Hứa Vị Trọng Sinh Ký

Chương 116: Hồi kinh [2]



Hứa Vị nghe khóc kêu thê lương kia, rốt cục nhịn không được nhắm mắt lại, mặc cho có nhắm mắt lại , tiếng kêu thê lương này vẫn như trước ở bên tai hắn quanh quẩn , từng câu gằn lên :

“Sở Chiêu!! Ta , Nam Cương thánh nữ thề với trời, cho dù là mười năm, trăm năm, ngàn năm sau ! Cho dù linh hồn của ta có hôi phi yên diệt , thần thức rơi vào hỗn độn , cũng phải hủy giang sơn Đại Sở của ngươi, tuyệt hậu thế ngươi!!”

Một câu thề, lộ ra hận ý đến xương, làm cho người ta không rét mà run, Hứa Vị muốn che lổ tai, nhưng lại không thể che, chỉ có thể để cho từng lời từng lời âm lãnh kia xuyên vào tai hắn, cho đến khi một tiếng gọi nôn nóng vang lên: Vị Vị! Vị Vị!

Thanh âm rất quen thuộc…… Là, là ai?

“Vị Vị! Tỉnh lại! Vị Vị!”

Hứa Vị chỉ cảm thấy thân thể tựa hồ bị cái gì đó túm chặt , sau đó, đau đớn truyền đến xương, Vị Vị chỉ cảm thấy tê rần, theo bản năng mở to mắt, lại thấy Mộc Dĩ Chân đang lộ vẻ lo lắng nhìn hắn, Hứa Vị mờ mịt thì thào gọi “Dĩ Chân?” Hứa Vị ngồi dậy, nhìn nhìn bốn phía, hoang mang “Dĩ Chân, nơi này là chỗ nào?”

Phòng trang trí thực thanh lịch…… Hắn hiện tại đang nằm ở trên giường, Dĩ Chân an vị ở bên giường. Bất quá, nơi này là chỗ nào nha?

Mộc Dĩ Chân vừa thấy Hứa Vị mở to mắt, nhẹ nhàng thở ra “Thật là! Kêu thế nào cũng không gọi tỉnh được ngươi !” Lại phiền muộn vò đầu “Ngươi còn hỏi nơi này là chỗ nào sao ?! Chúng ta bị bắt !!”

Hứa Vị trừng lớn mắt “Sao lại thế? Chúng ta bị bắt ? Là nhị hoàng tử bắt chúng ta?!” Nhưng hắn nhớ rõ ràng rằng bọn họ ngã vào đại thụ kỳ quái ở Thành Long sơn kia cơ mà ……

Mộc Dĩ Chân bực bội thở dài “Ta cũng không rõ ràng, thời điểm chờ ta mở to mắt, chúng ta cũng đã bị tóm lại rồi .”

Hứa Vị ngẩn ngơ, lại nhìn bốn phía, bên cửa sổ mơ hồ có nhân ảnh hiện lên, hắn cùng Dĩ Chân cư nhiên bị tóm , cái này…… Phiền toái ! Lại nhìn chung quanh một vòng, không thấy Tiểu Bạch? Hứa Vị tiện giọng nhỏ gọi “Tiểu Bạch?”

“Ngươi đừng kêu, con lang đáng khinh kia cũng không biết đã chạy đi đâu rồi !” Mộc Dĩ Chân nói, lại chỉa chỉa cửa sổ, đột nhiên cao giọng nói “Khẳng định bị bọn họ bắt đi rồi !”

Hứa Vị đầu tiên là ngẩn ra, lập tức trong nháy mắt gật đầu lĩnh hội lời Mộc Dĩ Chân, cũng cao giọng nói “Vậy phiền toái ! Dĩ Chân, ngươi nói chúng ta nên làm cái gì bây giờ?”

“Đừng lo lắng! Hừ! Cho dù cho lá gan của nhị hoàng tử kia phình lên, hắn cũng không dám đụng đến bọn ta!”

“Nga? Mộc công tử thật quá tự tin .” Đột nhiên vang lên thanh âm trong sáng có chứa cười ý , khẽ truyền đến.

Hứa Vị cùng Mộc Dĩ Chân đều cảnh giác quay đầu nhìn lại, cửa phòng, Sở Hiền đang chắp hai tay sau lưng, trên mặt mang theo nụ cười ôn hòa tuấn lãng, đôi mắt lại nhìn chằm chằm Hứa Vị, toát ra quang mang không rõ ý vị .

“Hứa công tử đã tỉnh? Vậy thật tốt quá.” Sở Hiền cất bước tiến vào, nhìn Hứa Vị, ngữ khí hỏi rất nhu hòa, vẻ mặt lộ ra thân thiết “Hứa công tử hiện tại cảm thấy thân thể như thế nào? Đợi chút đại phu sẽ lại đây .”

Hứa Vị sửng sốt, đứng dậy, thản nhiên nói “Tại hạ thân thể vô sự, nhị hoàng tử hao tâm tổn trí rồi .”

“Hừ! Người cũng đã bị các ngươi chộp tới , còn giả cái gì hảo tâm!” Mộc Dĩ Chân xoay người miễn cưỡng nói “Ta nói, nhị hoàng tử, hiện tại người cũng bị các ngươi chộp tới , nói đi, mục đích của các ngươi là gì?”

Sở Hiền nhìn Mộc Dĩ Chân, mỉm cười “Mộc công tử yên tâm, thỉnh nhị vị tiến đến, chính là muốn thỉnh nhị vị hộ tống tại hạ cùng nhau vào kinh.”

Cùng nhau vào kinh?! Hứa Vị cùng Mộc Dĩ Chân đồng thời sửng sốt, lập tức Mộc Dĩ Chân lạnh lùng cười “Mộc gia công tử cùng Phượng tộc huyết mạch đồng thời đi theo nhị hoàng tử vào kinh?! Nhị hoàng tử thật biết tính toán tốt ghê !”

Sở Hiền cười, tươi cười hơi có chút quỷ dị, mang theo một tia ý vị thâm trường “Mộc công tử quả nhiên trí tuệ, khó trách…… Quý gia chủ đối công tử niệm niệm khó quên a!”

Mộc Dĩ Chân nghe vậy, sắc mặt khẽ biến, lập tức hắc hắc cười lạnh, trào phúng nói “Không dám, còn hơn so với kẻ nào đó ăn trong nồi còn nhớ thương thứ trong bát người khác !”

Sở Hiền sắc mặt trầm xuống, ánh mắt âm trầm nhìn chằm chằm Mộc Dĩ Chân, Hứa Vị bên cạnh nhìn thấy liền tiến lên một bước, che ở trước mặt Mộc Dĩ Chân, chặn tầm mắt nhìn chằm chằm đầy âm trầm của Sở Hiền với Mộc Dĩ Chân, an tĩnh nói “Nếu nhị hoàng tử muốn cùng hai người chúng ta đi vào kinh thành, vậy , nhị hoàng tử nhất định sẽ cam đoan an toàn của chúng ta chứ?”

Sở Hiền nhìn Hứa Vị, sắc mặt cũng hoãn , ngữ khí nhu hòa xuống “Đó là đương nhiên.”

“Cũng sẽ cam đoan chúng ta được ăn thoải mái, ngủ an tâm chứ ?” Hứa Vị tiếp tục hỏi.

“Đương nhiên.”

“Vậy…… Nhị hoàng tử hiện tại có thể ly khai.”

Sở Hiền giật mình, nhìn Hứa Vị “Hứa công tử, ngươi –”

Hứa Vị thản nhiên nói “Có nhị hoàng tử ở đây, tại hạ ăn không thoải mái, ngủ cũng không an tâm.”

Sở Hiền biến sắc, Mộc Dĩ Chân lại hắc hắc cười quái dị .

Nhưng Sở Hiền đổi sắc mặt cũng thật mau, lập tức lại khôi phục tươi cười ôn hòa tuấn lãng “Hảo, Hứa công tử yên tâm, ta hiện tại xin đi.” Sở Hiền dứt lời, liền xoay người ly khai.

Mộc Dĩ Chân nhìn chằm chằm bóng dáng Sở Hiền, trong lòng có chút kinh ngạc, người này thật đúng là bị Vị Vị vừa nói liền đi ? Ân…… Không đơn giản như vậy.

Đợi Sở Hiền rời đi, Hứa Vị quay đầu nhìn về phía Mộc Dĩ Chân, vẻ mặt ngưng trọng “Dĩ Chân, ngươi nói chuyện cẩn thận, cũng đừng chọc giận người, nếu thực đem nhị hoàng tử kia chọc giận, khiến hắn đối chúng ta động thủ, vậy phiền toái .”

Mộc Dĩ Chân nhìn Hứa Vị, đảo mắt trắng dã, hắn sao lại chọc giận Sở Hiền kia, chẳng phải lúc nãy Vị Vị cũng nói ra mấy lời gay gắt đó sao ! Sách, Sở Hiền kia rõ ràng đối Hứa Vị không có hảo ý nha.

“Đúng rồi, chúng ta hiện tại ở vùng nào thế ?” Hứa Vị nói xong, lại nhìn nhìn chung quanh, đi đến bên cửa sổ, vừa thấy liền không khỏi kinh hô “Dĩ Chân! Chúng ta hiện tại ở trên thuyền?!”

“Ân, nhị hoàng tử kia chọn đi bằng đường thủy !” Mộc Dĩ Chân duỗi thân người, đi đến bên cửa sổ, ghé vào trên cửa sổ , nhìn bên ngoài bắt đầu cuộn sóng, thở dài lẩm bẩm nói “Đi đường thủy thì lại thêm phiền toái a.”

Hứa Vị nhìn chằm chằm sóng nước bên ngoài, trong lòng cũng ưu sầu lên, hắn không có kỹ năng bơi nha. Lại nghĩ tới ở Thành Long sơn thấy chuyện quỷ dị trong đại thụ…… Nghĩ tới tiền nhân cùng chuyện ngàn năm trước đầy mạc danh kỳ diệu , còn có nguyền rủa âm lãnh cuối cùng của Nam Cương thánh nữ…… Hứa Vị gãi gãi đầu, nhìn về phía Mộc Dĩ Chân, chần chờ hỏi “Dĩ Chân, lúc ở trong cây đại thụ kia , ngươi có thấy cái gì hay không?”

Mộc Dĩ Chân sửng sốt, lập tức thấp giọng ngưng trọng hỏi “Ngươi cũng thấy ?”

Hứa Vị gật đầu, có chút mê mang “Ta xem thấy chuyện của một ngàn năm trước……”

Mộc Dĩ Chân thần tình ngưng trọng, nói nhỏ “Vị Vị, Mộc gia bảo chúng ta có một gốc cây thánh thụ, ta cùng Mộc Dĩ đều từng ở trong thánh thụ thấy qua một ít này nọ, cũng đi quá một ít địa phương cổ quái, cái cây kia ở Thành Long sơn hẳn cũng là một gốc cây thánh thụ, có lẽ so với cái cây ở Mộc gia bảo chúng ta còn già hơn”

“Vậy…… Chúng ta thấy ……” Hứa Vị trong lòng đột nhiên có chút không yên, hắn thấy đều là sự thật sao ?

Mộc Dĩ Chân thần tình nghiêm túc “Mộc gia chúng ta có một câu như vầy: Thánh thụ sở kiến tức thị chân !” ( Nhưng thứ thấy trong thánh thụ đều là thật )

Thánh thụ sở kiến tức thị chân ? Hứa Vị trong lòng thì thào lẩm bẩm , chẳng lẽ…… Hắn thấy đều là sự thật?!

*************

Sở Hiền li khai sau , sắc mặt liền trầm xuống, thả chậm cước bộ, chậm rãi tiêu sái đến khoang thuyền, khoang thuyền là một phòng bố trí cùng trang trí đều cực kỳ hoa mỹ, ở bàn tròn đặt giữa phòng đang có một nữ tử mang dung nhan cực kỳ xinh đẹp, nàng diện nhược đào hoa mang theo nét cười e lệ, mặt mày đều là phong tình, một thân phấn hồng nghê thường, buộc vòng quanh đường cong như ẩn như hiện, rất là động lòng người.

Nữ tử đó là Liên Nguyệt. Liên Nguyệt vừa thấy Sở Hiền, trong mắt liền lộ ra ý mừng, vài bước tiến lên, gắt giọng “Điện hạ, không phải ngài nói muốn dẫn Nguyệt nhi đi du ngoạn sao?”

Sở Hiền đối Liên Nguyệt ôn nhu cười, trong mắt lại mịt mờ hiện lên một tia không kiên nhẫn, trên mặt lại ôn nhu “Mấy hôm nay có việc vội quá , không bằng đợi đến kinh thành, ta sẽ mang ngươi đi , được chứ ?”

Liên Nguyệt mặc dù có chút bất ngờ, nhưng vẫn nhu thuận lại gần, cúi đầu ôn nhu nói “Hảo, đến lúc đó, không cho điện hạ thất ước nga.”

“Đương nhiên……” Sở Hiền nâng tay ôm lấy Liên Nguyệt, rũ mi mắt, dấu đi xa cách lãnh đạm trong mắt, đồng thời, trong lòng lại nghĩ tới ngày ấy, thời điểm người nọ sát lại gần, trên người có hương vị dược thảo nhàn nhạt, bất đồng nữ tử nhu hương trong ngực này, hương vị nhàn nhạt ấy tựa như cảm giác được ánh mặt trời chiếu xuyên qua mang lại ấm áp thư thái lại khiến người lười biếng ……

**********

Phương Hạo Nhiên đứng ở trên quan đạo, nâng tay đè thấp mũ rơm, thấp giọng nói “A Trung, chúng ta đi thôi.”

“Lão gia, chủ nhân nói, hiện tại hơi thở trên người ngài đã hoàn toàn được che dấu , bọn họ tìm không thấy ngươi đâu .” Trung bá nhìn vẻ mặt Phương Hạo Nhiên tiều tụy cùng mỏi mệt, nhịn không được mở miệng nói, nghĩ tới thời gian gần đây , lão gia ngày đêm không ngừng chạy đi, căn bản không nghỉ ngơi quá, còn như vậy tiếp tục, sao có thể chịu được ? Nếu như bị chủ nhân biết…… Trung bá đánh cái rùng mình, nghĩ tới lần trước lão gia bị người bắt đi, ánh mắt chủ nhân nhìn chằm chằm mình…… Trung bá lắp bắp nói “Lão, lão gia, nếu không chúng ta nghỉ ngơi một lát rồi lại đi?”

“Ngươi mỏi mệt ?” Phương Hạo Nhiên quay đầu liếc Trung bá một cái.

Trung bá vội nhanh lắc đầu, hắn một thân vũ kỹ lại có linh lực, sao lại mệt?

“Vậy hãy bớt sàm ngôn đi! Đi!” Phương Hạo Nhiên hừ lạnh nói. Hắn biết hơi thở của mình bị che lại, trên người nghe đâu còn bị hồ li kia hạ lẫn lộn chú , hơn nữa tông chủ kia cũng đã nhận định hắn đã chết! Dọc đường lần này của hắn có thể đi thỏa mái một chút, căn bản không cần vất vả như vậy! Nhưng hắn hiện tại chỉ nghĩ mau chóng đuổi tới kinh thành! Đầu tiên, an nguy Vị Vị và tông chủ quỷ dị kia, hắn cần lập tức hội hợp cùng bọn người đại ca Phương Tung, thứ hai, hắn muốn tìm hỗn đản hồ ly kia tính sổ! Di hoa tiếp mộc?! Hồ ly chết tiệt!

************

Mà lúc này , trong kinh thành……

Hoa đàolất phất tung bay khắp trời , đã đến tháng sáu rồi nha .

Trương Minh Thụy chắp hai tay sau lưng, đứng ở dưới một gốc cây đào, ngửa đầu nhìn thiên không thuần lam , còn có cánh hoa đào theo gió rơi xuống, khóe miệng hơi hơi rộ ra tươi cười nhàn nhạt , hơi có chút ý vị hoài niệm.

“Ngươi quả nhiên ở trong này.” Thanh âm hơi có chút âm trầm cùng ý không vui vang lên.

Trương Minh Thụy quay đầu nhìn lại, ảm đạm cười, chắp tay chỉ lễ, cung kính nói “Hạ quan bái kiến Cảnh Phong vương gia.”

Người tới đúng là Cảnh Phong, vẻ mặt âm trầm, tựa hồ mang phần không vui nhìn chằm chằm Trương Minh Thụy, lạnh lẽo nói “Ngươi giết Phương Hạo Nhiên?”

Trương Minh Thụy rũ mi mắt, nhớ tới đêm đó, hắn tự tay đâm vào một đao kia trong thân thể Hạo Nhiên, mặc dù biết rõ đã dùng di hoa tiếp mộc, Hạo Nhiên chắc chắn vô sự, nhưng, trong nháy mắt ấy , hắn đều có loại đau triệt nội tâm , hận không thể hình thần câu diệt ! Hận ý với tông chủ kia lại càng nhiều thêm vài phân .

“Phải.” Trương Minh Thụy thấp giọng đáp.

“Ngươi nên biết! Phương Hạo Nhiên vừa chết, thời cuộc biến hóa liền không phải do chúng ta !” Cảnh Phong tiến lên từng bước, nghiến răng nghiến lợi “Còn có Chân nhi, Phương gia, bọn họ nếu biết Phương Hạo Nhiên đã chết! Nhất định sẽ đứng ở mặt đối lập với chúng ta ! Vậy Hiền nhi sao có thể được sự ủng hộ của bọn họ ?! Hay là, ngươi thật muốn làm cho mặc quỷ kia tọa ngôi đế vương tương lai?!”

Trương Minh Thụy chậm rãi lắc đầu, thấp giọng nói “Vương gia, giết Hạo Nhiên vốn không phải bổn ý của ta.”

“Đó là ai?!” Cảnh Phong nổi giận nói “Ta nghĩ không ra ! Trong thiên hạ còn có ai có thể bức ngươi?”

Khóe miệng Trương Minh Thụy hơi hơi cong lên, hiện ra vài phần trào phúng, trong thiên hạ người có thể bức hắn đích xác không có, nhưng, nếu không phải người thì sao ?

Cảnh Phong thấy Trương Minh Thụy không đáp, phẫn nộ nói “Trương Minh Thụy! Ta mặc kệ ngươi tính toán cái gì ! Thiên hạ đại sở tuyệt sẽ không giao cho một con mặc quỷ !” Cảnh Phong dứt lời, liền vung tay áo tức giận bất bình rời đi.

Trương Minh Thụy nâng lên mi mắt, nhìn chằm chằm thân ảnh Cảnh Phong đã không còn thấy rõ , mới mỉm cười, nhẹ giọng lẩm nhập “Sẽ không giao cho một con mặc quỷ sao? Ha hả…… Có một số việc cũng không phải do người quyết đâu .”

Mà ở sau khi Cảnh Phong rời đi , một trận gió thổi lên , bên người Trương Minh Thụy liền hiện ra một bóng người, là một gã nam tử, có chút quyến rũ tuấn mỹ, miễn cưỡng tươi cười, mang theo vài phần tà khí, nhìn Trương Minh Thụy, chọn mi cười “Cảnh Phong vẫn là kẻ ngu xuẩn trước sau như một nha.”

“Hắn không ngu, bất quá là thấy không rõ thế giới này mà thôi.” Trương Minh Thụy lắc đầu nói, xoay người nhìn về phía tuấn mỹ nam tử bên người , mỉm cười hỏi “Vân Hi công tử tiến đến, là có chuyện gì quan trọng sao ?”

“Nga, ta muốn đến hỏi ngươi một chút, Sở Hiền kia có thể giết không ?” Mộc Vân Hi miễn cưỡng hỏi.

Trương Minh Thụy nao nao, lập tức lắc đầu nói “Không thể! Hắn là một trong những quân cờ mấu chốt.” Dừng một chút, lại khinh đạm nói “Nếu Vân Hi công tử lo lắng cho Mộc Dĩ Chân công tử vừa mới bị hắn bắt được , thì theo ta được biết, Mộc gia gia chủ đã chạy qua đó rồi, còn có tam hoàng tử mà ngươi tối tán thưởng , cũng đã chạy qua .”

Mộc Vân Hi cười lạnh một tiếng “An nguy của Dĩ Chân ta đương nhiên sẽ không lo lắng, Mộc Dĩ kia nếu ngay cả người cũng cứu không được, thì thực uổng phí ta vất vả giúp hắn độ kiếp ! Ta là nhìn không quen Sở Hiền kia, cũng dám động Dĩ Chân?!” Nói xong một câu cuối cùng, trong giọng nói Mộc Vân Hi phun ra nồng đậm sát ý!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.