Hợp Đồng Tình Nhân

Chương 123: Cái chết đến gần (2)



Editor: ViVu

Cách đó không xa, bình bịch, bình bịch, hàng loạt tiếng bước chân hỗn loạn truyền đến, Diệu Tinh mím môi thật chặt.

“Trước khi hơi thở của tôi dừng lại, Diệu Tinh, tôi sẽ không để em có chuyện gì!” Anh nói xong dịu dàng hôn khẽ lên môi Diệu Tinh.

Những tia sáng chói mắt từ xa chiếu đến. Còn có thể nghe loáng thoáng những âm thanh ma sát vội vã, là xe ư? Bọn họ đuổi đến rồi sao? Diệu Tinh run rẩy…

Roẹt!!! Một tia chớp vụt sáng. Ngay sau đó, những viên đạn loạn xạ bắn đến. Tiêu Lăng Phong thuận thế ôm Diệu Tinh nằm xuống đất, bảo vệ Diệu Tinh dưới cơ thể mình. Một viên đạn, cắm vào đùi anh.

“Tiêu Lăng Phong, cái tên điên này!” Diệu Tinh khóc thét. “Tôi đã nói, muốn anh không được quản tôi rồi! Anh không nghe sao!” Diệu Tinh khóc mắng. “Giờ thì hay rồi!”

“Có lẽ, tôi sắp biến thành người điên bị chết rồi…” Anh cúi đầu hôn lên nước mắt Diệu Tinh, mằn mặn, dường như lại mang theo chút ngòn ngọt. “Diệu Tinh, em khóc là vì đang sợ, hay vẫn do có chút lo lắng cho tôi?”

“…” Diệu Tinh dừng khóc, từ từ ngẩng đầu lên. Vấn đề này, cô chưa bao giờ nghĩ đến, cũng không có thời gian suy nghĩ.

Pằng! Pằng! Tiếng súng vang loạn dưới bầu trời đêm đen tối… Mấy chiếc xe nối đuôi nhau dừng lại, trong nháy mắt, Tiêu Lăng Phong và Diệu Tinh đều bị ánh đèn sáng choang bao phủ.

Giữa màn mưa như trút nước, quần áo Tiêu Lăng Phong gần như đã bị máu nhuộm thành màu đỏ, trên người dính đầy bùn đất. Mấy người áo đen bước ra khỏi xe, từ từ đến gần Tiêu Lăng Phong đang nằm trên mặt đất.

“Xem ra, tôi đã quá xem thường anh rồi, bị thương thế này mà còn có thể chạy xa như vậy!” Người đàn ông cười nhẹ. “Sao không chạy. Chạy tiếp đi!”

Tiêu Lăng Phong khó khăn cựa mình. Đèn xe quá sáng làm anh không thể mở mắt.

“Người các anh muốn tìm là tôi, không liên quan đến người khác!” Tiêu Lăng Phong nói xong, ho nhẹ một tiếng.

“Anh liều mạng bảo vệ như vậy thì sao có thể là người khác được?” Người đàn ông nhíu mày. “Tiêu thiếu gia, anh cũng là người ra vào cả hai giới hắc bạch. Chẳng lẽ anh không biết, nói điều kiện với xã hội đen là chuyện rất ngu xuẩn sao?” Anh ta nói xong thì ngồi xổm xuống. Súng lục đen ngòm trong tay chỉa vào đầu Tiêu Lăng Phong. “Anh có từng nghĩ mình sẽ có kết cục như ngày hôm nay chưa?”

Khụ khụ… Tiêu Lăng Phong ho khan một tiếng. Anh cố gắng dùng chút hơi sức còn sót lại để nâng người dậy, cho dù hôm nay phải chết, anh cũng không muốn phải chật vật như vậy, nhất là phải chết trong tay những người này.

Cành cạch!! Người đàn ông lên đạn.

“A!” Diệu Tinh bịt tai thét lên, Tiêu Lăng Phong vội vã ôm chặt Diệu Tinh, bảo vệ trong ngực. “Không có việc gì đâu!” Anh an ủi.

Chậc chậc… “Bản thân còn khó bảo toàn, Tiêu thiếu gia, anh có thể không cần tỏ vẻ anh hùng được không hả.” Người đàn ông nắm lấy cằm Tiêu Lăng Phong, nâng lên. “Anh có biết ánh mắt cuồng ngạo của anh làm cho người ta cực kỳ khó chịu không hả?” Người đàn ông nói, liếc mắt nhìn Diệu Tinh được Tiêu Lăng Phong bảo vệ ở sau lưng. “Xem ra, người phụ nữ này vẫn rất đặc biệt với anh!” Gã ta ra hiệu cho thuộc hạ. Mấy người kia bước nhanh đến, kéo Diệu Tinh qua một bên.

“Buông tôi ra!” Diệu Tinh giãy giụa. “Buông tôi ra!”

“Các người không được động vào cô ấy!” Anh quát.

Ha ha… “Còn có cảnh tượng nào buồn cười hơn cảnh này không chứ? Tiêu Lăng Phong, anh nên nhớ rõ, hiện tại anh đã rơi vào trong tay chúng tôi, anh còn dám hô to gọi nhỏ sao?” Gã ta đưa tay nắm lấy tóc Tiêu Lăng Phong. “Tiêu Lăng Phong, nhất định lúc này anh vẫn đang nghĩ, cho dù có chết, cũng phải chết có tôn nghiêm đúng không!” Người đàn ông nói. “Nhưng… Nếu như tôi nói, chỉ cần anh mở miệng cầu xin tôi… tôi sẽ thả cô ta thì sao…”

Nói cầu xin? Với những người này sao? Vậy thà giết anh cho rồi. Nhưng khi anh nhìn nhìn thấy, hai tay Diệu Tinh bị người ta kéo thô bạo, thêm vết thương trên đầu Diệu Tinh, tim Tiêu Lăng Phong xuất hiện một loại đau đớn như bị xé rách. A!!! Anh đè nén gầm nhẹ một tiếng. Co các ngón tay lại. Đấm mạnh xuống đất. Thì ra đến lúc chết, mình không chỉ chết thật thê thảm mà trước khi chết còn phải bị một trận sỉ nhục.

“Tiêu Lăng Phong.” Giọng Diệu Tinh run run. “Anh nổi điên cái gì đó!” Diệu Tinh tức giận quát. “Anh còn ngại vết thương trên người chưa đủ sâu sao?” Diệu Tinh hét to.

Lời nói của người đàn ông đó, cô nghe rất rõ ràng, cô không trông mong Tiêu Lăng Phong sẽ vì cô mà cầu cạnh, cũng không mong chờ hôm nay bọn họ có thể sống sót rời khỏi đây. Chỉ là, cha, mẹ, con thật có lỗi với hai người.

“Tôi cầu xin anh bỏ qua cho cô ấy!” Tiêu Lăng Phong ngẩng đầu. “Cầu xin anh, đừng làm cô ấy bị thương!”

Diệu Tinh kinh ngạc nhìn Tiêu Lăng Phong, cô cho rằng mình nghe lầm. Tiêu Lăng Phong… Lại có thể cầu xin bọn họ.

Ha ha… Nghe lời nói của Tiêu Lăng Phong, người đàn ông cười điên cuồng. “Tiêu Lăng Phong, tôi không có nghe lầm chứ!” Người đàn ông hỏi. “Nhìn vẻ mặt của cô gái kia đi. Không chỉ riêng mình tôi, ngay cả cô ấy cũng cảm thấy khó tin kìa!”

Tiêu Lăng Phong siết chặt nắm tay. Những câu sỉ nhục của người đàn ông kia làm cho anh chỉ tiếc không thể giết chết gã ta. Nhưng… Hiện tại để chống đỡ cơ thể mình còn phải gắng sức, huống chi là phản kháng. Mẹ nó, anh rủa thầm, không ngờ mình sẽ chết uất ức như vậy.

“Nhìn xem, đây chính là Tiêu thiếu gia không ai sánh bằng của chúng ta.” Người đàn ông nói xong đấm một quyền vào bụng anh. Vết thương vốn đã bị xé rách, bởi vì một quyền này mà nứt ra lớn hơn.

“Tiêu Lăng Phong!” Diệu Tinh gào khóc, giãy giụa. Nhưng sức của cô quá nhỏ, cô không cách nào thoát khỏi đôi tay kia. “Các người đừng đánh, đừng đánh nữa…”

Người đàn ông nhìn Tiêu Lăng Phong không chút tức giận. “Ban đầu, tôi định giữ lời, nhưng… Ai bảo cô ta là người phụ nữ của anh, Tiêu Lăng Phong, nếu như có kiếp sau. Đừng nên tin lời nói của lưu manh…” Gã ta vỗ vỗ mặt Tiêu Lăng Phong.

“Khốn nạn!” Tiêu Lăng Phong nghiến răng trừng mắt nhìn người đàn ông, siết chặt tay, anh đưa tay, cố gắng đoạt lấy súng trong tay người kia. Nhưng mưu tính của anh đã bị gã ta phát hiện trước, tay của anh bị người đó túm lại.

“Tiêu Lăng Phong. Tôi lăn lộn ngoài xã hội hơn ba mươi năm, sẽ thua trong tay anh sao?” Người đàn ông hỏi. “Anh đã quan tâm như vậy, thế thì, nhìn xem cô ta sẽ chết như thế nào trước mặt anh đi!”

Ầm!! Tiếng sấm càng vang dội hơn, nhìn họng súng đen ngòm chỉa về phía mình, Diệu Tinh tuyệt vọng nhắm mắt lại. “Mộ Thần, Diệu Diệu sắp được gặp lại anh rồi…”

Tiêu Lăng Phong ngồi đó. Giọng Diệu Tinh không lớn, nhưng anh lại nghe thật rõ ràng. Nụ cười khỏ sở từ từ lan rộng. Thì ra… Có một loại đau còn đau hơn cả xé rách tim gan…

Pằng Pằng!!! Hai tiếng súng vang lên.

“A!” Diệu Tinh hét lên, chất lỏng ấm áp văng tung tóe lên mặt cô. Thậm chí cô còn nếm được vị tanh làm người muốn nôn này…

Từ từ, cô ngã trên mặt đất. Bên tai, vang lên tiếng súng hỗn loạn, trong không khí lành lạnh, mùi máu tanh từ từ nồng đậm… Tiếng sấm, tiếng súng, vẫn vang vọng thật lâu…

Tiêu Lăng Phong, rốt cuộc thì chúng ta đã không cần hành hạ lẫn nhau nữa rồi. Mộ Thần, rốt cuộc thì chúng ta đã có thể ở bên nhau nữa rồi…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.