Hợp Đồng Hôn Nhân (Cô Dâu 14 Tuổi)

Chương 128



Tú Oanh trừng mắt nhìn tôi, nhưng tôi cố tình nhếch mép chọc tức ả chơi. Đụng đến ai thì đụng chứ đừng có mà đụng đến Lâm Như Nguyệt tôi đây, tôi không chịu để yên đâu. Tôi kéo tay ả:

- Đi thôi, tôi đưa cậu đến bệnh viện._Tôi cười nham hiểm

- Khoan…khoan đã, tôi nhớ có việc bận cần đi trước. Để sau ha, bye!_Tú Oanh còn chưa dứt lời đã muốn chuồn thẳng. Nhưng tôi đâu chịu tha cho ả dễ dàng thế, phát hiện ra âm mưu của ả, tôi cố níu lại cho bằng được:

- Không được! Đời con gái đâu phải chuyện đùa, cậu không thể để mình chịu thiệt thế được. Tôi đã nhường một bước cậu phải biết mau chóng tận dụng. Cơ hội có một không hai!_Tú Oanh lưỡng lự chút, hết nhìn tôi rồi lại ngó nghiêng nhìn mọi người, mặt ả lúc này xám ngoét lại nhìn không có chút màu tươi mới nào. Vừa kéo ả, tôi còn vừa nhắc- Lát vào kiểm tra tôi cũng muốn vào, đề phòng cậu gian lận. Không phải xấu hổ, là con gái với nhau cả.

- Không… không cần. Tôi với anh ấy chưa làm gì hết, bỏ đi! Tôi cũng không muốn dành với cậu nữa._Rồi sau đó ả lôi tuột khỏi tay tôi, chạy thục mạng ra khỏi đó vì xung quanh bàn tán khá nhiều. Nhìn theo ả, tôi lấy ngón cái quệt qua mũi làm cái mặt ngầu, cười thầm “Cho cậu sau này không ngẩng mặt nhìn người khác được luôn. Dám dành đồ với tôi, hơn nữa còn dụ dỗ chồng tôi, đáng đời.” Nhưng tôi cũng khá hiểu loại người như ả, miệng thì nói tha nhưng trong lòng chắc gì đã dứt được, làm sao ả bỏ qua dễ dàng như thế.

- Anh thấy thế nào?_Tôi quay ra chỗ Kỳ, hỏi. Kỳ nhéo mũi tôi, khen- Làm tốt lắm bà xã! Nhưng anh vẫn chưa hiểu vì sao em lại tha cho con nhỏ đó, em không ghen à?

- Ghen á, đương nhiên có, nhưng em đâu độc ác đến mức quá đáng như anh nghĩ. Dù gì không phải cậu ta cũng nói là không muốn dành nữa hay sao? Tha cho cậu ta cũng là tích đức cho mình. Làm người phải biết chừa cho mình con đường sống chứ. Ép người ta vào đường cùng có khi tức nước vỡ bờ, ngọc đá cùng nát đấy. Anh không biết sao?_Tôi đem một loạt đạo lí mà mình tích góp được bấy lâu ra giảng cho hắn nghe.

- Còn trẻ mà nhiều đạo lí như bà cụ non vậy. Phụ nữ thông minh quá không tốt đâu._Hắn nhắc nhở, tôi bĩu môi- Bà cụ thì bà cụ chứ. Không phải anh thích yêu con nít sao, giờ thành bà cụ cho anh hết yêu luôn. À, mà nhắc mới nhớ, về cái chuyện anh cứu em, sao anh biết em ở trong cái phòng đó mà đến thế?

- Em đó, ham chơi quá mức, đến nỗi người tốt người xấu cũng không phân biệt được._Kỳ mắng- Em không biết mình là hoa đã có chủ sao? Lại dám đi uống rượu cùng với một kẻ nguy hiểm như thế. Cũng may hôm đấy Vũ có việc tại Vân Thiên, nếu không anh cũng không thể nào đến cứu em kịp thời.

[Hôm đó, đúng lúc Vũ đang có việc tại Vân Thiên nên khi thấy Nguyệt vào bar, cậu đã theo dõi đến tận cửa. Lúc cô vào, cậu cũng định vào theo nhưng nghĩ lại, việc mình còn chưa xong, cũng không thể can thiệp vào chuyện nhà chị hai, họ đang giận nhau nên tránh sao được giận dỗi, lát bang chủ cậu sẽ sớm đến đón cô ấy thôi, chuyện nhà họ thì để họ tự giải quyết với nhau. Cho đến khi thấy bóng dáng Thiên tiến vào căn phòng đó, cậu thấy không ổn nên đã gọi điện cho bang chủ để anh đến cứu cô. Cậu không tin Thiên, không muốn để hắn hại chị hai bọn họ, phá vỡ tình cảm của cô với bang chủ. Đặc biệt, ngay khi gặp nhau, cậu đã ghét hắn, hai bang lại còn luôn đối đầu nhau. Nếu không phải nể mặt chị hai cậu cũng không bao giờ kết thân với lũ người Hắc Điểu.]

Nghe Kỳ nói thế, tự dưng thấy cảm kích tên Vũ vô cùng, nhìn cái mặt đần đần mà đôi khi có tác dụng thật đấy. Hơn nữa hắn còn là cánh tay đắc lực cho Kỳ, quả thật Kỳ đã không nhìn lầm người. Cảm kích trong lòng đối với Vũ còn chưa hết, Kỳ bỗng nhiên lên tiếng phá vỡ cái suy nghĩ rắc rối của tôi lúc này:

- Mai anh sẽ cho em một bất ngờ._Kỳ nháy mắt. Tôi tò mò không dứt- Bất ngờ gì, nói luôn đi!

- Không được!_Kỳ cứ thần thần bí bí khiến tôi tò mò chết mất. Tôi đung đưa tay hắn- Nói đi, đi mà!

- Đã nói là mai!_Kỳ vẫn kiên quyết. Tôi giả vờ giận dỗi- Anh không nói em không nhìn mặt anh nữa bây giờ.

- Thôi, ngoan đi, dù gì mai em cũng được biết mà._Kỳ dỗ dành, tôi vẫn cứ giận dỗi quay mặt đi. Hắn tiếp tục dỗ ngọt- Bây giờ anh đưa em đi ăn kem, chịu không?_Tôi nghe thấy kem liền sáng mắt, liền gật đầu đồng ý- Đi luôn!

Ngày hôm sau, cái bất ngờ mà Kỳ nói là đem tôi đi du lịch, tôi vui vẻ nhảy dựng lên, khoa chân múa tay liên tục. Sau đó, tôi gọi điện thoại thông báo cho Bảo Châu, Thanh Trúc, Thiên Ánh cùng Thiên Tuyết rồi ôm Luli cùng rời đi. Nơi Kỳ đưa tôi đến là Trung Quốc, nói là đến thăm Vạn Lí Trường Thành đời vua Tần và vào thăm lăng mộ Tần Thủy Hoàng nữa. Quả thật nơi đó rất đẹp, đẹp còn hơn tưởng tượng rất nhiều. Nhìn tận mắt mới thấy sự nguy nga tráng lệ và hùng vĩ của nó. Bên trong lăng mộ có nhiều cạm bẫy, đi phải vô cùng cẩn thận mới vượt qua hết. Vào đó chơi mà tôi thích thú vô cùng, ngó nghiêng xung quanh suýt thì dẫm phải bẫy. Buổi đi chơi vô cùng thú vị, chúng tôi kết thúc buổi đi thăm vào cuối ngày và trở về khách sạn. Hai chúng tôi quyết định ở đó khoảng một tuần, coi như bù lại tuần trăng mật đã mất. Nói là tuần trăng mật cho hoành tráng thôi chứ thực chất chỉ là đi du lịch, cũng chẳng có làm cái điều mà người ta thường nghĩ, cái điều “không tốt cho nhi đồng” đó đâu.

Tuy nhiên, không biết bọn tôi đắc tội với kẻ nào,nói chung là đắc tội với rất nhiều người nên không biết ai lại đến trả thù, cho nên hai ngày cuối tuần khi chúng tôi chuẩn bị thu xếp hành lí ra về thì có kẻ đuổi giết. Nhưng tôi cũng không sợ cho lắm vì đã có Kỳ ở đây. Tuy nhiên tôi vẫn rất lo lắng mình sẽ làm cản trở hắn hành động, khiến cho hắn bị thương. Quả nhiên tôi chính là cản trở lớn nhất đối với hắn. Trong suốt một ngày bị đuổi giết, vì cứu tôi mà hắn đã bị thương ở cánh tay, hai đứa lại còn suốt ngày ru rú trong bóng tối, trốn đông tránh tây. Có lần hắn hỏi tôi:

- Em có hối hận khi theo anh?_Tôi mỉm cười đáp:

- Đương nhiên là sẽ không. Con đường này là do em chọn, không còn có thể quay lại được. Với lại trong từ điển của em không cho phép hai từ “hối hận”.

Đương nhiên, nếu tôi đã chấp nhận theo hắn sẽ không oán than một lời. Bây giờ không, tương lai cũng sẽ không. Và tôi cũng không vì muốn tốt cho hắn, không muốn trở thành gánh nặng cho hắn mà bỏ đi. Như thế chẳng khác nào gây nguy hiểm cho hắn hơn. Ở trong những bộ phim hay những câu chuyện tôi thường đọc, nữ chính hay bỏ đi để bớt gánh nặng cho nam chính nhưng cuối cùng vẫn bị bắt , rồi còn hại nam chính suýt mất mạng, không những vậy còn tự khiến mình bị thương, tôi đâu có ngu ngốc như thế. Tôi biết bấy giờ ở cạnh hắn mới là an toàn nhất, vừa tránh cho mình, vừa để hắn đỡ lo, lại tiếp thêm cho hắn sức mạnh, chẳng phải vẹn cả đôi đường hay sao?

Nhưng trên đời nhiều chuyện bất ngờ lắm, chuyện mà tôi không ngờ tới nhất vẫn xảy ra. Tôi nghĩ lũ người kia chỉ muốn truy sát hắn nên sẽ không để ý đến tôi đâu. Vì muốn tẩm bổ cho hắn, tôi đã cải trang một cách kín đáo ra ngoài mua đồ ăn. Nhưng tôi lại bị bọn chúng tóm gọn. Ôi chết cha, mình đúng là ngu quá mà! Tôi tự mắng mình, tôi quên là hôm trước cái tên đầu đàn la lối là phải bắt sống tôi. Giờ bị bắt rồi, không biết bọn chúng định làm gì tôi nữa. Khác hẳn với tưởng tượng của tôi là chúng sẽ tra tấn, hành hạ rồi gửi mật báo đến Kỳ yêu cầu cái gì đó, thì bọn chúng lại đối xử rất tốt với tôi. Chúng chăm sóc tôi rất chu đáo, ngày ba bữa sơn hào hải vị cái gì cũng có. Điều duy nhất là tôi không có tự do, tôi bị chúng nhốt trong cái biệt thự to lớn, suốt ngày cũng chỉ có thể quanh quẩn trong đó, đến là ngán.

Những ngày bị nhốt, tôi không thể nào ngồi yên được. Lòng tôi giờ rối bời lắm, tôi đang rất lo lắng và sợ hãi, tôi sợ cơn ác mộng lần trước lại đến, tôi sợ hắn lại gặp phải tình trạng bị thương nặng như bị Khải bắn. Lần này liệu còn may mắn như lần trước, liệu tôi còn được gặp lại hắn không? Cái giá của việc yêu ông trùm chính là suốt ngày phải sống trong lo sợ. Suốt mấy ngày đó, có đoán tôi cũng đoán mãi không ra ai là kẻ đứng đằng sau thao túng mọi việc, muốn giết chết tôi và Kỳ. Mãi cho đến 5 ngày sau đó, tôi được thả. Kỳ đến tận nơi đón tôi, đi cùng với đó là một bác nào đó tuổi tầm tầm bố chồng tôi. Ông ấy mang trên mình một khí khái của bậc bề trên, lại có chút gì đó khiến người ta có cảm giác sợ hãi không dám tới gần. Khuôn mặt ông lạnh lùng, trông rất nghiêm khắc, ông dắt theo một bé gái khoảng tầm 12 tuổi với một ánh mắt ngây thơ hiền hòa. Ông đến trước mặt tôi, khách sáo nói:

- Xin lỗi vì ta đã thất lễ đưa cháu đến đây. Hôm đó là con gái ta ngồi ăn cơm ở đó, thấy cháu nên muốn đến chào hỏi, nhưng con bé cũng thấy một lũ người cứ chằm chằm nhìn cháu nên đã sai người đưa cháu về đây. Nó cũng muốn đến chơi với cháu nhưng tính nhút nhát quá nên đành để cháu một mình. Đến hôm nay bọn ta mới tìm thấy cậu ấy nên mới để cháu đi được. Cậu ấy cũng kể hết tình hình với bọn ta rồi._Sau đó kéo cô bé tới gần- Chào chị đi con!

- Chị…_Cô bé rụt rè gọi. Tôi vui vẻ cúi xuống gần, xoa đầu cô bé, khen- Dễ thương quá, cảm ơn em đã giúp bọn chị nhé! Nhưng chúng ta có quen biết sao?

- Ngày trước cô bé này đã giúp anh biết chỗ của Khải. Bọn Khải định giết cô bé nên anh cứu cô bé. Người quen cả!_Kỳ giải thích. Đến giờ tôi mới biết sự thật của chuyện đó đấy.

Thế là kể từ đó, tôi và cô bé đó đã trở thành bạn tốt của nhau. Tôi biết ba cô bé cũng là bang chủ của một bang hội lớn – bang Sà Vương. Kết thân từ đó, quan hệ của hai bang hội trở nên tốt đẹp hơn nên không có bang nào dám đến quấy phá. Tuy nhiên, qua lần nguy hiểm kia đã dạy cho tôi một điều rất quan trọng: không phải lúc nào và ở đâu ta cũng an toàn. Từ chuyến đi kia có lẽ tôi đã trưởng thành hơn nhiều, học được nhiều hơn, cũng nhận thấy Kỳ quan trọng với tôi hơn hết. Đương nhiên từ giờ trở đi, người sẽ sống với tôi gần hết cuộc đời sẽ là hắn cơ mà. Do đã suýt chết hụt một lần nên tôi càng coi trọng sinh mệnh duy nhất của mình hơn. Và từ đó, tôi cũng đã cách xa Thiên. Quả nhiên như lời Kỳ nói, hắn sẽ không ngừng tìm cách hại (chiếm đoạt) tôi. Cả hè, tôi dường như chỉ loanh quanh không dám đi đâu xa, hầu như chỉ đến nhà lớn, sau đó trở về nhà ba mẹ, còn đâu chỉ ở nhà hoặc đến căn cứ bang Thiên Điểu. Nếu không thì lại đến công ty hắn phá phách.

Thế mà thời gian lại thấm thoắt qua đi, đã hơn một năm kể từ ngày kí kết hợp đồng và đồng ý đính hôn với Kỳ. Có lẽ là cũng đã lâu rồi tôi không quan tâm đến bất cứ điều gì mà chỉ quan tâm đến hạnh phúc trước mắt. Trong khoảng thời gian hơn một năm nay, rõ là đã nói chờ đến khi tôi đủ tuổi nhưng nội thì có lẽ đã không chờ được rồi, lúc nào cũng gọi điện giục tôi mau mau chóng chóng có chắt cho nội. Mà nội đâu nhất thiết lúc nào cũng cứ nhắc đến cái chuyện nhạy cảm đó, chuyện này cũng đâu thể đùa được. Muốn sinh thì cũng không thể vội vàng thế, còn nhiều thời gian mà. Kỳ cũng nhiều lần đề nghị việc bà nội nói nhưng tôi không đồng ý nên hắn cũng chẳng làm gì được.

Trải qua hơn nửa năm sống rất hạnh phúc, tôi dường như là quên hết mọi chuyện của quá khứ. Và rồi sau đó, tôi thành công đỗ cấp 3, một phần lớn là nhờ gia sư tại nhà – anh Kỳ đẹp zai của chúng ta. Điều bất ngờ là lên cấp 3, không biết từ đâu xuất hiện rất nhiều vệ tinh, muốn cắt đuôi cũng cắt không hết. Kỳ có vẻ không hài lòng về việc này, nên lúc nào cũng tranh thủ thể hiện cho mọi người biết tôi là hoa đã có chủ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.