How To Marry A Marquis

Chương 14



Buổi chiều hôm sau Elizabeth nấp gần cửa chính nhà Danbury, nguyền rủa bản thân đầu tiên là bởi sự ngốc nghếch của cô, tiếp đó là bởi sự nhút nhát, và cuối cùng là vì…

Cô đã làm theo lời khuyên của Susan và để quyển sổ của cô – thứ mà trong đó cô ghi tất cả những tính toán tiền bạc của gia đình - ở nhà Danbury ngày hôm trước. Vì quyển sổ là vật cần thiết mọi ngày, cô buộc phải lấy lại nó trong thời gian diễn ra bữa tiệc trong vườn.

“Không có gì đáng ngờ về sự có mặt của mình ở đây.” Cô tự nhủ. “Mình quên quyển sổ. Mình cần quyển sổ. Mình không thể sống sót đến ngày thứ hai mà không có nó.”

Tất nhiên điều đó không giải thích tại sao cô đã mang theo quyển sổ - vật trước đây không bao giờ rời khỏi nhà Hotchkiss.

Cô đợi đến gần bốn giờ, khi khách khứa đã hầu như chắc chắn ở ngoài để thưởng thức ánh mặt trời ấm áp của miền quê. Phu nhân Danbury đã đề cập đến tennis và trà ở bãi đất phía nam. Đó không hoàn toàn trên đường Elizabeth cần đi để lấy lại quyển sổ của cô, nhưng không có lí do gì cô không thể đi một chuyến đặc biệt để tìm Phu nhân Danbury hỏi xem liệu cô có thể tìm quyển sổ của cô hay không.

Không có lí do gì trừ lòng tự trọng của cô.

Lạy Chúa, Elizabeth ghét điều này. Cô cảm thấy quá tuyệt vọng, quá tham lam. Mỗi lần gió thổi, cô chắc chắn đó là cha mẹ mình trên thiên đường, buồn phiền khi thấy cô tự làm giảm phẩm cách của mình. Thật khủng khiếp khi họ thấy cô thế này, dựng nên một lời xin lỗi tầm thường chỉ để sự một bữa tiệc mà mình không được mời.

Và tất cả chỉ để làm quen với một người đàn ông hầu như chắc chắn bị gù.

Cô rên lên. Cô đã đứng ngoài cổng trước, dựa đầu vào hàng rào cả hai mươi phút. Nếu cô đợi ở đó lâu thêm chút nữa, cô có thể trượt chân và làm đầu mình mắc kẹt, như Cedric Danbury ở Lâu đài Windsor.

Không thể trì hoãn được nữa. Rướn cằm lên và thẳng lưng, cô bước tới trước, đi ngang có chủ ý qua khu vực gần nhà James. Điều cuối cùng cô cần bây giờ là một người quan sát như anh.

Cô len qua cánh cửa trước nhà Danbury, tai cô vểnh lên nghe tiếng ồn từ bữa tiệc, nhưng tất cả những gì cô nghe được là sự im lặng. Quyển sổ ở trong thư viện, nhưng cô vờ như cô không biết điều đó, vì vậy cô di chuyển qua cảnh cửa Pháp dẫn đến hiên sau.

Đủ chắc chắn, cả tá những quý bà và quý ông đang ở sân sau. Một cặp trong số họ đang cầm vợt tennis, vài người đang nhấm nháp rượu pân, và tất cả bọn họ đang cười và trò chuyện.

Elizabeth mím môi lại. Thậm chí giọng của họ cũng nghe thanh nhã.

Cô đi ra bãi đất. Cô có một cảm giác mình trông nhút nhát như một chú chuột, nhưng đó thực sự không là vấn đề. Không ai sẽ mong chờ người bầu bạn của Phu nhân Danbury bước vào bữa tiệc một cách trơ trẽn.

Phu nhân Danbury đang ở phía xa so với mái hiên, ngồi trong một chiếc ghế rườm rà mà Elizabeth nhận ra là nó thuộc về căn phòng màu xanh. Vải bọc bằng nhung quái dị là đồ dùng trong nhà duy nhất được chuyển ra hiên, và nó rõ ràng là một phần của chiếc ghế cho người chiến thắng, thứ mà Elizabeth hình dung là ý định của Phu nhân Danbury. Hai quý bà và một quý ông đang ngồi với bà. Những quý bà đang gật gù chăm chú đến mỗi lời nói, đôi mắt của người đàn ông nhìn xung quanh, và không ai thấy lạ khi Malcolm đang nằm trên váy của Phu nhân Danbury, nằm dài xoạc chân thành hình chữ X. Nó trông như xác chết của một con mèo nhỏ, nhưng Phu nhân Danbury đã khăng khăng với Elizabeth lần này qua lần khác rằng xương sống của nó linh hoạt một cách tuyệt vời và nó thực sự rất thích vị trí đó.

Elizabeth tiến lên gần chút nữa, cố nghe được lời nói của Phu nhân Danbury để cô có thể cắt ngang vào thời điểm ít gây cản trở nhất. Thật khó để theo dõi cuộc nói chuyện, nó giống một vở độc thoại hơn, với phu nhân Danbury là người bắt đầu.

Cô chỉ còn vài bước phía trước và cố gây sự chú ý với Phu nhân Danbury khi cô cảm thấy ai đó chụp lấy khuỷu tay cô. Quay lại, cô thấy mình đối diện với người đàn ông đẹp trai nhất cô từng thấy. Mái tóc vàng, đôi mắt xanh – “đẹp trai” vẫn là một tính từ quá thô kệch để miêu tả anh. Người đàn ông có khuôn mặt của một thiên thần.

“Vui lòng thêm rượu.” Hắn nói, đưa cô cái ly của mình.

“Oh, không, tôi xin lỗi, ngài không hiểu. Tôi…”

“Bây giờ.” Hắn đập vào mông cô.

Elizabeth cảm thấy mặt đỏ lên, và cô đẩy mạnh ly rượu lại cho hắn. “Ngài nhầm rồi. Xin thứ lỗi.”

Mắt người đàn ông tóc vàng nheo lại một cách nguy hiểm, và Elizabeth cảm thấy một cơn rùng mình cảnh giác dọc xương sống. Đây không phải là một người đàn ông để chạm mặt – mặc dù một người hẳn nghĩ rằng thậm chí dạng người nóng nảy nhất cũng không bực dọc vì một ly rượu pân.

Nhún vai nhẹ nhàng, cô xua đi vấn đề đó khỏi đầu và tiếp tục tới chỗ Phu nhân Danbury, người đang nhìn cô ngạc nhiên. “Elizabeth!” Bà la lên. “Cháu làm gì ở đây?”

Elizabeth biểu cảm ngoài mặt một dáng vẻ cô hi vọng là tươi tỉnh, một kiểu cười xin lỗi. Dù sao, cô có thính giả. “Cháu vô cùng xin lỗi đã làm phiền bà, Phu nhân Danbury.”

“Không hề. Có chuyện gì vậy? Có chuyện gì tồi tệ ở nhà sao?”

“Không, không, không có gì tồi tệ cả.” Cô liếc một cái sang quý ông bên cạnh Phu nhân Danbury. Màu tóc cũng khá giống James, và họ có vẻ cùng độ tuổi, nhưng đôi mắt anh ta trông trẻ hơn.

James có nét từng trải. Những thứ đen tối. Chúng trong mắt anh, khi anh nghĩ cô không nhìn anh.

Nhưng cô phải ngừng nghĩ về James. Chẳng có gì không ổn với quý ông ngồi đây. Nhìn anh một cách khách quan, cô phải thừa nhận anh ưa nhìn một cách ấn tượng. Và anh hoàn toàn không gù.

Anh chỉ không phải James.

Elizabeth lắc đầu. “Cháu e là cháu đã để quyển sổ của mình ở đây.”, cô nói, nhìn sang Phu nhân Danbury. “Bà có thấy nó không? Cháu cần nó trước thứ hai.”

Phu nhân Danbury lắc đầu khi bà ấn tay vào đống lông màu nâu của Malcolm và xoa bụng nó. “Ta không thể nói là ta có thấy. Cháu chắc chắn cháu đã mang nó theo chứ? Ta không hề biết cháu đem những thứ như thế trước đây.”

“Cháu chắc chắn.” Elizabeth nuốt xuống, lo lắng tại sao sự thật có vẻ rất giống một lời nói dối.

“Ta ước ta có thể giúp cháu”, Phu nhân Danbury nói, “nhưng ta đang có khách. Có lẽ cháu sẽ thích tự tìm hơn. Cháu có vẻ không thể tìm nó trong hơn năm hoặc sáu phòng. Và người hầu biết cháu có quyền tự do trong nhà.”

Elizabeth đứng thẳng lên và gật. Cô đã được cho phép đi. “Cháu sẽ đi tìm ngay.”

Bất ngờ người đàn ông đứng cạnh Phu nhân Danbury nhảy lên phía trước. “Tôi rất sẵn lòng giúp cô.”

“Nhưng ngài không thể đi được.” một trong những quý bà rên rỉ.

Elizabeth nhìn cảnh tượng trong sự thích thú. Thật rõ ràng tại sao những quý bà này vẫn còn thích thú bên cạnh Phu nhân Danbury.

“Dunford,” Phu nhân Danbury quát, “ta chỉ mới nói với cậu về việc gặp gỡ của ta với nữ bá tước nước Nga.”

“Oh, cháu cũng đã gặp rồi.” anh nói với một nụ cười toe toét tinh quái.

Miệng Elizabeth mở ra. Cô chưa từng gặp ai không bị dọa cho phục tùng bởi Phu nhân Danbury. Và nụ cười đó – lạy Chúa, cô chưa từng thấy điều gì như thế. Người đàn ông này rõ ràng đã làm tan vỡ rất nhiều trái tim.

“Ngoài ra,” anh tiếp tục, “cháu khá thích cuộc tìm kiếm kho báu.”

Phu nhân Danbury cau mày. “Ta cho rằng tốt hơn nên giới thiệu. Mr. Dunford, đây là người bầu bạn của ta, Miss Hotchkiss. Và hai quý bà đây là Miss và Mrs. Corbishley.”

Dunford móc tay mình qua tay Elizabeth. “Tuyệt. Tôi chắc chúng ta sẽ tìm thấy quyển sổ đó ngay thôi.”

“Ngài thực sự không cần…”

“Không có gì đâu. Tôi không thể chịu được khi một cô gái đang buồn.”

“Hầu như không hề buồn khổ chút nào.” Miss Corbishley nói với một giọng mỉa mai. “Cô ấy mất quyển sổ, Lạy Chúa.”

Nhưng Dunford đã kéo Elizabeth đi, qua những cánh cửa ngoài hiên và vào nhà.

Phu nhân Danbury cau mày.

Miss Corbishley nhìn chằm chằm vào cánh cửa hiên như thể cô đang cố đốt căn nhà.

Mrs. Corbishley, người ít có lí do để giữ mồm giữ miệng, nói. “Tôi sẽ sa thải cô gái đó, nếu tôi là bà. Cô ta đi quá xa rồi.”

Phu nhân Danbury khiến bà ta ngậm miệng bằng một cái liếc gay gắt. “Dựa vào đâu mà bà kiêu căng như thế?”

“Tại sao, chỉ cần nhìn cách…”

“Tôi đã biết Miss Hotchkiss lâu hơn là tôi biết bà, Mrs. Corbishley.”

“Đúng”, bà ta đáp lại, khóe miệng căng ra một kiểu khó ưa nhất. “nhưng tôi là một người nhà Corbishley. Bà biết dòng họ tôi.”

“Đúng” Phu nhân Danbury cắt ngang. “và ta chưa bao giờ thích dòng họ của bà. Đưa cho ta cây gậy.”

Mrs. Corbishley quá kinh ngạc để làm theo, nhưng con gái bà ta vẫn còn trí óc để chụp lấy cây gậy và đẩy mạnh vào tay Phu nhân Danbury.

“Well, tôi không bao giờ!” Mrs. Corbishley lắp bắp.

Cộp! Phu nhân Danbury đứng dậy.

“Bà đi đâu vậy?” Miss Corbishley hỏi.

Khi Phu nhân Danbury trả lời, giọng của bà nghe có vẻ điên cuồng. “Ta phải nói chuyện với ai đó. Ta phải nói chuyện với ai đó ngay.”

Và rồi bà tập tễnh đi, di chuyển nhanh hơn nhiều năm qua.

“Cô có nhận ra” Mr. Dunford nói “rằng tôi sẽ mang ơn cô cho đến ngày tôi chết không?”

“Đó là một lời hứa quá lâu dài để nói, Mr. Dunford.” Elizabeth trả lời, giọng cô đầy thích thú.

“Chỉ gọi Dunford, nếu cô thấy thoải mái. Tôi đã không được gọi là Mister trong nhiều năm.”

Cô không thể làm gì ngoài mỉm cười. Có một điều gì đó thân thiện đặc biệt ở người đàn ông này. Kinh nghiệm của Elizabeth là những người được ban phước có một vẻ bề ngoài tuyệt vời đáng kinh ngạc có khuynh hướng bị nguyền rủa bởi tính khí tồi tệ đáng kinh ngạc, nhưng Dunford có vẻ là ngoại lệ cho quy luật. Anh sẽ là một người chồng tốt, cô quyết định, nếu cô có thể khiến anh hỏi cưới cô.

“Được thôi,” cô nói. “Chỉ là Dunford. Và ai là người anh đã cố thoát khỏi? Phu nhân Danbury ư?”

“Lạy Chúa, không. Agatha luôn tuyệt vời cho những cuộc giải trí bữa tối.”

“Miss Corbishley? Cô ấy có vẻ thích…”

Dunford rùng mình. “Không bằng một nửa thích thú của mẹ cô ta.”

“Ah.”

Anh cau mày. “Tôi nghĩ là cô biết loại người như thế.”

Một tiếng cười hoảng sợ thoát khỏi môi cô. Lạy Chúa, cô là loại người đó.

“Tôi sẽ cho cả một đồng guinee vì những ý muốn đó.” Dunford nói.

Elizabeth lắc đầu, không chắc chắn nên tiếp tục cười hay đào một cái hố… và nhảy vào đó. “Những suy nghĩ đó không quá đáng giá để…” Đầu cô giật mạnh. Có phải cô thấy đầu James thò ra khỏi căn phòng màu xanh không nhỉ?

Dunford nhìn theo cô. “Có gì không ổn sao?”

Cô lắc tay nôn nóng. “Chỉ một lúc thôi. Tôi nghĩ tôi đã thấy…”

“Cái gì?” Đôi mắt nâu của anh trở nên ma mảnh. “Hay là ai?”

Cô lắc đầu. “Tôi hẳn là nhầm lẫn. Tôi nghĩ tôi thấy người quản lí tài sản.”

Anh nhìn cô lúng túng. “Điều đó lạ lắm à?”

Elizabeth lắc nhẹ. Không có cách nào để cô thử giải thích tình huống của mình. “Tôi… ah… tin rằng tôi có lẽ đã để quyển sổ trong phòng khách. Đó là nơi Phu nhân Danbury và tôi thường tận hưởng mỗi ngày với nhau.”

“Hãy dẫn đường đi nào,quý cô.”

Anh theo cô vào phòng khách. Elizabeth giả vờ mở ngăn kéo và tủ. “Một người hầu có lẽ đã nhầm lẫn nó với đồ đạc của Phu nhân Danbury” cô giải thích, “và đặt nó chỗ khác.”

Dunford đứng cạnh khi cô tìm kiếm, rõ ràng là một quý ông khi không tọc mạnh quá nhiều vào đồ đạc của Phu nhân Danbury. Không là vấn đề nếu anh nhìn, Elizabeth nghĩ một cách hài hước. Phu nhân D giữ tất cả những thứ quan trọng được khóa lại, và anh chắc chắn không tìm thấy quyển sổ, thứ đã được giấu trong thư viện.

“Có lẽ nó ở trong một căn phòng khác.” Dunford gợi ý.

“Có lẽ, mặc dù…”

Một tiếng gõ thận trọng ngoài cánh cửa mở ngắt lời cô, Elizabeth, người không có ý niệm làm sao cô kết thúc câu nói, đã dành một lời cám ơn lặng lẽ và nhanh chóng đến người hầu đang đứng nơi ngưỡng cửa.

“Ngài là Mr. Dunford?” người hầu hỏi.

“Vâng.”

“Tôi có một bức thư cho ngài.”

“Một bức thư ư?” Dunford đưa một tay ra và cầm chiếc bì thư màu kem. Khi mắt anh xem qua từ ngữ, môi anh trông nghiêm nghị.

“Không phải tin xấu, tôi hi vọng thế.” Elizabeth nói.

“Tôi phải quay về London.”

“Ngay lập tức sao?” Elizabeth không thể giữ sự không bằng lòng trong giọng nói. Anh không khiến cho máu cô cuộn lên như James, nhưng Dunford chắc chắn là một ứng viên cho hôn nhân.

“Tôi e là thế.” Anh lắc đầu. “Tôi sẽ giết Riverdale.”

“Ai cơ?”

“Hầu tước Riverdale. Một người bạn khá thân của tôi, nhưng cậu ta có thể quá lơ đãng rồi. Nhìn xem!” Anh lắc nó vào không khí, không cho cô cơ hội để nhìn. “Tôi không thể nói đây là một chuyện khẩn cấp hay là anh ta muốn cho tôi thấy con ngựa mới.”

“Oh.” Có vẻ không còn gì để nói.

“Và làm sao anh ta tìm thấy tôi, tôi không biết.” Dunford tiếp tục. “Người đã biến mất tuần trước.”

“Có vẻ nghiêm trọng.” Elizabeth lầm bầm.

“Sẽ như thế”, anh nói, “một khi tôi bóp cổ cậu ta.”

Cô nuốt xuống để khỏi cười, điều mà cô cảm thấy sẽ rất không phù hợp.

Anh nhìn lên, mắt anh tập trung vào mặt cô lần đầu tiên trong vài phút. “Tôi tin rằng cô có thể tiếp tục mà không có tôi.”

“Oh, tất nhiên.” Cô cười nhăn nhở. “Tôi đã làm thế hơn hai mươi năm nay.”

Lời nói của cô khiến anh ngạc nhiên. “Cô là một người tốt, Miss Hotchkiss. Nếu cô thứ lỗi cho tôi.”

Và rồi anh đi. “Một người tốt.” Elizabeth nhắc lại. “Một người tốt. Một người vô cùng tốt.” Cô rên lên. “Một người tốt tẻ nhạt.”

Đàn ông không cưới người tốt. Họ muốn vẻ đẹp và cảm hứng và đam mê. Họ muốn, theo những lời của Bà Seeton quỷ quái, ai đó hoàn toàn khác biệt.

Well, không quá khác biệt.

Elizabeth tự hỏi cô có nên tới địa ngục để thiêu cháy Bà Seeton.

“Elizabeth.”

Cô ngẩng lên nhìn James, đang cười toe toét với cô nơi ngưỡng cửa.

“Cô đang làm gì vậy?” anh hỏi.

“Suy ngẫm về một tương lai ngọt ngào.” Cô lầm bầm.

“Theo đuổi quý tộc, chắc chắn là thế.”

Cô nhìn lên một cách sắc nhọn. Giọng anh hơi quá thân thiện. Và tại sao nụ cười của anh khiến tim cô ngừng đập, trong khi nụ cười của Dunford – khách quan mà nói, hẳn là một sự kết hợp làm sửng sốt nhất của môi và răng trong mọi tác phẩm – khiến cô muốn vỗ nhẹ thân thiết vào tay anh?

“Nếu cô không mở miệng sớm,” James nói với một giọng mỉa mai chọc tức, “cô sẽ nghiền nát răng thành bột.”

“Tôi đã gặp Mr. Dunford.”, cô nói.

Anh lầm bầm. “Vậy ư?”

“Tôi cảm thấy anh ta khá dễ thương.”

“Đúng, well, anh ta là một người dễ thương.”

Cánh tay cô duỗi thẳng giận dữ bên hông. “Anh đã nói với tôi anh ta là một kẻ ăn chơi trác táng.” Cô buộc tội.

“Anh ta là như thế. Một kẻ ăn chơi trác tán dễ thương.”

Có điều gì không ổn. Elizabeth chắc chắn như thế. James có vẻ hơi hờ hững với việc cô gặp Dunford. Cô không chắc cô đang mong chờ kiểu phản ứng nào, nhưng hoàn toàn lạnh nhạt thì dứt khoát không phải. Đôi mắt cô nheo lại, cô hỏi, “Anh không biết hầu tước Riverdale phải không?”

Anh bắt đầu ho.

“James?” Cô tiến tới bên cạnh anh.

“Chỉ là một chút bụi thôi.” Anh hổn hển.

Cô vỗ nhẹ vào lưng anh, rồi bắt chéo tay, quá chìm đắm vào những trầm tư của mình để có thể dành cho anh thêm sự cảm thông nào nữa. “Tôi nghĩ anh chàng Riverdale này có quan hệ với Phu nhân Danbury.”

“Cô không nói.”

Cô gõ ngón tay lên má. “Tôi chắc chắn bà ấy đã nhắc tới anh ta. Tôi muốn nói anh ta là họ hàng của bà, nhưng có lẽ anh ta thực ra là cháu. Bà có nhiều anh em.”

James ép một khóe môi thành một nụ cười, nhưng anh nghi ngờ rằng nó thuyết phục.

“Tôi có thể hỏi bà về anh ta. Tôi chắc chắn sẽ hỏi về anh ta.”

Anh phải đổi chủ đề, ngay.

“Dù sao,” Elizabeth tiếp tục, “bà sẽ muốn biết tại sao Dunford rời đi quá đột ngột.”

James nghi ngờ điều đó. Agatha là người đã tìm kiếm anh và yêu cầu anh khiến cho Dunford – kẻ ăn chơi trác táng vô lương tâm, bà đã gọi như thế - rời khỏi Elizabeth.

“Có lẽ tôi phải tìm bà ngay.”

Thậm chí không ngừng một giây, anh bắt đầu tiếp tục ho. Cách duy nhất khác để giữ cô không rời khỏi phòng là chộp lấy cô và đè cô xuống sàn nhà, và anh có cảm giác cô sẽ không xem đó là một cách hành xử phù hợp.

Well, có lẽ đó không phải là cách duy nhất khác, nhưng đó chắc chắn là cách hấp dẫn nhất.

“James?” cô hỏi, lo lắng bao trùm đôi mắt xanh ngọc của cô. “Anh có chắc anh ổn chứ?”

Anh gật, khổ sở tạo ra vài tiếng ho nữa.

“Anh thực sự nghe không ổn.’ Cô để một bàn tay ấm áp, nhẹ nhàng trên má anh.

James hít thở. Cô đang đứng gần, quá gần, và anh có thể cảm thấy cơ thể mình căng cứng.

Cô chuyển bàn tay đến trán anh. “Anh trông hơi kì lạ,” cô lầm bầm “mặc dù anh trông không nóng.”

Anh nói “Tôi ổn” nhưng nó gần như một tiếng hổn hển.

“Tôi có thể gọi trà.”

Anh lắc đầu nhanh chóng. “Không cần thiết. Tôi…” Anh ho. “Tôi sẽ ổn thôi.” Anh cười một cách yếu ớt. “Thấy không?”

“Anh chắc chứ?” Cô rút tay lại và xem xét anh. Với mỗi cái chớp mắt, ánh nhìn u buồn, không tập trung biến mất khỏi mắt cô, thay thế bởi một vẻ tươi sáng.

Đáng tiếc. Ánh nhìn u buồn, không tập trung là một sự khởi đầu tốt hơn cho một nụ hôn.

“Anh ổn chứ?” Cô lặp lại.

James gật.

“Well, trong trường hợp đó” cô nói, giọng cô biểu lộ điều anh nghĩ rằng là thiếu lo lắng đáng chú ý. “Tôi sẽ về nhà.”

“Sớm vậy sao?”

Một bên vai cô nâng lên hạ xuống theo một cái nhún vai thoải mái kì lạ. “Tôi không định làm gì hôm nay nữa. Mr. Dunford đã bị gọi về London bởi ngài hầu tước bí ẩn kia, và tôi nghi ngờ việc tôi sẽ có lời cầu hôn từ Adonis tóc vàng người nhầm tôi với gái điếm.”

“Adonis?” Lạy chúa, đó là giọng anh sao? Anh chưa bao giờ biết anh có thể nghe quá cáu kỉnh như thế.

“Khuôn mặt của một thiên thần”, cô thêm vào, “Cách cư xử của một con bò.”

Anh gật, cảm thấy tốt hơn nhiều. “Fellport.”

“Ai cơ?”

“Sir Betram Fellport.”

“Ah. Người uống rất nhiều.”

“Chính xác.”

“Làm sao anh biết những người đó?”

“Tôi đã nói với cô, tôi thường giao thiệp với những quý tộc.”

“Nếu anh là bạn tốt với những người đó, anh không muốn chào sao?”

Đó là một câu hỏi hay, nhưng James có một câu trả lời hay. “Và để họ thấy tôi thê thảm đến mức nào ư? Chắc chắn là không?”

Elizabeth thở dài. Cô hoàn toàn hiểu anh cảm thấy thế nào. Cô đã chịu đựng tất cả những lời xì xào trong làng, những lời chỉ trích và cười nhạo. Mỗi Chủ nhật cô đưa gia đình đến nhà thờ, và mỗi Chủ nhật cô ngồi thật thẳng, cố ra vẻ như thể cô muốn mặc cho em mình những bộ váy lỗi thời và những chiếc quần tới đầu gối. “Chúng ta có nhiều điểm giống nhau, anh và tôi.” Cô nói nhẹ nhàng.

Có gì đó hiện trong mắt anh, điều gì đó như sự đau đớn, hay có lẽ xấu hổ. Elizabeth nhận ra rằng cô phải rời đi, bởi vì tất cả những gì cô muốn làm là vòng tay qua vai anh và an ủi anh – như thể một người phụ nữ bé nhỏ như chính cô có thể làm cách nào đó che chở cho người đàn ông to lớn, khỏe mạnh này khỏi những lo lắng của thế giới.

Thật lố bịch, tất nhiên. Anh không cần cô.

Và cô không cần phải cần anh. Cảm xúc là niềm vui sướng mà cô không thể đạt được vào lúc này trong đời cô.

“Tôi đi đây”, cô nhanh chóng nói, hoảng sợ bởi sự khan tiếng cô nghe từ giọng mình. Cô nhanh chóng đi ngang qua anh, rụt lại khi vai cô lướt qua tay anh. Trong vài giây ngắn ngủi, cô nghĩ anh có lẽ sẽ với tới và dừng cô lại. Cô cảm thấy anh do dự, cảm thấy anh di chuyển, nhưng cuối cùng anh chỉ nói. “Tôi sẽ gặp cô vào Thứ Hai chứ?”

Cô gật, và nhanh chóng chạy ra cửa.

James nhìn chằm chằm vào ngưỡng cửa trống trơn trong vài phút. Mùi hương của Elizabeth vẫn thoảng trong không khí, một sự kết hợp của dâu tây và xà phòng. Những chất vô hại, chắc chắn là thế, nhưng nó vẫn đủ làm cho cơ thể anh căng cứng và khiến anh đau nhức bởi cảm giác có cô trong vòng tay anh.

Trong vòng tay anh, quỷ thật. Anh đang cố lừa ai chứ? Anh muốn cô dưới anh, bao quanh anh. Anh muốn cô trên anh, dưới anh.

Anh chỉ muốn cô, luôn luôn.

Anh đang định làm cái quái gì với cô chứ?

Anh vừa sắp xếp để rút tiền gửi đến cho gia đình cô – vô danh, tất nhiên. Elizabeth sẽ không bao giờ chấp nhận. Điều đó sẽ ngừng mọi điều vô lí về cuộc hôn nhân của cô với người đàn ông đầu tiên… có khả năng… và có tiền mà cô đặt ra.

Nhưng nó lại không giải quyết được cái đống lộn xộn anh đang vướng phải. Khi dì anh tìm kiếm anh vào buổi chiều và nói với anh rằng Elizabeth đã đi với Dunford, anh cảm thấy một làn sóng ghen tị không giống bất cứ điều gì anh mơ là có thể. Nó vặn xoắn trái tim anh, đập mạnh mẽ qua máu anh, và khiến anh kém lý trí, không thể nghĩ bất cứ điều gì khác ngoài làm cho Dunford rời khỏi Surrey và trở về London.

London, quỷ thật. Nếu anh có thể tìm ra cách đưa Dunford tới Constantinople, anh đã làm vậy.

Anh đã cố thuyết phục bản thân rằng cô chỉ là một người đàn bà khác. Ý nghĩ cô ở trong vòng tay của người đàn ông khác khiến anh khó chịu, và anh sẽ không thể chấp nhận trò chơi tìm một người chồng cho cô lâu hơn được nữa. Không khi mà mỗi lần thấy cô, anh gần như mất tự chủ với mong muốn kéo mạnh cô vào một căn phòng và chiếm lấy cô.

James rên rỉ cam chịu. Ngày càng chắc chắn hơn đối với anh là anh sẽ phải cưới người đàn bà nhỏ nhắn đó. Đó chắc chắn là con đường duy nhất để tâm trí và cơ thể anh có chút yên ổn.

Nhưng trước khi anh có thể cưới cô, anh sẽ phải tiết lộ thân phận thật của mình, và anh không thể làm thế cho đến khi anh kiểm soát được vấn đề tống tiền của Agatha. Anh nợ dì anh quá nhiều. Chắc chắn anh có thể đặt nhu cầu của mình sang một bên khoảng hai tuần.

Và nếu anh không thể giải quyết câu đố này trong vòng hai tuần… well, vậy, anh không biết sẽ làm cái quái gì. Anh thực sự nghi ngờ việc anh có thể chịu đựng nhiều hơn hai tuần trong tình trạng đau đớn hiện tại.

Với một tiếng chửi rủa to và bất cần, anh quay gót và đi ra ngoài. Anh cần chút không khí trong lành.

Elizabeth cố không nghĩ đến James khi cô chạy qua căn nhà nhỏ ấm cúng của anh. Cô không thành công, tất nhiên, nhưng ít nhất cô không phải lo lắng đến việc tình cờ gặp anh chiều nay. Anh đã trở lại phòng khách, có lẽ đang cười về cái cách cô chạy trốn.

Không, cô tự thừa nhận, anh không cười cô. Sẽ dễ dàng hơn nếu anh làm thế. Rồi thì cô có thể ghét anh.

Như thể ngày hôm nay chưa đủ tệ hại, Malcolm có vẻ quyết định rằng tra tấn Elizabeth thú vị hơn là nghe bài diễn thuyết của Phu nhân Danbury với nhà Corbishleys, và con mèo cừ khôi đó đang chạy bên cạnh cô, rít lên đều đều.

“Có cần thiết phải thế không?” Elizabeth hỏi. “Đi theo tao ra ngoài chỉ để rít lên với tao?”

Sự đáp lại của Malcolm là một tiếng rít khác.

“Con vật này. Không ai tin mày rít lên với tao, mày biết không. Mày chỉ làm thế khi chúng ta ở riêng.”

Con mèo cười. Elizabeth có thể thề.

Cô vẫn đang tranh cãi với con mèo đáng nguyền rủa khi cô đi qua chuồng ngựa. Malcolm gầm gừ và rít lên, và Elizabeth đang chỉ ngón tay cô vào con vật và yêu cầu im lặng, điều gần như chắc chắn tại sao cô không nghe tiếng bước chân tới gần.

“Miss Hotchkiss.”

Đầu cô giật mạnh lên. Sir Bertram Fellport – Adonis tóc vàng với khuôn mặt thiên thần – đang đứng trước cô. Quá gần, theo cô là thế. “Oh, ngày tốt lành, thưa ông.” Cô thận trọng và cô hi vọng, một bước lùi không làm mếch lòng.

Hắn ta cười, và Elizabeth nửa mong chờ một nhóm thiên sứ sẽ xuất hiện trên đầu hắn, hát về những thiên thần cao thượng. “Tôi là Fellport.” Hắn nói.

Cô gật. Cô vừa mới biết điều đó, nhưng cô thấy chẳng có lí do gì để nói điều đó với hắn. “Tôi rất vui lòng được làm quen với ông.”

“Cô đã tìm thấy quyển sổ của mình chưa?”

Hắn hẳn đã nghe cuộc nói chuyện của cô với Phu nhân Danbury. “Chưa”, cô đáp lại, “Tôi chưa tìm thấy. Nhưng tôi chắc chắn nó sẽ quay trở lại thôi. Những thứ đó luôn như thế.”

“Vâng.” Hắn lầm bầm, đôi mắt xanh nhìn cô với một sự mãnh liệt khó chịu. “Cô đã làm cho Phu nhân Danbury lâu chưa?”

Elizabeth lùi lại thêm một bước nhỏ. “Năm năm.”

Hắn tiến tới và vuốt má cô. “Đó hẳn làm một cuộc sống cô đơn.”

“Hoàn toàn không.” Cô nói một cách kiên quyết. “Thứ lỗi cho tôi.”

Tay hắn vụt tới và chụp lấy cổ tay cô với một sức mạnh đau đớn. “Tôi không thứ lỗi cho cô.”

“Sir Bertram”, cô nói, bằng cách nào đó giữ cho giọng mình lớn hơn tiếng đập của trái tim, “tôi muốn nhắc ông rằng ông là một người khách nhà Phu nhân Danbury.”

Hắn giật mạnh cổ tay, ép cô đến gần hơn. “Và tôi phải nhắc cô rằng cô là người hầu của Phu nhân Danbury, và vì vậy bắt buộc phải chăm lo đến sự thoải mái của khách khứa chứ?”

Elizabeth nhìn lên đôi mắt xanh ấn tượng ấy và thấy có gì đó xấu xa và lạnh lùng.

Dạ dày cô xoắn lại, và cô nhận ra cô phải đi ngay bây giờ. Hắn ta có thể kéo cô đến chuồng ngựa, và một khi hắn có cô ở ngoài tầm nhìn, sẽ không có lối thoát nào.

Cô hét lên, nhưng đã bị ngăn chặn bởi sự kềm kẹp chặt chẽ xấu xa của tay hắn quanh miệng cô. “Cô sẽ làm điều tôi bảo,” hắn rít vào tai cô. “và sau đó, cô sẽ nói, ‘Cảm ơn’.”

Và rồi tất cả nỗi sợ hãi tệ hại nhất của Elizabeth đã được nhận biết khi cô cảm thấy bản thân bị kéo vào chuồng ngựa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.