Hợp Tác Với Đế Vương

Chương 17



Tiếng nhạc du dương, điệu múa uyển chuyển của các vũ cơ làm cho không khí của bữa gia yến càng thêm sinh động.

Tiếng cười đùa chúng mừng, trò chuyện hàn huyên quan tâm của phi tần, làm cho người ngoài nhìn vào thật đúng là một cảnh gia đình hòa hợp, long phượng tường trình.

Tử Vân im lặng ăn điểm tâm, đôi khi cùng Cung Uyển Như trò chuyện, ánh mắt sắt bén lạnh lùng nhìn một màn kia thầm cười khẩy, đây chỉ là phần nổi của tảng băng trôi ‘gia đình hòa hợp’ mà thôi. Những nữ nhân ở đây có người nào mà Cung Thiên Phong thật sự lấy tâm đối đãi? Có mấy người nào không vì vinh hoa phú quý mà chịu kiếp chồng chung?

Yêu sao? Thế giới này thật sự có cái gọi tên là tình yêu sao? Nếu yêu thì làm sao có thể chấp nhận được việc phu quân mình đêm trước cùng mình đầu ấp tay gối đêm nay lại ôm nữ nhân khác vào lòng? Nếu thật sự yêu nàng ta cam tâm sao? Sẽ không.

Hậu cung là một hệ thống có thể nói là liên qua gián tiếp tới triều đình. Tuy nói quốc quy có nói ‘hậu cung không được can chính’ nhưng mà có ai dám đảm bảo sự tồn tại của hậu cung này không qiên quan tới sự thăng bằng của triều đình?

Tiếng nhạc kết thúc làm một khoảng im lặng kéo Tử Vân dòng suy nghĩ, ngước mắt lên nhìn Phong Đế cho hắn một cái nhìn thông cảm.

Cung Thiên Phong ngươi là Phong Đế cao cao tại thượng, anh tuấn hào hoa, phải nói là một người may mắn là sinh ra đã là con của trời… Nhưng mà ngươi cũng thật là bi ai… Không thể làm điều mình thích, không thể thật tâm yêu một ai, bởi vì một khi ngươi yêu không chỉ hủy hoại người mà ngươi yêu mà ngày ngươi động tâm cũng là ngày ngươi chấm dứt sinh mạng của một đế vương.

Cụp mắt không nhìn nữa, TỬ Vân quay sang Cung Uyển Như trò chuyện.

Trên này nhìn xuống Cung Thiên Phong làm sao không nhận ra ánh nhìn thương hại thông cảm của nàng đối với hắn? Nhưng dù vậy thì đã sao, hắn sinh ra trong hoàng cung vận mệnh của hắn là ngày ngày minh tranh ám đấu, hắn không có quyền lựa chọn!

Trong hoàng thất không có cái gọi là tình thâm, đối với hoàng đế như hắn càng không có khái niệm đó.

Đã từng, hắn có suy nghĩ rằng sẽ không cùng các huynh đệ tranh quyền đoạt vị, đã từng suy nghĩ sẽ không giết chết các huynh đệ ruột thịt của mình, đã từng…

Nhưng vị trí thái tử của hắn không cho phép hắn không tranh quyền đoạt vị. Bây giờ hắn đã lên ngôi cữu ngũ chí tôn, tay hắn cũng đã đính không ít máu tươi, trong số đó còn có một người hoàng huynh mà hắn kính trọng.

Người đó đã nói cho hắn nghe một câu mà sau này hắn đã dẹp đi cái suy nghĩ ngây thơ ngày đó người đó đã nói ‘Cho dù ta không muốn giết ngươi thì sao này ngươi lên ngôi hoàng đế rồi sẽ có một ngày ngươi cũng sẽ giết ta, cho nên trước khi ngươi có cơ hội để giết ta thì ta phải vì mình mà ra tay với ngươi! Ta không oán ngươi khi ngày hôm nay ngươi giết ta bởi vì trong hoàng cung này ngươi không giết ta thì sẽ có một ngày ngươi chết dưới lưỡi đao của ta…’ Nói hất câu ấy người đó cũng trút hơi thở cuối cùng dưới kiếm của hắn.

Giọng nói dịu dàng của Lục phi kéo hắn khỏi trầm mặt “ Hoàng thượng thần thiếp có chuẩn bị một vũ khúc mong người thưởng thức”

“Hôm nay là sinh thần của Lục phi, sao trẫm nỡ từ chối yêu cầu này của nàng chứ, chuẩn” Cung Thiên Phong tỏ vẻ cưng chiều, nhưng dưới mắt là mộ tia chán ghét không ai phát hiện.

Lục phi e thẹn tạ ơn, nhanh chóng lui xuống thay vũ y.

Đáy mắt Tử Vân lóe lên tia lạnh lõe khi nhìn thấy Lục phi đi thay vũ y, hừm trò hay sắp bắt đầu rồi.

Lục phi trong bộ vũ y mà hồng nhạt, làn váy thước tha uyển chuyển theo từng bước chân, thắt lưng tơ tằm làm nổi bật lên cái eo thon thả của nàng ta, búi tóc điêu kế được cố định bằng một cây trâm san hô làm tôn lên gương mặt thanh tú, làn da trắng nõn của nàng… Nhưng gương mặt này, làn da này sau hôm nay liệu có còn được như thế?

Tử Vân giả dối cho nàng ta một ánh mắt thương hại, Lục phi ngươi cũng đừng trách ta ác độc, Tử Vân ta trước nay chưa bao giờ làm hại người vô tội, có trách thì trách ngươi đã đụng đến người của ta cho nên ngươi có ngày hôm nay cũng chỉ trách ngươi ngu ngốc mà thôi.

Lục phi phất áo, chuyển mình nhanh chóng múa theo tiếng nhạc thân mình đong đưa hòa quyện vào trong tiếng nhạc, ánh mắt như có như không liếc nhìn hoàng đế, thân hình khẽ nghiêng tạo dáng…

Khúc nhạc lên đến cao trào, tiết tấu dồn dập bước chân của Lục phi theo đó cũng nhanh dần rồi điểm chân xoay người…

“Thịch” Lục phi ngã xuống sân, không một ai lên đỡ vì chĩ nghĩ đó là cái kết của bài múa.

Tiếng nhạc kết thúc, Lục phi vẫn nằm đó gương mặt bị tay áo che phủ không nhìn rõ cảm xúc, những tiếng xì xào bán tán vang lễ khắp sân.

Cung Thiên Phong nhíu mày, Lục phi này tại sao còn không về chỗ? Muốn gây chú ý? Khoang đã, chẳng lẽ?

Nhìn người nằm bất động trên kia Tử Vân cười khẽ, Lục phi món quà này bổn cung tặng cho ngươi đủ thành ý chứ?

Ngước mắt nhìn Cung Thiên Phong ánh mắt nàng truyền đạt ‘phần ta đã xong, tới ngươi rồi’

Bắt được thông điệp của Tử Vân, Cung Thiên Phong càng khẳng định hơn suy đoán của hắn, mỉm cười” Tiểu Thuận tử, kêu cung nữ của Kha Hiên cung đến xem chủ tử của mình đi, làm gì mà còn không chịu đứng dậy?”

Thuận An truyền lời, nhanh chóng cung nữ của Kha Hiên cung hoàn hồn nhanh chóng chạy tới đỡ Lục phi.

“Á” Cung nữ tới đỡ Lục phi giờ gương mặt trắng bệt ngồi bệt xuống sân không nói nên lời sợ hãi chỉ tay về Lục phi vẫn nằm trên sân.

Cung Thiên Phong liếc nhìn Thuận An, Thuận An hiểu ý liền bước nhan xuống đỡ Lục phi, khi nhìn rõ vẽ mặt của nàng ta sắc mặt hắn khẽ biến, nhanh chóng thả nàng ta ra bước nhanh về phía Cung Thiên Phong, thì thầm vào tai hắn.

Cung Thiên Phong thâm trầm, phất tay “ Truyền Ngự Y”

Chúng phi tần không biết chuyện gì xảy ra nhưng nhìn vẻ mặt của Thuận An thì biết có chuyện không hay, ai nấy cũng ngừng bàn tán bo bo giữ mình sợ liên lụy.

Ngự y rất nhanh đã có mặt tại ngự hoa viên, nhìn nét mắt Lục phi lúc này đã bất tỉnh bắt lấy cánh ta bắt mạch, khóe mắt vị ngự y kia thoáng hoảng sợ buông tay rồi nhan chóng nhìn kĩ mặt lục phi xem xét vết thương.

“Khởi bẩm hoàng thượng, Lục phi nương nương đã trúng Hồng Miên Phấn” Ngự y cung kính quỳ xuống bẩm báo kết quả. Vị ngự y này sau lưng đỗ một tầng mô hôi, Hồng Miên Phấn, phi tần quả là thâm độc, ra tay tàn nhẫn hắn một lần nữa khẳng định sẽ không cho con cháu mình vào hậu cung, nơi này là chỗ giết người không thấy máu.

Cung Thiên Phong nghe tên loại độc kia chỉ nhíu mày cũng không còn biểu hiện gì khác hạ lệnh cho ngự y giải độc. Hừm, Điệp Tử Vân ngươi cũng rất tàn nhẫn đó, lặng lẽ truyền ánh mắt khen tặng cho Tử Vân’ Nguyệt Vân Cung chủ, ngươi thật đủ tàn nhẫn’

Tử Vân giương mi đáp lại sự tán thưởng của Cung Thiên Phong ‘đa tạ’

Cung Thiên Phong thu lại ánh nhìn, thâm trầm ra lệnh” Tra, tra rõ chuyện này cho trẫm, hừ hay lắm kẻ nào lớn mật dám trước mặt trẫm hạ độc thủ với Lục phi”.

Ánh mắt Cung Thiên Phong lạnh lùng lướt qua từng người phi tần cuối cùng dừng lại trên người Hoàng hậu, rồi nhanh chóng thu hồi.

Sắc mặt của Hoàng hậu, Thục phi, Đức phi cùng những người khác bị Cung Thiên Phong nhìn đến xanh xao. Mọi người hít ngụm khí lạnh trong lòng khẽ giật mình.

Hồng Miên Phấn là một loại độc tuy không giết được mạng người nhưng nó lợi hại ở chỗ là khiến cho nạn nhân da dẻ bị hủy hoại, mà đối với một nữ nhân mà nói thì chuyện da dẻ bị hủy chẳng khác nào giết chết nàng ta, nhưng càng đau khỗ hơn là một khi trúng độc nạn nhân không thể nào có ý nghĩ tự tử, như vậy sẽ để cho nàng ta sống không bằng chết.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.