Hot Boy Đi Ở Nhờ

Chương 5



Gia Minh uể oải chốc chốc lại ngắm chiếc đồng hồ đeo tay. Bà chị Trâm Anh giờ này vẫn chưa đến đón cậu. Chị em gì mà vô tình thế nhở?? Thằng em của chị về mà không thèm đến đón. Trọng Khanh đứng bên cạnh Gia Minh, làu bàu:

-Chị mày đến chưa??

Gia Minh thôi không “đắm đuối” với cái đồng hồ nữa, chán nản đáp lại Trọng Khanh:

-Chưa!!

-Thằng Đăng đâu mày??-Trọng Khanh nhìn dáo dác xung quanh.

-Không biết. Lúc nãy nó bảo đi có việc một lát. Thế mà làm gì không biết??

-Chắc rúc ở xó nào, ngủ luôn ở đấy rồi!!

-Ai rúc ở xó?? Ai ngủ???

Đằng sau lưng Gia Minh và Trọng Khanh vẳng lên một giọng nói lạnh lẽo và nghe rất quen. Cả hai bất giác rùng mình, quay lại ra đằng sau. Khánh Đăng đang xuất hiện lù lù trước mặt hai anh chàng với khuôn mặt lạnh như giám ngục Azkaban . Gia Minh nuốt nước bọt cái “ực” rồi giả lả:

-Đâu có, tụi tao có nói gì đâu, hề hề…

Trọng Khanh hùa theo Gia Minh hòng cứu nguy cho thằng bạn:

-Đúng rồi đấy, tụi tao có nói gì đâu.

Khánh Đăng nhướn mày:

-Thế mày bảo ai là “rúc xó rồi ngủ”??

Trọng Khanh và Gia Minh toát mồ hôi. Khánh Đăng đúng là không tha cho ai hết, kể cả bạn thân. Trọng Khanh nhìn vào áo Khánh Đăng. Khánh Đăng đã thay chiếc áo khác thì phải. Thấy vậy, Trọng Khanh lảng tránh:

-Ê, thằng Đăng thay áo khác hay sao ấy???

Gia Minh giờ mới để ý đến Khánh Đăng. Đúng là cái áo khác thật. Khi nãy, Khánh Đăng có mặc chiếc áo màu ghi xám thế mà giờ thay vào đó là chiếc áo kẻ ca rô đen trắng. Gia Minh chẹp miệng như thể cậu nhóc đã biết điều gì đó:

-Chậc, thay áo đẹp để gây sự chú ý với chị tao ấy mà!!

Gia Minh nói xong liền quay sang, chộp lấy cánh tay Khánh Đăng, mắt chớp chớp:

-Đúng không nhể??

Khuôn mặt Khánh Đăng sầm xuống. Cậu hất tay Gia Minh ra, gằn giọng:

-Ăn nói vớ vẩn!!!

-Thế sao phải thay áo?-Trọng Khanh bỗng dưng nổi máu tò mò

-Không liên quan tới tụi mày!!

Đó là câu nói cụt lủn của Khánh Đăng phang cho hai thằng bạn. Cho dù cậu có kể lại tường tận sự việc, kèm theo cả “múa phụ họa” thì chưa chắc hai tên bạn đã hiểu.

-Sao giờ vẫn chưa thấy chị mày đâu hết thế??-Trọng Khanh ngó lơ ngơ, dáo dác

Gia Minh vuốt mặt, lầm bầm:

-Không biết, để tao gọi thử xem.

******

Trâm Anh sau khi đóng cửa xe taxi cái rầm, nó hùng hổ bước vào nhà mà không quên trả tiền cho bác tài xế. Nó đang mở cửa bước vào nhà, bài hit “Mr. Mr” của nhóm nhạc đình đám SNSD mà nó để là nhạc chuông điện thoại bỗng reo vang. Nó ấn nút nghe một cách rất bức xúc khi nhìn thấy màn hình hiển thị chữ “Thằng em quỷ sứ” to chình ình.

-Cái giề??

-Chị không ra đón em à??

-Tất nhiên là có.

-Chị ở đâu thế?

-Ở nhà, tự bắt taxi về nhé.

Trâm Anh cúp máy cái rụp mà không để Gia Minh ú ớ gì thêm rồi đi thẳng vào nhà. Có lẽ anh chàng ngây thơ này không biết mình chính là lí do khiến bà chị Trâm Anh lâm vào tình cảnh khốn đốn. Giờ này, anh chàng ngây thơ Gia Minh chỉ biết ngơ ngơ như bò đeo nơ và cũng tự bắt taxi với hai thằng bạn về. (Đừng thắc mắc tại sao Gia Minh lại tự về được mà không có địa chỉ nhé!! Ngôi nhà Gia Minh gắn bó gần hai chục năm giời lại không nhớ thì chắc là trí nhớ của anh chàng này không được ổn cho lắm rồi!!)

*****

Kính coong…..

Tiếng chuông gọi cổng cất tiếng vang inh ỏi. Trâm Anh phi từ trong phòng khách ra ngoài cổng:

-Đây. Ra rồi đây!!

Cánh cửa sắt mở toang. Miệng Trâm Anh cũng há hốc đến độ có thể nhét nổi một quả trứng gà. Có vẻ như một hiện tượng rất kì lạ nào đó đang diễn ra một cách rất tự nhiên trước mặt Trâm Anh.

Ba anh chàng đẹp trai đang đứng trước cổng nhà Trâm Anh. Một tên tóc nâu , hai tên còn lại thì có mái tóc màu đen nhánh. Hai tên tóc đen cười rạng rỡ như ánh mặt trời, còn duy chỉ có Tóc Nâu lầm lì nhất, hắn ta không thèm nhìn Trâm Anh dù chỉ là một cái liếc thoáng qua. Một ý nghĩ như dòng điện xẹt qua đầu Trâm Anh “Ba tên này lẽ nào là…. Ý, thế còn gì bằng nữa. Trông mình thế này nhưng cũng xinh ra phết đấy chứ bộ. Hầy, hâm mộ chị vừa thôi mấy chú, đến tận nhà thế này thì thật là ngại quá!!”

Trời trưa nóng hầm hập. Đứng mãi ngoài trời vừa mỏi chân, vừa nóng. Một trong hai tên tóc đen lên tiếng:

-Này bà già ế chồng!!

Trâm Anh như vừa sực tỉnh khỏi dòng suy nghĩ nhưng vẫn còn lơ ngơ và trả lời:

-Hửm???

-Bắt người ta đứng giữa trời nắng chang chang như thế này mà không thèm mời vào nhà. Chị có phải là người não phẳng không đấy HẢ???

Tên tóc đen kia hét to đến mức cả hai tên đứng bên cạnh và cả Trâm Anh không khỏi giật mình. Trâm Anh lẩm bẩm “Cách nói chuyện này nghe rất quen. Lẽ nào….”

Và sau đó….

-ĐẶNG HÀN GIA MINH!!!!

Tiếng hét vang trời lủng đất của một cô nàng nào đó làm chấn động cả một góc phố. Ba anh chàng đang đứng trước cổng nhà Trâm Anh bịt chặt lỗ tai. Trâm Anh còn đang “khí thế hừng hực”, lườm Gia Minh (Tóc Đen) một cái lườm cháy áo. Gia Minh tỏ vẻ không quan tâm mình đang bị “hỏa hoạn”, cười giả lả với Trâm Anh:

-Hello, bà chị êu vấu, lâu rồi không gặp nhau nên chị không nhận ra em đúng không?? Vì em đẹp trai hơn trước mà he he…

Trâm Anh xắn tay áo lên, mặt hằm hằm:

-Gia Minh!!

-Dạ -Gia Minh làm ngơ đi cái bản mặt hằm hằm của Trâm Anh, ngây thơ đáp lại.

-Mày có biết nãy giờ chị mày đang rất muốn đánh mày không hả?? Vết sẹo ở mông vẫn còn đến bây giờ chứ??-Trâm Anh nghiến răng, gằn giọng.

Gia Minh cảm thấy …rùng mình khi nhớ về cái quá khứ oanh liệt thưở ấy….

[[[>> Tiếp theo, tôi xin kể cái “quá khứ oanh liệt” của Gia Minh:

Sau khi được bố mẹ cho đi sở thú cùng với Trâm Anh về, Gia Minh tuyên bố luôn một câu “Con khỉ ở sở thú lúc nãy y hệt chị Trâm Anh”. Trâm Anh tức xì khói và kết quả thì… (khỏi nói ai cũng biết). Trâm Anh rượt đuổi Gia Minh từ trong nhà ra tận ngoài sân. Đang chạy lòng vòng thì Gia Minh vô tình dẫm phải vỏ chuối và ngã oạch ra đó, ngồi luôn vào một cái mảnh sành sắc nhọn. Đắng lòng!!! Vết thương chảy rất nhiều máu và bố mẹ phải đưa Gia Minh đến bệnh viện. Sau đó, vết thương tuy đã lành nhưng lại thành một vết sẹo “nhớ đời” của Gia Minh!! (thế mà sau này vẫn chưa chừa cái tội chọc Trâm Anh)

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.