HP Đồng Nhân Chi Ngọ Hậu

Chương 42: Luyện tập – Rừng cấm




Ma dược Snape chế tác trợ giúp Harry rất nhiều, một khi tìm được chính xác hình thái, bước kế tiếp lại rất đơn giản. Căn cứ vào kinh nghiệm của Sirius, biến hình của Hóa Thú thuật chủ yếu tập trung vào ý chí của mình, người biến hình phải dốc hết sức nghĩ đến hình thái hóa thú của mình, ép buộc xương cốt của mình phải thay đổi. Dưới sự giúp đỡ của Sirius, Harry bắt đầu thử tự mình biến hình (có vài lần hắn phải cần Sirius giúp hắn đem lỗ tai biến trở lại).

Sau một tháng luyện tập, Harry đã có thể bằng năng lực của mình biến thành tiểu hắc hồ. Đối với hình thái biến hình của đứa con nuôi, Sirius cũng hơi buồn bực, y vẫn cho rằng Harry hẳn phải là một loài động vật có lực sát thương cỡ như sư tử chẳng hạn, tối thiểu cũng phải giống James là một con hươu. Nhưng thật không ngờ lại là một vật nhỏ như vậy, bất quá y cũng phải thừa nhận, rất đáng yêu (Remus: sau khi y lần đầu tiên thấy hình thái hóa thú của Harry đã ôm hắn thật lâu).

******************************

Vào một buổi trưa mùa đông ấm áp, ánh mặt trời vàng ấm áp chiếu vào đám cây trong rừng Cấm, khiến lá cây, khiến cho những cành cây như được khảm lên một lớp vàng. Harry có điểm hưng phấn mà đi đến rừng Cấm, đương nhiên, hắn hiện tại là một tiểu hồ ly. Hành động giống như mấy con thú trong rừng mà bước đi là một thứ cảm giác rất kỳ lạ, hắn dừng chân, quan sát chung quanh.

Khứu giác và thính giác của hắn trở nên rất linh mẫn: hắn có thể ngửi được mùi thơm của cây cỏ còn lưu lại hương vị của mấy động vật khác, hắn nghe thấy tiếng chân chạy trốn của một con chuột cách đó không xa. Thị giác của động vật có điểm kỳ quái, có thể thấy cảnh vật đến hai trăm bảy mươi độ, không giống như của người chỉ giới hạn trong một trăm tám mươi độ, cho nên mọi vật trong tầm mắt bỗng nhiên trở nên lớn hơn rất nhiều. Vẫy vẫy cái đuôi to xù, Harry dùng cái chân nhỏ nhắn bắt bắt lấy hai cái lỗ tai nhỏ, đuổi con kiến định bò trên người mình đi.

Lá khô rụng xuống trên mắt đất thành một tầng thật dày, cái chân múp míp giẫm lên phát ra những âm thanh rất nhỏ, mấy trái hư thối rụng xuống bên dưới tàng cây, tiểu Hắc Hồ đi qua ngửi ngửi, ác cái này không thể ăn được dù sao cũng đang là mùa đông, rừng cấm đã không còn loại trái gì có thể ăn được, cái này cũng không tệ lắm Tiểu Hắc Hồ quyết định, lần sau nhất định sẽ vào mùa xuân, mùa thu mới đến rừng Cấm chơi. Mùa xuân hắn có thể ngửi hương hoa, mùa thu hắn có thể ăn thử mấy loại trái cây một chút.

Không phát hiện được gì khác Harry chán nản ngồi dưới một gốc cây.

[Hắc, ta nói ngươi a! Đừng ngồi trước cửa nhà của người khác.]

[Ta nói, thân ái, hắn là hồ ly, nghe cũng không hiểu ngươi nói cái gì.]

[Hắn ngồi ở cửa, chúng ta không đi ra được a.]

Phía sau truyền đến một đoạn đối thoại, Harry vội vàng tránh qua một bên, cúi đầu nhìn lại, nguyên lai trên thân cây có một cái hang, hai con rắn từ trong hang nhô đầu ra, xem ra là một cặp vợ chồng.

[Ta cản đường của các ngươi sao? Xin lỗi.] Tiểu Hắc Hồ rất lễ phép khiêm tốn nói, [Ta vừa rồi không phát hiện ra các ngươi.]

[Ngươi hiểu được lời chúng ta nói?] Xà tiên sinh đánh giá hắn, [Ân, ngươi là pháp sư đi?]

[Sao ngươi biết?]

[Hồ ly là động vật hữu nhũ, nghe không hiểu chúng ta nói gì, nhưng ngươi nghe được, nhất định là một pháp sư.] Xà phu nhân ôn tồn giải thích, [Ngươi nhất định là đến từ trường học kia đi?]

[Đúng vậy] Tiểu Hắc Hồ gật gật đầu.

[Kia… Ngươi có thể hay không nói với một đại nam nhân cao lớn, nói với y bớt săn đuổi chúng ta đi?] Xà tiên sinh bật thẳng người lên.

[Đại nam nhân cao lớn?] Tiểu Hắc Hồ nghiêng đầu khó hiểu, chẳng lẽ là Hagrid?

[Chính là một nam nhân toàn thân hắc sắc, thường xuyên đến đây hái thảo dược, nhìn qua là một bộ dáng hung mãnh.] Xà tiên sinh tiếp tục miêu tả.

A, là Severus! Tiểu Hắc Hồ hiểu ra: [Ta biết người kia là ai, ta sẽ nói lại với y.] (Sao anh đi đến đâu người ta cũng ghét vậy, đến con rắn cũng không ưa anh?)

[Để cảm ơn ngươi, chúng ta nói cho ngươi một chuyện tốt.] Xà tiên sinh rất vui vẻ, [Ngươi đi về phía Tây một chút, nơi đó có vách núi đen, trên vách núi có một gốc cây Mạc Đề Tư.]

Hoa Mạc Đề Tư? Kia chính là một loại ma dược rất trân quý, nghe nói đã muốn tuyệt chủng a? Cả hai mắt của tiểu hồ ly tỏa sáng, đem cái này cho Severus, y nhất định sẽ rất cao hứng. [Cám ơn hai vị nhiều!] Tiểu Hắc Hồ gật gật, tung chân chạy về hướng Tây…

Phía Tây quả nhiên có một vách núi đen, cũng không quá cao. Harry ngửa đầu nhìn nhìn, tuy rằng dốc đứng, nếu là người đi xuống thì rất nguy hiểm, bởi vì vách đá rất trơn trợt. Nhưng hắn hiện tại trong lốt thú, móng vuốt của hắn hoàn toàn có thể bám vào vách đá này.

Harry duỗi ra mấy cái vuốt nhỏ, cẩn thận dọc theo vách núi đen đi xuống. Vách đá cao cao thấp thấp lại không bằng phẳng, chỉ có một vài chỗ để dễ leo lên cao. Harry một bên leo một bên có chút buồn cười, hắn vừa mới nghĩ đến, nếu hiện tại có cây chổi thì tốt rồi, cho dù chỉ là cây chổi quèn như ‘CleanSweap’ cũng vẫn hữu dụng. Ngay trong một mỏm đá nhỏ, Harry thấy một đóa hoa màu vàng đang nở – chính là nó.

Harry tăng tốc độ leo đến gần nó hơn. Vách đá chỗ cây hoa Mạc Đề Tư là nơi đột nhiên dốc đứng, chung quanh cũng không có chỗ để leo lên, Harry cố gắng đi xuống, nằm rạp sát xuống hoa Mạc Đề Tư.

Gần đến rồi! Harry vươn cái chân nhỏ đặt lên mấy hòn đá gần sát nó, thật cẩn thận dùng miệng cắn lấy cả thân cây kéo ra. Thành công, hắn không khỏi nhẹ nhàng thở ra, dưới chân trơn tuột khiến cả người trượt xuống, Harry vội vàng níu loạn chung quanh, hoàn hảo bên dưới còn có một hòn đá nhô ra, chân hắn gắt gao bắt chặt lấy hòn đá, bây giờ chưa phải lúc chôn thây nơi đáy vực. Hắn cắm chặt móng vuốt, sử dụng khí lực của một nhóc con mà bò lên trên.

***** Ta là tiểu H trong tình trạng kiệt sức phân cách tuyến *****

Harry cả người vô lực ghé vào trên bãi cỏ sát vách đá, hắn vừa rồi thật sự là xém bị hù chết. Hắn thở phì phì nằm nghỉ một chút, khôi phục được chút ít thể lực, chậm rãi bò về lâu đài.

Mới đi được vài bước, hắn liền cảm thấy lòng bàn chân đau đớn, nhìn xuống, mới phát hiện vừa rồi hắn dùng sức quá nhiều, mấy móng vuốt chân trước (thực tế chính là móng tay của hắn) đều sút ra hết. Khó trách lại đau như vậy Tiểu Hắc Hồ nhả cây Mạc Đề Tư ra, liến liếm miệng vết thương, lại ngậm cây hoa Mạc Đề Tư lần nữa, quay trở về lâu đài.

Khập khiễng đi đến bìa rừng Cấm. Di? Harry thấy Snape đang trong rừng Cấm hái thảo dược! Severus! Tiểu Hắc Hồ hưng phấn đến nỗi ngay cả chân đang bị thương cũng quên mất, tiến đến bổ nhào vào trong lòng y.

Snape đang đứng nghiên cứu một cây cỏ đắng, nhận thấy một vật bổ nhào vào trong lòng mình, y vừa định rút ma trượng ra, lại phát hiện thân ảnh quen thuộc: “Harry?”. Tiểu gia hỏa này cư nhiên từ sâu trong rừng Cấm mà trở ra, toàn thân bụi đất. Y buồn bực mà ôm lấy tiểu hắc hồ, sờ sờ đầu của hắn: “Hóa Thú thuật đã biến hình thành công?”

Tiểu Hắc Hồ liên tục gật đầu: Đúng vậy, đúng vậy! Tiếp theo muốn lấy lòng đem miệng chìa ra cây hoa Mạc Đề Tư cho y.

“Hoa Mạc Đề Tư…?” Snape quả thực thập phần hoảng sợ, tiểu tử kia thật ra đã tìm được thứ cực kỳ tốt, “Ngươi cố tình tìm cái này mang đến cho ta?”

Tiểu Hắc Hồ gật gật đầu, liếm liếm ngón tay y, Snape lúc này mới phát hiện chân trước của Harry bị thương, huyết nhục mơ hồ, y cầm cái chân nhỏ lên nhìn nhìn, hỏi: “Lúc hái hoa bị thương?” Đáng chết, hắn bị thương không nhẹ.

Harry không trả lời, cọ cọ trong lòng y, liếm liếm vết thương của mình, khẽ kêu vài tiếng,

Snape đột nhiên cảm thấy rất xúc động, Harry giúp mình rất nhiều, hắn đều vì mình mà bận tâm. Y sờ sờ đầu tiểu hắc hồ: “Ngoan, ta mang ngươi trở về bôi thuốc.” Y ôm hắn quay lại lâu đài.

Vào trong hầm, Snape đem tiểu hắc hồ đặt lên ghế, nói: “Biến trở lại, ta lấy dược cho ngươi.”

Một tiếng ‘đùng’ nhỏ vang lên, một thiếu niên mặc đồng phục màu đen của trường xuất hiện trên ghế, sắc mặt hắn tái nhợt, đôi mắt xanh ướt sũng nhìn chằm chằm Snape. Trong lòng Snape xẹt qua một tia dị thường, y che dấu từ trên kệ thuốc lấy xuống hai chai thuốc, lại từ trong ngăn kéo tìm ra một cuộn băng vải. Kéo ra một cái ghế dựa, Snape ngồi xuống đối diện với Harry, kéo tay hắn lại.

Bị thương rất nặng, ngón tay trắng nõn thon dài đầy mảnh đá vụn, mười móng tay gần như đều lật hết ra ngoài, cả hai tay không còn chỗ nào hoàn hảo. Trong đầu Snape bỗng nhiên hiện ra móng tay óng ánh như vỏ ốc của thiếu niên kia, mang theo màu hồng phấn nhạt… Kỳ quái, ta như thế nào lại nhớ rõ ràng như vậy? Y đuổi đi những suy nghĩ kỳ lạ, đem lọ thuốc rót xuống vết thương đã được tẩy rửa sạch sẽ. Đau quá! Cả người Harry run lên, tay cũng run lên dữ dội, muốn rụt lại.

Snape ngẩng đầu, quan sát thần tình của hắn, thấp giọng hỏi: “Rất đau?” Y để ý thấy thiếu niên cắn môi, trên môi đã hằn dấu đỏ, không khỏi nhớ đến buổi tối ngày hôm đó Harry bổ nhào lại hôn mình, trên môi tản ra hương anh đào ngọt ngào và rực sáng, cắn một cái thì rất tiếc… Chết tiệt, ta đang nghĩ cái gì?

Harry lắc đầu: “Hoàn hảo…” tiếng nói nhỏ nhẹ nhu hòa khiến toàn thân Snape run lên, y nhìn chằm chằm đôi mắt xanh như ngọc lục bảo kia như đang lóe sáng, mang theo chút ẩm ướt, nhìn vào mắt mình… Chết tiệt, đầu ta hôm nay đều là cái gì vậy? Snape bắt mình cúi đầu xuống, tập trung xử lý vết thương của Harry. Đúng vậy, chăm sóc vết thương, chăm sóc vết thương.

Tẩy rửa sạch sẽ xong, Snape mở ra một chai khác, bên trong là thuốc bôi màu trắng ngà, y dùng ngón tay quẹt một ít, bôi lên miệng vết thương, Harry vẫn đang run rẩy, nhưng cũng không rụt tay lại. Bôi hảo thuốc, Snape lấy băng vải băng tay hắn lại, băng vải màu trắng bao quanh ngón tay xinh đẹp.

Snape đứng lên, thu thập kỹ chai thuốc băng vải, nói: “Hai ngày tới không được đụng vào nước… Đáng chết! Tốt nhất ngươi không nên đụng vào thứ gì. Đến ngày mai sẽ đỡ hơn nhiều, đi học hẳn là không thành vấn đề. Tối mai tiếp tục đến đây đổi dược là khỏe.”

“Hảo ” Harry đánh giá hai bàn tay bị băng thành xác ướp kia gật gật đầu, sau đó muốn nói gì lại thôi, “Hoa Mạc Đề tư kia có hữu dụng không?”

“Ta hai ngày nay đang nghiên cứu một phương thuốc Slytherin đưa cho, có hoa Mạc Đề Tư vừa lúc có thể thử nghiệm một chút.” Snape nói.

“Hữu dụng là tốt rồi ” Harry cười tươi, “Bằng không ta đã uổng phí công phu quá nhiều! Ta chính là vì Severus mới đi hái a, nhất định phải có chút công dụng a!”

Là vì ta… Tại sao? Snape trong lòng khẩn trương, có cảm giác nói không nên lời, hắn… là vì ta? Snape tựa hồ như nắm được cái gì đó, nhưng rất nhanh liền biến mất không một dấu vết.

“Ta đây phải trở về, không quấy rầy ngươi!” Harry thử nhúc nhích mấy ngón tay, nhăn mặt, a, quả nhiên rất đau. Hắn hướng Snape cười, “A, đúng rồi, có một vị Xà tiên sinh kính nhờ ta, y hy vọng người sau này ít thí nghiệm mấy loại rắn trong rừng Cấm. Ân, ta trở về, đừng quên!”

“Ân, ta nhớ rồi, tái kiến…” Snape cứng nhắc trả lời, y nhìn thiếu niên ly khai, trong lòng bỗng nhiên có chút mờ mịt…