Hồng Trần Online

Chương 45



“Ngươi nói, là thay vì chờ Lãng Đức tự mình phát hiện chuyện này, ta tốt nhất vẫn nên là đi chịu tội nói cho hắn biết?” Sau khi dùng hồi thành thạch truyền tống đến Tây phương đại lục gặp Ngả Nhĩ, Lai Tây chào hỏi ta sau đó bay đến Hỏa thần thành,tiếp theo lại truyền tống tới Thú liệp thành cùng Thất Nguyệt từ Minh vương thành truyền tống tới, tụ họp (“điểm xuất sinh” (điểm sinh ra) của Thất Nguyệt là ở một hang động thần bí ẩm thấp phụ cận Minh vương thành), hiện tại chúng ta đang trên đường rời khỏi thành.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ “Tìm kiếm dược liệu” ngoại trừ kim tệ và kinh nghiệm,ngoài ra ta cũng không đạt được đồ vật thực chất gì, bởi vì Hồ đại thúc phải bế quan luyện chế “Kim tiễn đan”, vả lại trước mắt trong tay hắn không có thứ gì hữu dụng, vì thế hắn nói cho ta biết hắn có một bằng hữu ở đầm lầy Mộ Vũ phụ cận Thú liệp thành, Tây phương đại lục, người nọ trên người hẳn là có chút đồ vật có giá trị “tiền bạc”. Thế là ta và Thất Nguyệt sau khi bàn bạc liền quyết định trước đi tìm người này.

“Kết cục rồi cũng giống nhau thôi.” Thất Nguyệt không chút lưu tình mà chọc phá ảo tưởng hòng tránh được một kiếp của ta.

……Ngươi không thể an ủi ta một chút được sao….

Có chút phiền muộn mà liếc xéo hắn một cái, ta nửa cúi đầu không nói câu nào.

“Thế nào? Lo lắng cho hài tử kia sao?” Sau khi trầm mặc một lúc, Thất Nguyệt nhẹ tay vỗ lên tóc đen của ta.

“Xem như là đi,” nhợt nhạt thở dài, ta ngẩng đầu tùy ý nhìn lướt qua cảnh vật trước mắt, “Nếu như Xử sự triết học đối với hắn bội tình bạc nghĩa…”

“Kỹ thuật thôi miên của Lãng Đức rất tuyệt.” Thất Nguyệt cắt ngang suy đoán của ta, tay phải đã từ sau cổ ta chuyển tới thắt lưng, còn không chút khách khí mà ôm chặt.

Ân, Lãng Đức có thể thôi miên nhỉ, ta thiếu chút nữa đã quên. Như vậy thì không còn gì phải lo lắng nữa, kết quả coi như không xong thì cũng là có thể cứu vãn lại được.

Đã nghĩ thông suốt những vấn đề này, tâm tình của ta tạm thời rất tốt, cũng không đi để ý động tác hấp dẫn đông đảo ánh mắt kia của Thất Nguyệt sẽ dẫn đến cái kết quả gì.

“Dạ vì sao lại lo lắng cho hài tử kia?” Thất Nguyệt mắt đỏ trong suốt yên lăng nhìn chằm chằm ta, “Ta tưởng ngươi không phải là không thích tiểu hài tử đơn thuần sao?”

“Ta chỉ là không muốn Lãng Đức thương tâm mà thôi,” nghênh đón ánh mắt tìm tòi của Thất Nguyệt, ta nở một nụ cười vô tâm vô phế, “Hoa Thống có làm sao cùng ta một điểm cũng không có quan hệ.”

Thất Nguyệt cười đến rất hài lòng, con mắt cong cong thành hình trăng lưỡi liềm, “Vì sao Dạ không thích hài tử đơn thuần?”

“Phải hao tổn nhiều tâm trí a, ta không có nhiều thời gian rảnh đến vậy,” tùy ý phất tay, ta thấy được pho tượng nữ thần săn bắn Artemit nằm ở gần cổng thành, “Hơn nữa , ánh sáng mặt trời quá xa vời, hắc ám mới là nơi ta trở về.”

Thất Nguyệt khẽ giật mình, sau đó tươi cười mà ôm chặt ta, ra khỏi thành.

Đầm lầy Mộ Vũ và đầm lầy trong hiện thực không sai biệt quá lớn, chỉ là phạm vi khá lớn, sương mù tương đối dày đặc, muỗi….tương đối muốn mạng người.

Ai ai cũng biết, muỗi thì đều là cả đàn cả lũ mà xuất hiện , mà trong đầm lầy Mộ Vũ, muỗi không chỉ hợp đàn, còn đi kèm với sương mù mà xuất hiện. Tuy nói mỗi một con muỗi chỉ hút một giọt máu, nhưng một đàn muỗi….Cũng đủ khiến người ta nuốt hận.

Bởi vì rất khó nhận ra vị trí của con muỗi trong sương mù, cho nên ngay cả pháp sư hệ hỏa dễ dàng chiếm được ưu thế nhất cũng rất ít xuất hiện ở đầm lầy Mộ Vũ, dù sao thì bọn họ thân thể xương cốt yếu đuối cũng không chịu nổi cả đại quân muỗi luân phiên tấn công hút máu. Vì thế đầm lầy Mộ Vũ dị thường vắng vẻ, không gặp mấy người.

NPC ta muốn tìm kia ở sâu bên trong đầm lầy Mộ Vũ. Tất cả đều là dựa vào kỹ năng ma pháp hắc ám đặc biệt của quỷ hút máu — suy nhược,ăn mòn,đe dọa, mê hoặc,chúng ta mới có thể an toàn mà đi lang thang vào bên trong đầm lầy. Chỉ có điều năng lực tặng điểm kinh nghiệm của muỗi thật không thể khen tặng (mỗi một con muỗi chỉ cho một điểm kinh nghiệm), đợi đến khi tìm được NPC kia thì ta cũng đã lên tới cấp 28.

Tóc vàng cuộn sóng lớn, dung mạo yêu diễm, dáng người có lồi có lõm, vài miếng vải da chỉ che khuất vị trí quan trọng — đây là bằng hữu của Hồ đại thúc — Lilith.

Sau một hồi chào hỏi hàn huyên, ta nói ra mục đích tới đây, Lilith gợi cảm cười đến thêm mấy phần xinh đẹp, “Ta ở đây cũng không có đồ gì quá tốt, có điều ta có một nhiệm vụ truyền thụ “thuật thuần hóa cao cấp” , ngươi muốn tiếp nhận không?”

“Thuật thuần hóa cao cấp”? Ngô, thứ tốt a.

“Có hạn chế cái gì sao?” Hẳn là sẽ không quá dễ dàng đi.

“Có. Nhiệm vụ này là duy nhất, hơn nữa, chỉ có thể một mình tiếp nhận.” Lilith nghiêm túc đứng lên.

“Tiểu Thất, ngươi tiếp nhận.” Ta đem quỷ hút máu vẫn đứng ở phía sau ta im lặng không nói túm qua, “Đẳng cấp của ngươi cao, thuần hóa sủng vật nhất định sẽ tốt hơn ta.”

Thất Nguyệt lẳng lặng mà nhìn ta một cái, gật đầu.

“Nếu như trong 15 ngày thông qua “Huyễn cảnh thí luyện”, nhiệm vụ coi như hoàn thành,” Lilith một bộ khẩu khí công việc chung, “Chúc ngươi may mắn.”

Một trận bạch quang cuốn lên thân thể Thất Nguyệt, mắt đỏ trong suốt chợt lóe lên.

“Được rồi, sự tình cũng đã xong rồi, ta còn phải đi gặp một người, Bảo bảo, gặp lại sau nhé !” Cười đến tinh thần hề hề, Lilith lắc lắc đầu tóc, cũng lập tức biến mất.

…..Năng suất thật cao a….

Uy, chơ một chút, các ngươi đều đi, ta làm sao bây giờ?! Ta nhưng là lấy tấn công vật lý làm chủ a, sẽ bị muỗi ở đây đốt chết a !!!

Phục hồi lại tinh thần, ta đối mặt với sương mù dày đặc mù mịt, khóc không ra nước mắt.

Mặt trời bắt đầu mọc, vạn vật hồi sinh, ánh nắng vàng rực rải khắp nơi, nhưng đầm lầy Mộ Vũ lại giống như đứa trẻ bị thần quên mất, vẫn bị bao phủ trong sương mù dày đặc.

Một góc đầm lầy, một thanh niên một thân trường bào tơ tằm hồng vàng xen nhau, không ngừng vung quyền trượng kim loại trong tay. Thanh niên hé ra khuôn mặt của người kiên nghị, tai dài xinh đẹp, tóc ngắn xanh nước biển, con mắt như ngọc lục bảo, khóe môi nhếch lên toát ra đường cong quật cường, khiến người ta cảm thấy quỷ dị chính là, thân thể thanh niên, phảng phất như chỉ có một cái bóng mơ hồ nửa trong suốt, giống như du hồn. Đất đai xung quanh thanh niên đan xen những vết nứt theo động tác của hắn không ngừng phun ra nhưng khối hơi nóng lớn màu đỏ, đại quân vốn ẩn nấp trong sương mù xung quanh hắn tùy thời mà di chuyển, trong khoảnh khắc hôi phi yên diệt.

Thực sự là kỳ quái a.

Ngồi ở chỗ cách thanh niên chừng năm thước, đề phòng bị muỗi phát hiện mà tiến vào trạng thái ẩn nấp, ta tùy ý mà phe phẩy Băng ngọc tâm, đôi mắt trước thân ảnh trắng trợn tàn sat sinh linh,liều mạng kiếm điểm kinh nghiệm,cảm thấy khó hiểu.

Coi như là cuồng luyện cấp, cũng không liều mạng đến như này a!

Á đặc lan đế tư, tên của thanh niên này. Quen biết vào ngày Thất Nguyệt tiến vào Huyễn cảnh, hiện tại,ở cùng ta luyện cấp. Chính xác mà nói,là hắn giết muỗi,ta ở bên xem cộng thêm nấu ăn.

Á đặc lan đế tư là chủng tộc ẩn dấu — Ảnh tộc, khi chiến đấu, thân thể là nửa trong suốt, đối với công kích vật lý có 50% xác suất Miss, ma vũ song tu, thăng cấp chậm đến không gì sánh được. Luyện ba ngày ta đã lên tới câp 32, mà hắn vẫn còn đang quanh quẩn ở 25 cấp (lúc đầu hắn là cấp 23).

Có điều trình độ điên cuồng luyện cấp của người này, thật khiến cho người ta không dám khen tặng — trừ phi giết sạch muỗi rồi hoặc độ no giảm đến cảnh giới, nếu không hắn sẽ không đình chỉ giết chóc.

“Hô–” khẽ xả khẩu khí, đã đem muỗi lân cận toàn bộ giải quyết sạch, Á đặc lan đế tư chậm rãi đi đến bên cạnh ta, ngồi xuống đất.

“Vất vả rồi.” Từ trong túi Càn khôn móc ra thịt rắn vừa mới nướng tốt đưa qua (thức ăn sống, chín đều có thể để trong túi đồ duy trì trạng thái vốn có), ta mỉm cười mà nhìn Á đặc lan đế tư như gió thu cuốn lá rụng càn quét đồ ăn, “Á đặc, ta có một câu hỏi muốn hỏi ngươi.”

“Ngô,ngô.” Nhồi thịt rắn vào miệng, Á đặc lan đế tư gật đầu, ý bảo ta có chuyện gì cứ nói.

“Ngươi, tại sao lại điênn cuồng luyện cấp như vậy?” Cẩn cẩn dực dực mà quan sát biểu tình của Á đặc lan đế tư, ta vừa thức thời mà bày ra vẻ mặt tò mò.

Á đặc lan đế tư vốn là đang vội vã ăn đột nhiên cứng đờ, qua một lúc lâu mới chậm rãi nuốt xuống đồ ăn trong miệng, buông mắt xuống nói nhỏ, “Ta muốn giết một người.”

Trong lời nói của Á đặc lan đế tứ hàm chứa hận ý tuy rằng nồng đậm đến làm cho người ta cảm thấy khiếp sợ, nhưng với ta mà nói cũng chỉ như trò trẻ con mà thôi. Chân chính khiến ta có hứng thú chính là ý tứ mặt chữ của câu nói kia — giết người,“Ngươi đối với tư liệu về người muốn giết nắm rõ không? Thực lực nắm chắc không? Có nắm chắc giết hắn thành công hay không? Có nghĩ tới đường lui hay không? có thể hay không….” Câu hỏi liên tiếp đập tới khiến Á đặc lan đế tư ngơ ngác mà nhìn ta, giương mắt đờ đẫn.

“Cho nên nói, ngươi vẫn còn non lắm!” Ta cười đến đặc biệt càn rỡ mà vung cây quạt trong tay, “Thế nào? Có muốn bái ta làm thầy không a? Ta đối với giết người thế nhưng chính là có nghiên cứu a.”

Đã khôi phục lại trạng thái bình thường, Á đặc lan đế tư khe khẽ lắc đầu, khóe môi quật cường dao động ra một chút ý cười,“Người ta muốn giết, là một NPC.”

…..Trong những NPC ta biết hẳn là không có ai có thể chọc tới ngươi đi….

“NPC sao? Rất khó khăn .” Khẽ cau mày, ta thở dài trong lòng, “NPC nào đã chọc tới ngươi?”

” Luyện, hồn, sư — Bối, bá, đặc.” Á đặc lan đế tư nghiên răng nghiến lợi từng chữ một mà nói ra khỏi miệng, trong mắt xanh biếc gắn đầy hận ý khắc sâu tận xương tủy.

…..Nguyên lai là gia hỏa kia…..

Cười khổ lắc đầu, ta cũng không biết nên nói cái gì.

“Ngươi cũng biết hắn?” Có lẽ không ngờ tới loại phản ứng này của ta, Á đặc lan đế tư vẻ mặt sửng sốt.

….Đâu chỉ biết…..

“Đã từng liên hệ qua.” Khẽ day day ấn đường,ta có chút bất đắc dĩ , “Ngươi….bị hắn chỉnh?”

“Ân.” Á đặc lan đế tư thấp giọng đáp một tiếng, sau đó lẳng lặng mà nhìn ta chăm chú một hồi mới lần nữa mở miệng, “Lần kia, ta tiếp nhận một nhiệm vụ của hắn, cuối cùng nhiệm vụ thất bại,trừng phạt thất bại tương đương với một lần trừng phạt tử vong. Đáng lẽ ta đã nhắm mắt chờ chết rồi, không nghĩ tới hắn lấy ra hai cái bình giống nhau bày ở trước mặt ta, nói : ” Dù sao thì ngươi cũng là người chơi đầu tiên tiếp nhận nhiệm vụ của ta, tuy rằng thất bại, nhưng dũng khí cũng đáng khen ngợi, ta cho ngươi một cơ hội nữa. Ở đây có hai cái bình, trong một bình là kịch độc khiến cho người ta lập tức mất mạng, một bình khác không phải độc dược, ngươi chọn một cái uống đi. Thử xem vận khí của ngươi như thế nào.” Ta lúc đó rất vui mừng, không nghĩ tới có thể gặp được NPC thiện lương như thế, rốt cuộc…. Ta lựa chọn trong bình kia không phải là kịch độc…” Á đặc lan đế tư dừng lại một chút, miễn cưỡng giật khóe miệng, “Ta thà tình nguyện lúc đó uống chính là độc dược,giảm đi thống khổ còn hơn là uống xong thứ kia để sau đó chịu thống khổ đến tưởng như là vừa ở thiên đường vừa ở địa ngục!”

……Xem ra không chỉ có một mình ta bị Bối bá đặc lừa gạt….

“Ngươi uống …là…?” Rốt cục là cái gì có thể khiến cho hắn hận ý mãnh liệt như thế?

Nhắm mắt, Á đặc lan đế tư vẻ mặt thống khổ, “Mị dược.”

Ta sửng sốt, trong đầu hiện lên một ý niệm — “Ngươi bị hắn thượng ?!”

Khuôn mặt Á đặc lan đế tư nháy mắt biến sắc, “Không có! Ta nhịn hơn một tiếng đồng hồ….Dược hiệu ….tự động hết.”

Mị dược có thể giải như vậy sao….Vậy…..Ân, phỏng chừng máy hát cũng chịu không nổi đi, vả lại, hiện tại biết việc này, đã không dùng được bao nhiêu.

“Hắn sử dụng thủ đoạn ti bỉ như vậy làm nhục tôn nghiêm của ta, ta nhất định phải giết hắn!” Á đặc lan đế tư vẻ mặt nghiêm túc, trong mắt xanh bùng cháy quyết tâm phục thù.

…..Kỳ thực ngươi có thể không cần nghiêm túc như thế,tìm một cơ hội trả thù lại là được,giết người, đều không phải dễ dàng như ngươi nghĩ ….

Nhợt nhạt thở dài, trong lòng ta đột nhiên nổi lên cảnh giác, ” Có người tới.”

Á đặc lan đế tư sau khi ngây ra một chút liền nhìn theo tầm mắt của ta —

Cái gì cũng không có.

Đón ánh mắt hồ nghi của Á đặc lan đế tư, ta cười đến hư trong lòng đã biết trước, chỉ có điều một phút đồng hồ sau, ta liền cười không nổi —-

Giữa tầng tầng sương trắng, một thân ảnh mơ hồ chậm rãi đi tới — khôi giáp nhẹ nhàng xanh sáng, vóc người cao gầy chắc khỏe, tóc màu bạc dài ngang lưng, tai tinh linh đầy cương quyết….

————————————————————–xin lỗi,mọi người thân ái,muộn như vậy mới cập nhật, tuần trước bận muốn chết, có điều cao tam bận bịu cũng đã xong xuôi, tuần sau lại bắt đầu khôi phục cập nhật bình thường —-cứ hai tuần lại cập nhật, mỗi lần 3-4 chương. Cảm ơn đã ủng hộ….PS: nếu như mọi người xem tình yêu đam mỹ thấy có chút mệt mỏi, thì có thể thử xem 《Mao sơn hậu duệ 》một chút,trong đó cơ bản không nói về tình yêu, chủ yếu nói về mao sơn thuật , rất tuyệt. (mao sơn là một đạo phái của Đạo giáo )

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.