Hợp Đồng Hôn Nhân (Cô Dâu 14 Tuổi)

Chương 141



- Nguyệt, anh xin lỗi…_Thiên bỗng bật thốt ra câu nói mà tôi không ngờ tới nhất. Nhưng chưa đợt hắn kịp nói xong, tôi đã lên tiếng cướp lời:

- Xin lỗi ư? Bây giờ anh mới nói xin lỗi để làm cái gì? Nó còn tác dụng nữa hay không? Ai hại tôi chưa đủ thê thảm hay sao? Anh tưởng một lời xin lỗi dối trá của anh thì tôi sẽ tin hay sao? Lời xin lỗi của anh đổi lại được gì? Nỗi đau của tôi? Sự tổn thương bấy lâu nay tôi phải chịu? Hay phải chẳng cứu vãn được đứa con đã mất đi của tôi đây?... Anh luôn miệng nói anh yêu tôi, anh thích tôi nhưng tôi không hiểu tình yêu của anh cao thượng đến mức nào để biến tôi thành ra như vậy? Rốt cuộc là anh yêu tôi hay là anh chỉ muốn ích kỉ chiếm lấy tôi để thỏa mãn cái thói chiếm hữu trong lòng anh? Tình yêu của anh, nó làm cho người khác đau khô, anh tột cùng vẫn không hiểu yêu là gì thì anh yêu tôi bằng cách nào chứ?_Tôi cứ thao thao bất tuyệt không cho hắn chêm thêm vào bất kì câu nào. Nói được một lúc, tôi hụt hơi nên nghỉ một lát lấy hơi nói tiếp. Nhưng lúc này, thái độ của tôi không còn là căm phẫn nữa mà chuyển sang thành bi thương. Day day thái dương, tôi mệt mỏi nói:

- Giờ tôi cũng không muốn nói nhiều nữa, tôi chỉ cầu xin anh, cho tôi cuộc sống bình yên đi. Tôi mệt mỏi quá rồi, không còn đủ sức tranh đấu nữa đâu. Tôi cũng không muốn hận anh nữa. Từ nay hai chúng ta đừng dính dáng gì đến nhau cả, anh co cuộc sống của anh còn tôi có con đường của tôi. Đừng phí công vô ích vào tôi bởi tôi sẽ chẳng cho anh được gì ngoài sự thương hại đâu. Anh là một người đàn ông tốt, đáng có được tình yêu chân thật của đời mình. Anh cũng biết còn nhiều cô gái thật lòng yêu anh mà (ý nói đến Thanh Trúc), cho nên hãy cho mình và người ta một cơ hội tìm kiếm hạnh phúc thật sự. Mong rằng anh sớm quên được tôi và tìm được hạnh phúc cho mình. Tạm biệt!_Tôi nói ra lời thật lòng trong lòng mình. Tôi vẫn luôn mong có được sự giải thoát. Thiên nãy giờ vẫn ngây ra như phỗng, tôi rời đi lúc nào không biết.

[Thiên nghe những lời cô nói, không sao cãi lại được. Trơ mắt nhìn cô bước đi, bóng lưng ngày một khuất xa, hắn mới hiểu cái cảm giác ê ẩm của mình lúc này. Hắn đã từng học cách buông bỏ, nhưng không sao buông bỏ được. Rốt cuộc là tình cảm trong tim quá lớn hay mong muốn chiếm hữu quá cao. Ngay từ khi nghe cô nói không còn hận hắn, hắn đã biết mọi sự quan tâm cô dành cho hắn đều không còn nữa. Có nghĩa là bọn họ thực sự không còn khả năng. Bởi vì chỉ khi chẳng còn quan tâm đến kẻ kia, người ta mới có thể thờ ơ lạnh nhạt. Không có tình cảm với nhau thì nỗi hận cũng sớm qua đi chứ nếu yêu càng nhiều thì hận phải càng khắc sâu trong lòng.

Tuy vậy, hắn vẫn không từ bỏ được. Không có được cô, hắn bỗng có một suy nghĩ điên rồ rằng sẽ hủy hoại mọi thứ bây giờ, đạp đổ bức tường hạnh phúc mà cô đang có để trả thù. Nhưng hắn biết mình không nỡ làm tổn thương cô, cho nên hắn sẽ cướp đi người bên cạnh cô, người đàn ông mà cô yêu thương nhất – Vũ Thiên Kỳ. Hắn cứ chìm đắm trong ý nghĩ trả thù đen tối và mù quáng do chính hắn vạch ra mà đâu hay hắn đã bỏ lỡ rất nhiều thứ tốt đẹp.]

Kể từ hôm đó, Thiên lại không làm phiền tôi. Tôi nghĩ hắn đã thật sự hiểu được lời tôi nói và từ bỏ, cho nên tôi thở phào nhẹ nhõm và không chút đề phòng. Mọi hoạt động vẫn diễn ra bình thường cho đến hai tháng sau, niềm vui lại đến với tôi lần nữa. Lần này tôi đã cẩn thận để ý sự biến đổi bất thường của cơ thể mình, nhận diện rõ ràng những dấu hiệu đó. Ngay khi đi khám và khẳng định mình đã có baby, tôi sung sướng đến nỗi chỉ muốn bay ngay đến bên Kỳ để thông báo cho hắn tin vui ấy. Hắn ngày trước cứ nghi nghi vụ này, chắc cũng mong chờ lắm đây. Nhưng khi tôi vừa về nhà, một ý nghĩ khác lại lóe lên trong đầu tôi. Tôi muốn cho hắn một bất ngờ, dù gì cũng sắp đến sinh nhật hắn rồi. Đó sẽ là món quà mà tôi tặng hắn. Vì đó là quà, cho nên tôi đã giấu tất cả mọi người, không một ai biết đến tin vui tôi đang mang trong bụng.

Nhưng kế hoạch tạo bất ngờ của tôi bị phá sản vì đúng vào hôm sinh nhật hắn, tôi xảy ra chuyện. Khi tôi đang lang thang chọn quà cho hắn thì đúng lúc đụng phải những kẻ giấu mặt. Chúng bịt mặt tôi bằng khăn tẩm thuốc mê, cho nên tôi nhanh chóng lịm đi.

[Trong căn phòng trọ cũ hôi thối mùi ẩm mốc, rán và chuột bò loạn xạ dưới nền đất, một cô gái đang bị trói chặt trên ghế. Khuôn mặt cô rũ xuống, cả người không động đậy, cô vẫn mê man không biết gì. Trên người cô, một con dao sáng loáng cứ thế trượt lên trượt xuống, lướt qua làn da thịt mềm mại mịn màng của cô. Ngồi bên cô là một cô gái với khuôn mặt đáng sợ, vừa nghịch nghịch con dao cô ta vừa nhếch mép. Đúng lúc này, Nguyệt tỉnh lại.]

Tôi vừa tỉnh dậy đã thấy mình đang bị trói ở một nơi hoàn toàn xa lạ. Quay ngay sang bên cạnh, tôi phát hiện Tú Oanh đang ngồi ngắm nghía con dao trên tay, bộ dạng vô cùng nguy hiểm. Thấy tôi đã tỉnh, ả ngước lên nhìn tôi khiến tôi có chút ngạc nhiên, cô ta khác bốn năm trước quá. Bộ dạng nhếch nhác thảm hại, khuôn mặt bầm dập, bị tím rất nhiều chỗ, quần áo rách rưới, lôi thôi lếch thếch. Chỉ riêng đôi mắt của cô ta thôi cũng đủ khiến người ta sợ hãi. Đôi mắt ấy chứa chan thù hận, sắc lạnh đến tột cùng. Cô hotgirl học đường ngày xưa đâu rồi, sao cô ta lại thành ra cái bộ dạng này? Tôi đang tự hỏi lòng thì cô ta lên tiếng, nói với tôi bằng giọng vô cùng man rợ:

- Mày tỉnh rồi sao? Biết tại sao tao lại đưa mày đến đây không?

- Muốn nói thì cứ nói đi!_Tôi vẫn nghênh ngang đối diện với ả, mặc kệ cái ánh mắt khác thường kia.

- Bốn năm rồi, vậy mà tính khí vẫn không đổi được, vẫn cao ngạo như ngày nào._Ả nhếch mép. Nói rồi “bốp” một cái, một cú tát giáng trời rơi ngay xuống bên má phải tôi, đau rát. Tôi nhìn ả trân trân, như không tin nổi vào mắt mình, ả vì cái gì mà đánh tôi? Tôi chưa kịp hỏi ả đã giải thích:

- Biết vì sao tao đánh mày không? Cái tát này vẫn chưa đủ để giải quyết nỗi hận trong lòng tao đâu. Mày là một con khốn, là tai họa. Chính mày đã hại gia đình tao tan nát, hại ba tao tán gia bại sản. Chính mày đã biến tao thành bộ dạng như thế này.

- Từ làm tự chịu, gieo gió ắt gặt bão thôi, cô đâu thể trách tôi._Nhận được một cú tát, nhưng tôi vẫn rất bình tĩnh đối mặt với chuyện này. Tuy nhiên, chỉ có mình tôi hiểu lòng mình giờ loạn thế nào. Nhìn thẳng vào mắt ả, tôi cười khẩy, hỏi:

- Nhưng tôi cũng rất thắc mắc, cái gì đã biến cô thành ra nông nỗi này đấy.

- Tất cả là do thằng chồng mày. Chính hắn ta đã làm ra mọi thứ. Hắn đuổi ba tao khỏi công ty, triệt đường sống của gia đình tao. Hắn khiến tao bị đuổi khỏi nhà, phải lang thang đầu đường xó chợ, suốt ngày sống chui sống tủi như một con chó, cơm ăn không ngon, áo không có mặc. Mày có biết cái cảm giác ấy không?_Cô ta dùng một giọng kể phừng phừng oán hận, tôi nghe mà cũng rùng mình. Kỳ cũng thật tuyệt tình, lợi dụng người ta chán chê rồi đá người ta đi như thế này đây. Ả đang kể giữa chừng, bỗng đổ hết mọi tội lỗi lên đầu tôi:

- Nhưng mọi chuyện đều do mày mà ra. Nếu không phải có mày, có lẽ vị trí vợ hắn phải là của tao. Nếu không có mày, gia đình tao vẫn yên ấm. Nếu không có mày, tao đã không thành ra như vậy. Mày chính là kẻ đã cướp hết tất cả của tao. Cho nên kẻ đáng chết nhất phải là mày. Mày chỉ là một con đàn bà bần tiện, làm sao xứng với hắn.

- Tú Oanh, tôi khuyên cô tự về lấy gương soi lại mình đi. Cô nghĩ tôi không xứng, vậy cô thì xứng chắc? Một kẻ tham lam, độc ác, mưu mô, xảo quyết như cô mà cũng đòi dành được tình cảm của chồng tôi sao?_Tôi biết giờ mình đang thêm dầu vào lửa nhưng tôi không nhịn được, tôi sẽ không để ai uy hiếp mình dễ dàng như thế. Miệng thì nói cứng còn trong lòng đang chửi thề. Cái cuộc sống khỉ gió gì mà lắm sóng gió thế. Cuộc đời tôi có Thiên chưa đủ loạn nên muốn thêm Tú Oanh vào cho đa màu đa dạng, phong phú hơn chăng? Không biết kiếp trước tôi nợ nần những kẻ này cái gì mà kiếp này bám theo tôi dai như đỉa đói vậy.

- Mày câm mồm!_Nghe tôi nói thế, ả quát lên khiến tôi giật mình. Rồi ả quay ra chỗ tôi, cầm con dao chầm chậm bước tới, ánh mắt lóe lên một tia độc ác. Sau khi đến bên tôi, ả dí sát con dao vào mặt tôi, nói:

- Hôm nay tao sẽ cho mày nếm mùi đau khổ như tao trước kia. Tao đang rất thắc mắc, cái khuôn mặt dày của mày rốt cuộc có chỗ nào đẹp để lũ đàn ông đó mê muội tới vậy? Chờ tao rạch nát cái khuôn mặt đẹp đẽ chuyên để lừa tình đàn ông của mày ra xem thằng chồng mày còn yêu thương mày được không? Mà mày sắp chết rồi, nhân đây tao cũng nói luôn cho mày biết chuyện đứa trẻ trong bụng mày là do tao làm sảy đó, vui không? Hahaha…_Ả nói rồi cười thét lên như một người đàn bà vừa trốn khỏi trại tâm thần, đầu óc không được bình thường.

Nhắc tới chuyện này, lòng tôi lại nổi lên nỗi căm phẫn. Tôi không sao nhịn nổi, giẫy giụa và la hét:

- Con đàn bà điên!_Tôi chửi rồi phỉ nhổ nước bọt vào mặt ả. Tôi khinh, đồ đàn bà độc ác rẻ mạt! Nếu bây giờ tôi không bị trói thì ả đã tan xương nát thịt với tôi lâu rồi. Ngày hôm đó, Thiên kéo tôi ngược trở lại, có cái gì đập vào chân khiến tôi ngã xuống sàn. Thì ra là chân của ả, chính ả đã ngáng chân khiến đứa bé chưa kịp thành hình trong bụng tôi mất đi.

Bị tôi chửi rủa, ả lau mặt rồi tiếp tục giáng cho tôi thêm cú tát nữa lệch cả hàm. Đầu tôi ngoẹo sang một bên, tóc dài lơ phơ che hết cả mặt. Mồ hôi lúc này đã túa ra bởi vì nhịn đau. Tôi nghiễm nhiên chẳng kêu rên một tiếng dù giờ bên má phải tôi vô cùng đau rát và đã có dấu hiệu sưng lên rồi. Tôi cá là bây giờ bên má tôi đã hằn năm vết ngón tay đỏ rực được ả ban cho. Trong miệng tôi cũng chứa đầy thứ mằn mặn, tanh nồng màu đỏ. Tôi phun đống nước bọt hòa lẫn với máu xuống sàn. Rồi bỗng nhiên chiêm nghiệm được cái gì đó, tôi cười phá lên, cười sặc sụa. Tú Oanh dữ dằn, hỏi:

- Mày cười cái gì?

- Hahaha…_Tôi cười, tràng cười như điên dại, rồi giải thích:

- Tú Oanh, tôi thấy cô quá đáng thương. Cô chấp nhận đánh đổi hạnh phúc của đời mình để nhận lại kết quả này sao?

Đây là căn nhà giẻ rách của cô? Là do cô bán thân lấy được hay do cô ăn cướp đây?

- Mày…Sao mày biết được!?

- Việc làm sao tôi biết còn quan trọng hay không? Vừa rồi bị người ta bịt mặt bắt đi, lũ người đó tôi còn tưởng là do bang nào phái đến, thì ra là cô dùng tiền ngủ với đàn ông để mua chuộc người ta à? Sao cô lại rẻ mạt đến thế?

- Mày câm đi!_Tú Oanh bịt chặt tai, thét lên. Tiếng thét the thé y như con lợn bị chọc tiết.

Còn tôi thì vẫn cứ cười, cười trên nỗi đau của người khác. Tôi không muốn biến thành bộ dạng như bây giờ nhưng chính ả đã ép tôi biến thành ác ma. Ả dám giết chết đứa con của tôi, tôi sẽ cười trên nỗi đau của ả, sát muối lên vết thương của ả. Phụ nữ là một thứ đáng sợ hơn cả quỷ dữ, hẳn mọi người phải hiểu. Dịu dàng, yêu thương càng nhiều thì hận sẽ càng sâu, rồi đến khi họ trả thù, bạn mới biết mình đã mắc tội lỗi lớn thế nào.

Nghe tôi cười, Tú Oanh lại giáng thêm cho tôi cú bạt tai nữa, ả nói:

- Ai bảo do tao ngủ với người ta lấy được tiền. Mày có biết người là từ đâu tới không? Là do Thiên phái đến đấy. Mày vốn không biết bọn tao đã hợp tác lâu lắm rồi. Chuyện đến nước này đều là do kế sách của hắn. Mày không yêu hắn, cho nên hắn hận, giống tao cũng hận mày. Cuối cùng mày cũng có ngày hôm nay. Hôm nay sẽ không ai cứu được mày đâu, đừng nghĩ đến thằng chồng mày bởi hắn hiện giờ đang ở chỗ Thiên rồi. Hắn nghĩ Thiên bắt mày, cho nên tới đó đấu với Thiên rồi. Còn mày, chịu chết đi, chờ lát nữa chồng mày sớm sẽ đến tìm mày thôi.

- Mày mau thả tao ra, con khốn!_Đến nước này tôi không thể nhịn nổi nữa, bọn họ thật quá đáng. Tôi giẫy giụa điên cuồng nhưng càng giẫy thì dây trói càng thắt chặt. Tay tôi đã túa máu vì giẫy quá sức. Mặc dù đau nhưng tôi vẫn không ngừng đấu tranh. Tôi biết lần này Kỳ và Thiên đấu sẽ là trận sinh tử, một sống một còn, tôi không thể để chuyện đó xảy ra được.

- Biết sợ rồi sao? Nhưng quá muộn rồi! Chỗ này rất kín, nên đừng mong thoát được. Còn cái dây trói mày là dây kim loại, nên đừng gắng sức làm gì, chết cho thanh thản._Tú Oanh cầm con dao giơ lên cao và đâm xuống. Tôi tuyệt vọng nhắm mắt lại chờ một nhát dao kề cận mình.

- Aaaaaaaa…._Một tiếng thét chói tai vang lên trong căn phòng vắng. Tôi bàng hoàng mở mắt, thở dốc vì thấy cảnh tượng trước mặt.

Máu me be bét trên sàn nhà, túa ra từ tay Tú Oanh. Thật ra tiếng hét đó là của Tú Oanh, ả bị một phát súng ở tay ngay lúc con dao sắp chạm vào tôi. Giờ ả đang quằn quại trên nền đất, ôm tay rên rỉ, tuy vậy nhưng vẫn lết người, rướn thân tới với lấy con dao ở phía xa. Ngay lúc này, sáu người gồm Bảo Châu, Huy,Vũ, Nam, Thiên Ánh và Thiên Tuyết vọt vào. Tuyết là người đi đầu, chạy đến đá bay con dao đang cận kề tay Oanh ra, còn Ánh thì cởi trói cho tôi. Tôi nhìn thấy Huy, lắp bắp nói không lên lời:

- Huy, anh…

- Tôi biết! Tôi xin lỗi vì bang chủ của tôi. Cô mau đi cứu Kỳ, họ đang ở Vân Thiên, vẫn phòng cũ._Huy vẫn cầm chắc cây súng trên tay, nói với tôi.

Tôi nghe vậy liền nhìn hắn bằng ánh nhìn cảm kích, gật đầu một cái, xong liền chạy đi. Vũ đuổi theo bởi vì hắn nói hắn muốn đưa tôi đi, Tú Oanh sẽ giao cho bọn người Nam giải quyết. Ngồi trên xe, nghĩ đến hình ảnh tồi tệ của Tú Oanh, tôi lắc đầu thở dài, vì sao cứ phải tự tạo nghiệt chứ? Bây giờ Tú Oanh đã rơi vào tay họ thì xác định không có kết quả tốt. Tôi nhanh chóng xua tan hình ảnh của ả bằng cách lấp đầy đầu óc bằng một loạt suy diễn tình hình của Kỳ.

[Lúc này, ở chỗ Tú Oanh, cả lũ mỗi đứa cầm một thứ đồ kì quắc trên tay, khuôn mặt nguy hiểm lăm le đến gần Tú Oanh. Ả sợ hãi lết mãi về góc tường. Huy tiến đến trước, bóp miệng ả, hỏi:

- Sao cô dám làm trái lời bang chủ tôi?

- Hắn ta bảo tôi bắt Nguyệt cơ mà.

- Nhưng cậu ấy có bảo cô giết cô ấy không? Cô dám làm hại cô ấy, cậu chủ tôi sẽ không tha cho cô. Chính cậu ấy bảo tôi đến đây.

Nói rồi Huy hất mặt ả về một phía, lấy khăn lau tay. Lũ còn lại được thể liền nhảy vào cào cấu cắn xé, trả thù đã đời.]

Tôi hớt hải chạy tới Vân Thiên và vào phòng cũ - nơi ngày xưa Thiên và Kỳ từng đấu với nhau. Lúc này, tôi đã thấy họ...đang cầm súng chĩa vào nhau, mặt ai nấy đều đằng đằng sát khí, trông vô cùng dữ tợn. Lo sợ chuyện xấu sẽ xảy ra, tôi vội vàng hét lên:

- DỪNG LẠI!_Nhưng không kịp nữa rồi, Thiên đã nổ súng. "Pằng" một tiếng, trong chớp nhoáng, viên đạn bay rất nhanh.

- KHÔNG!_Nhanh như chớp, tôi lao đến đỡ hộ Kỳ viên đạn ấy, giống y như trong phim. Mong sao vẫn kịp. Và quả thực đã kịp, viên đạn đó ghim vào ngực tôi khiến tôi lập tức ngã quỵ.

Ngay thời khắc ấy, Kỳ mau chóng vươn tay ôm lấy tôi, còn Thiên vẫn sững sờ đứng đó. Mắt tôi trân trân nhìn lên trần nhà, cảm giác đau đớn ập đến chiếm lấy toàn bộ tế bào thần kinh khiến tôi bất chợt đơ người. Kỳ lay lay người tôi, gọi:

- Nguyệt, em không sao chứ? Nhìn anh đi!_Nghe Kỳ gọi, ánh mắt tôi rời đến mặt hắn, một cảm giác thân quen khiến tôi chợt tỉnh ngộ. Ho sặc sụa mấy cái, tôi đưa tay lên mặt Kỳ, nén đau mà nói:

- Em… (nhăn mặt vì đau) rất mừng vì anh không sao…_Tôi nở một nụ cười yếu ớt. Nhìn khuôn mặt người đàn ông tôi yêu đang nhăn nhúm lại vì đau lòng và lo lắng, tôi thở không ra hơi. Kỳ vực tôi dậy, nói:

- Để anh đưa em đi bệnh viện!

- Không cần đâu, em không cứu được đâu._Tôi biết đạn đã vào tim rồi, đưa đến bệnh viện cũng vô ích, chỉ tốn thời gian thôi, tôi muốn cố gắng nốt thời khắc cuối cùng của mình để được nói ra những điều cần nói. Thường thì khi xem những bộ phim mà đến cảnh diễn viên sắp chết vẫn còn cố nói, tôi thấy họ thật ngu ngốc biết bao. Nếu đưa đến bệnh viện kịp thì đã không chết rồi. Nhưng giờ tôi lại lặp chính cái lỗi ngu ngốc đó, cuối cùng tôi cũng hiểu được vì sao họ lại bất chấp sinh mạng như vậy. Một khi biết mình không thể cứu vãn được, tuyệt vọng sẽ khiến họ muốn để lại một cái gì đó. Tôi cũng vậy, giờ tôi còn rất nhiều điều muốn nói:

- Thiên…_Tôi thều thào gọi, Thiên liền chạy đến, nắm lấy bàn tay của tôi, cúi đầu nói- Xin lỗi em!

- Không cần nói xin lỗi, tôi đã nói tôi không trách anh rồi mà…_Tôi gắng kéo dãn hai bên má, nở ra một nụ cười khó khăn nhất có thể, rồi đề nghị- Hứa với tôi hai việc, được không?

- Em nói đi, nếu được, tôi sẽ dốc hết sức mình làm.

- Việc đầu tiên, tôi muốn anh thay tôi chăm sóc Thanh Trúc. Nó là điều áy náy nhất trong lòng tôi…chỉ cần nó được hạnh phúc, tôi sẽ yên tâm…

- Được, tôi nhất định!_Thiên hứa. Tôi tiếp lời:

- Việc thứ hai, hai người đứng đánh nhau nữa, xóa bỏ thù hận, có được không?

- Chuyện đó…_Cả hai còn lưỡng lự, hết nhìn tôi rồi quay ra nhìn nhau. Tôi biết mình không còn thời gian nữa, nên giục:

- Coi như em cầu xin hai người…Thù hận gia tộc bỏ qua đi, nếu vậy hai người có thể làm bạn tốt mà…Còn em, mọi chuyện bắt đầu do em thì cứ để em tự mình kết thúc nó đi.

- Nguyệt, em không được nói linh tinh._Kỳ chặn họng tôi:

- Em đã bỏ anh đi một lần, anh không cho phép em rời xa anh thêm lần nữa. Đừng bỏ rơi anh!_Kỳ ôm chặt lấy tôi cứ như thể sợ buông tay tôi sẽ tan biến vào hư vô vậy. Tôi giữ chặt tay hắn, vẫn thều thào bằng cái giọng ngắt quãng đó:

- Anh thật tình, ai quản được chuyện sống chết chứ. Mau hứa với em việc thứ hai!

Thấy tình hình tôi như vậy, họ miễn cưỡng gật đầu. Tôi nhìn cái gật đầu của họ, mỉm cười hài lòng, cuối cùng tôi cũng có thể yên tâm nhắm mắt rồi. Tôi không mong muốn gì thù hận luôn kéo dài kể cả khi tôi đã ra đi, tôi không muốn thấy hai người tàn sát. Khi nói với Thiên xong, tôi quay ra Kỳ. Kéo tay hắn đặt lên bụng, tôi mỉm cười mãn nguyện, nói với hắn những lời sến súa mà tôi chưa từng nghĩ mình sẽ nói:

- Kỳ, anh sắp…sắp được làm cha rồi. Anh vui không? (Hắn gật gật đầu) Em biết mà!...Chỉ tiếc em không còn đủ sức để sinh nó ra…Em có lỗi với nó, cũng có lỗi với anh. Em…xin lỗi anh, em không thể ở bên anh được nữa… Hãy…quên em!_Nói xong thì tôi tắt thở.

---------------------------------------------------------Hết

Để xem Nguyệt có chết hay không, các bạn chờ chap 142, 143 nhé!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.