Hot Boy Đi Ở Nhờ

Chương 13: Là hotboy kể cũng khổ!



Ngày thứ hai, có thể coi là ngày đầu tuần xui xẻo đối với Trâm Anh khi mà phải thui thủi đi theo sau hai tên chết dẫm và thằng em trai đáng đánh đòn của mình. Hôm nay là ngày chính thức đi học của cả ba tên. Lẽ ra phải bắt đầu học từ tuần trước cơ. Nhưng mà ba tên đều moi không biết từ đâu ra đủ lí do để trì hoãn. Hôm trước đi mua sách vở, hôm sau chạy đi mua đồ dùng học tập, hôm tiếp theo đi lê lết ở mấy shop toàn bán hàng xịn ngoài phố để mua quần áo. Chung quy lại, đến hôm nay mấy tên ấy mới chịu lê gót ngọc dẫn xác đến trường!!

Vừa đi, Trâm Anh vừa ra sức nguyền rủa cái tên Khánh Đăng chết tiệt. Chỉ tại hắn bắt nó phải lếch thếch đi bộ theo sau hắn như hầu gái, chứ nếu không thì nó đã nhảy vọt lên ngựa sắt và phóng cái vèo đi luôn. Nhà của nó cách trường tầm 500m thôi mà chứ có xa xôi cách trở gì đâu. Nó có thể đi bộ, đi xe buýt hoặc đi xe đạp cũng được. Nhưng nó vẫn thích đi xe đạp hơn cả. Vừa nhanh lại vừa dễ đi lê la hàng quán với hai đứa bạn nối khố.

Gần đến trường, Trâm Anh bỗng vọt lên trước.

-Làm gì vậy??-Trọng Khanh nhìn Trâm Anh như thể cậu nhóc đang nhìn một “sinh vật ngoài hành tinh”

-Gần đến trường rồi. Làm ơn đi chậm chậm giùm. Hai đứa mê trai mà nhìn thấy cảnh này chắc đứa chúng nó banh xác tôi ra mất.

-Chúng nó nào??-Trọng Khanh khó hiểu

-Bạn tôi.

-Nhưng em có biết đường đi đâu-Gia Minh chưng hửng

-Đi thẳng, đến ngã ba thứ nhất, đi tiếp một đoạn nữa rồi vào ngã rẽ bên trái là thấy ngay. Trường P&P ấy. À mà này, đừng vào nhầm trường mẫu giáo ở bên cạnh nhá hihihihi…

Trâm Anh nói xong liền vọt đi luôn. Phải đi trước mấy tên này thì may ra nó có thể yên thân. Hai đứa kia mà gặp nó đang đi cùng mấy tên “hotdog” rạng ngời như vầy chắc nó còn không có thời gian mà soạn chúc thư chia tài sản cho con cháu về sau mất! (@.@)

********

Tiết đầu là tiết toán của thấy Nam chủ nhiệm. Thầy còn trẻ, mới chỉ gần 30 tuổi, vẫn thuộc hội “F.A” nên rất tâm lí, có nhiệt huyết sôi sục với nghề “ cầm thước gõ đầu thiên hạ”, giảng bài rất tuyệt, cực vui tính nhưng thầy lại thiếu một nhân tố cực kì quan trọng: đó là vẻ ngoài đẹp trai! (bảo sao thầy “F.A” tới tận bây giờ) Lớp 11A3 toàn là con trai nên không chú ý đến những chuyện tào lao như thế, Trâm Anh cũng không mấy bận tâm. Duy chỉ có hai đứa mê trai trời đánh kia thì cứ tối ngày lải nhải không ngừng và không nghỉ. Trâm Anh nghe nhiều quá thành ra muốn oánh cho hai đứa này một trận quá, tại hai đứa đều có bản tính mê trai khó bỏ, ảnh hưởng không ít tới sĩ diện của phái đẹp!

Hôm nay khuôn mặt thầy Nam giăng đầy sự cau có. Đợi cả lớp nghiêm chỉnh “an tọa” chỗ ngồi, thầy hắng giọng:

-Hôm nay lớp ta có ba học sinh mới, chuyển từ Anh về. Các em, vào đây.

Cả lớp nhao nhao đổ những ánh mắt tò mò từ mọi xó xỉnh trong lớp. Tất cả đều hi vọng đó là con gái. Vì lớp có nhiều con trai lắm rồi. Riêng chỉ có Trâm Anh là ra vẻ hờ hững hơn cả. Nó biết thừa ba đứa ấy là đứa nào.

Thế nhưng…cửa lớp vẫn chưa có một ai. Thầy Nam bắt đầu khó chịu:

-Ba cậu kia, vào đây nhanh. Lề mề quá đấy!

Đến lúc ấy thì người ta mới thấy có ba cậu học sinh dời gót ngọc vào lớp 11A3. Đám con trai 11A3 thất vọng thấy rõ “Tưởng gì, hóa ra lại thêm mấy mống XY nữa. Trông chúng nó đẹp trai thế kia, kiểu gì trai 11A3 cũng có nguy cơ ế vì chúng nó thôi”. Ngay sau đó, đám “Nam Nhi Quốc 11A3” bắt đầu làm mặt lạnh như tờ đô la. Kì Như, Hoàng My thì khỏi phải nói, hai nhỏ đứng hẳn lên, mắt long lanh chắp tay mơ mộng “Trơi đất ơi, người đâu mà đẹp thế hả?? Trời ơi là trời….” Trâm Anh thì bĩu môi một cái rồi gục mặt xuống bàn.

Thầy Nam liếc nhìn thái độ của tất thảy 40 học sinh, rồi quay sang nhìn ba cậu học sinh mới chuyển đến còn đang bị rơi vào trạng thái shock khi mà thấy một lớp học có đến 37 mống con trai!

-Tự giới thiệu bản thân. Mỗi cậu 1’

Gia Minh thu lại cái vẻ mặt người ếch, ra chiều hớn hở:

-Tôi là Đặng Hàn Gia Minh.

-Tôi là Nguyễn Hoàng Trọng Khanh.-Trọng Khanh nhe răng cười duyên lấy cảm tình. Nhưng đáng tiếc rằng cậu nhóc chỉ lấy được trái tim của hai nàng mê trai đang nhìn mình đắm đuối con cá chuối thôi, còn lại thì…phản tác dụng rồi! (~_~)

-Tôi là Trần Khánh Đăng-Khánh Đăng lãnh đạm đút hai tay vào túi quần.

-Được rồi. Xuống cuối lớp ngồi đi. Tôi đã kê đủ số bàn cho các em rồi.-Ông thầy gật gù ra vẻ hài lòng. Ít ra thì mấy cậu nhóc này cũng biết giới thiệu một cách ngắn gọn, đỡ tốn thời gian, nhất là với một người lúc nào cũng tiết kiệm thời gian từng giây như thầy.

Thế là cả ba tên rồng rắn dắt nhau xuống phía cuối lớp, nhìn thấy có một bàn trống và một bàn của Trâm Anh đang ngồi một mình, đúng là đủ cho ba chỗ ngồi thật. Hiện tại cô nàng đang gục mặt xuống bàn, không mấy quan tâm đến “tình hình chiến sự”.

Không hẹn mà cả ba tên cùng ngồi rúm vào cái bàn trống không. (>.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.