phạm Lôi Đình cầm một chiếc khăn sạch, tự nhiên lau một bên miệng giúp nàng, cẩn thận gấp khăn lại giúp nàng lau tay, bình tĩnh nói: "Nên làm gì, Gia đều giao phó xong, còn Mộc tướng quân, không cần để ý đến hắn." "Nhưng là..."

"Trước tiên ngươi cứ dưỡng bệnh cho tốt rồi nói." Hắn chăm chú nhìn nàng, "Những thứ khác đều không quan trọng."

Nàng nghe vậy, trong nháy mắt khuôn mặt tròn đỏ ửng. Ôi, từ đâu lại bay ra lời dạy người như thế này?

Nói đi nói lại, sao gần đây Lôi Đình đại nhân lại như biến thành một người khác vậy, đối tốt với nàng như vậy, chăm sóc tỉ mỉ như vậy? Lẽ nào hắn muốn cùng nàng...

Tỷ muội thân thiết?!

"Khụ khụ khụ..." Cổ họng Hỉ Thước như mắc một quả trứng, nhất thời không thở được, ho liên tục.

Sắc mặt Phạm Lôi Đình căng thẳng, lo lắng vỗ vỗ lưng nàng. "Sao? Lẽ nào vừa rồi uống nhầm thuốc?"

Ngươi mới uống nhầm thuốc!

Nàng ho đến đỏ cả mặt, tức nổ phổi oán hận lườm hắn một cái.

Nhưng thấy một nam tử cao to như hắn mà chân tay lại luống cuống giống hài tử, mặt đầy vẻ lo lắng, hết thảy những lời hung ác chuẩn bị nói ra, tất cả lại nuốt trở lại bên trong.

"Aiz." Cuối cùng nàng coi như cũng biết tại sao thích một người cả ngày đều bất an phiền muộn, thở dài thở ngắn.

Khi tất cả diễn biến thành một cục diện bế tắc đầy mâu thuẫn mà xem cũng không hiểu, điều duy nhất có thể làm, cũng chỉ có thể thở dài mà thôi.

Vậy chuyện hôn sự này, rốt cuộc nàng vẫn tiếp tục làm hay mặc kệ?

"Vẻ mặt của ngươi rất kỳ quái." Hắn đột nhiên cảm thấy rợn người.

"Liên quan gì đến ngài." Nàng quăng ánh mát vô cùng ai oán nhìn hắn. "Aiz, quên đi, chỉ cần tổng giáo đầu cao hứng là tốt rồi."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.