Hứa Vị Trọng Sinh Ký

Chương 134: Đại kết cục



Hứa Vị vừa nghe thấy , đầu tiên là ngẩn ra, lập tức nghĩ đến những hình ảnh từng thấy ở trong đại thụ thần bí, Ngọc Thần Nữ này yêu say đắm Trang Vân, mà Trang Vân kia cố tình còn cùng lão cha nhà mình bộ dáng giống nhau như đúc! Bất quá, hiện tại nói “Linh hồn của ta ”?? Hứa Vị trong đầu đột nhiên lóe ra một cái ý niệm, một cái ý niệm làm cho hắn kinh hãi đảm chiến – sẽ không phải…… Trương Minh Thụy chính là Ngọc Thần Nữ trước mắt này chuyển sang kiếp khác, sau đó…… lão cha nhà mình chính là Trang Vân kia ?!

“Thật ngại , lời nói của ngươi ta nghe không hiểu !” Lúc này, Trương Minh Thụy lại giương khóe miệng nở nụ cười, nhưng gắt gao nắm chặt lấy tay Phương Hạo Nhiên ở phía sau , cước bộ bất động thanh sắc lui vài bước .

Linh hồn trong suốt chỉ lẳng lặng xuyên qua bả vai Trương Minh Thụy dừng ở Phương Hạo Nhiên đang bưng lấy cái trán nhíu mày cắn môi thống khổ không thôi

Trương Minh Thụy thấy linh hồn không có phản ứng, ngược lại dùng ánh mắt như vậy dừng ở Phương Hạo Nhiên, trong lòng lại trầm xuống, thân hình chợt lóe, chặn lại tầm mắt của linh hồn.

Mà lúc này, cái bóng tông chủ kia, cũng chính là Nam Cương thánh nữ đột nhiên lạnh lùng mở miệng “Ngọc Thần Nữ! Ngươi nói rõ ràng cho ta! Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?!”

Ngay tại khi Nam Cương thánh nữ nói ra chất vấn, phía sau, Sở Hiền đang lặng lẽ ẩn nấp thân hình trốn ở sau một gốc cây đại thụ ngoài mộc ốc , kinh ngạc vạn phần trừng mắt nhìn mấy người trước mộc ốc , đặc biệt là linh hồn trong suốt!

Đó, đó không phải tổ tiên Sở Chiêu sao ?! Còn có Ngọc Thần Nữ?! Thần chi nhất tốc trong truyền thuyết !

“Ngươi không phải đều đã rõ ràng sao?” Linh hồn trong suốt thu hồi ánh mắt, lạnh nhạt nói, trong ánh mắt một mảnh đạm mạc, phảng phất như đã tê liệt sức sống , ánh mắt như vậy khiến Hứa Vị trong lòng run lên. Đồng thời lại nghĩ tới ánh mắt như vậy dường như hắn đã từng gặp , đúng rồi, lúc trước, Tiểu Mặc cũng từng có ánh mắt như vậy, Hứa Vị lặng lẽ quay đầu nhìn về phía Mặc Tam đang cảnh giác chuyên chú, mà Mặc Tam phát hiện ánh mắt Hứa Vị, cúi đầu hoang mang nhìn về phía Hứa Vị, Hứa Vị sửng sốt, lập tức khẽ lắc đầu, ngón tay nắm chặt tay Mặc Tam. Mặc Tam trấn an nắm lại , cước bộ lặng lẽ di động, đem Hứa Vị chắn ở phía sau mình.

“Ta không rõ !” Nam Cương thánh nữ đột nhiên giận dữ kêu lên “Vì cái gì là ngươi? Sở Chiêu đâu!?”

Linh hồn trong suốt đạm mạc nhìn Nam Cương thánh nữ, cuối cùng chuyển thân, nhưng lời nói ra cũng hờ hững lạnh như băng “Ngươi nói xem ? Nếu ta ở trong này , Sở Chiêu…… Sao còn có thể tồn tại?”

Thân hình bán trong suốt của Nam Cương thánh nữ lảo đảo , lập tức đứng vững, lời nói ra cũng ẩn ẩn sợ hãi “Lúc trước, lúc trước không phải ngươi đã nói sao? Chỉ cần ta sống đến hôm nay, chỉ cần ta mở ra cấm địa , chỉ cần ta tìm được phượng hoàng huyết mạch có thể mở ra cấm địa, ta có thể giết Sở Chiêu, ta có thể phục sinh tộc nhân! Sở Chiêu đã chết, tộc nhân của ta đâu? Tộc nhân của ta có thể sống lại sao?!”

Linh hồn trong suốt chỉ lặng im nhìn Nam Cương thánh nữ, cũng không nói gì , mà Nam Cương thánh nữ ngơ ngác nhìn linh hồn trong suốt, sau một lúc lâu, đột nhiên giận dữ kêu lên “Ngươi lừa ta đúng không !! Tộc nhân của ta không thể sống lại đúng hay không!? Đúng hay không?!” Đột nhiên giận dữ kêu gào đã biến thành điên cuồng thét chói tai, sau đó, chỉ thấy Nam Cương thánh nữ đột nhiên phất tay, cơn lốc đột nhiên xuất hiện hướng về mấy người bọn họ đánh úp lại!

Mặc Tam từ lúc cơn lốc kia sinh ra đã ôm lấy Hứa Vị kéo về phía sau ! Trương Minh Thụy cũng vội vàng ôm lấy Phương Hạo Nhiên đã đau đến sắc mặt tái nhợt nhắm chặt hai mắt lại lui về phía sau ! Nhưng phạm vi của cơn lốc kia cùng lực phá hoại quá lớn! Cái ***g pháp thuật trong suốt được Mặc Tam cùng Trương Minh Thụy đồng thời mở ra cũng sắp vỡ tan , mà vào lúc này, linh hồn trong suốt chỉ nhẹ nhàng nâng vung tay lên, cơn lốc kia đã bị xé thành hai nửa rồi tiêu tan , đồng thời, thanh âm linh hồn trong suốt thản nhiên vang lên “Ngươi nếu giết bọn họ, ngươi cũng đừng nghĩ phục sinh tộc nhân của ngươi.”

Nam Cương thánh nữ căm tức nhìn linh hồn trong suốt, lập tức thản nhiên cười, thanh âm lạnh lẽo không thôi “Ngươi sợ ta giết bọn họ? Không, cái loại người vô tâm vô tình như ngươi , sao có thể có tâm thương hại ? Ngươi là sợ…… Phương Hạo Nhiên cùng Trang Vân bộ dáng giống nhau như đúc kia chết đi phải không ? Hảo…… Nếu nói như vậy –” thanh âm Nam Cương thánh nữ vừa mới rơi xuống, liền đột nhiên hướng Phương Hạo Nhiên đánh tới —

Tâm sớm tồn cảnh giác , Trương Minh Thụy lại mở ra cái ***g phòng hộ, theo sát tiếng kêu sợ hãi “Cha, cẩn thận!” của Hứa Vị, linh hồn trong suốt giơ tay chặn lại Nam Cương thánh nữ, mọi người chỉ thấy thân ảnh Nam Cương thánh nữ vốn đang hung hãn đánh lại phía Phương Hạo Nhiên ở ngay tại giữa không trung bị hung hăng quăng ra ngoài, ngã thật mạnh xuống trên mặt đất, thân hình vốn cũng đã bán trong suốt càng thêm trong suốt .

Sức mạnh thật lớn ! Đôi mắt Mặc Tam mạnh co rụt lại, định nhãn nhìn về phía linh hồn trong suốt kia vẫn lẳng lặng đứng như cũ, sức mạnh cường đại như vậy…… Hắn hiện tại bất quá là một linh hồn , nếu có thực thể, chỉ sợ…… Càng mạnh đi.

“Là Trang Vân nói phải bảo trụ tộc nhân của ngươi.” Ở thời điểm đột nhiên an tĩnh lại, thanh âm linh hồn trong suốt vững vàng vang lên “Là Trang Vân nói, vô luận như thế nào đều phải cho tộc nhân của ngươi sống sót.”

“Ha hả…… Trang Vân nói ? Ta đây tin, Trang Vân chính là một tên ngốc tử !” Nam Cương thánh nữ tựa như đột nhiên mất đi tất cả sức mạnh , hơi thở mỏng manh nói hết , nhưng ngữ khí lại vẫn lộ ra nồng đậm trào phúng như cũ “Ngươi , ngươi cũng chỉ có nghe lời Trang Vân nói thôi , chẳng phải sao ?”

“Sau khi Trang Vân biết Sở Chiêu muốn bắt tộc nhân của ngươi để sát hại , vốn muốn tiến đến ngăn cản, nhưng hắn đến chậm một bước, chỉ có thể dùng phù chú của ta thu đi ba hồn bảy vía của tộc nhân ngươi.” Linh hồn trong suốt dường như không có nghe đến Nam Cương thánh nữ trào phúng, vẫn đạm mạc như cũ nói hết, nhưng ở Hứa Vị nghe tới, thanh âm tuy rằng thực đạm mạc, thực bình tĩnh, nhưng khi nói đến Trang Vân, ngữ khí cũng nhu hòa rất nhiều.“Trang Vân nói, hắn chỉ có thể gặp một người cứu một người , hắn không thể ngăn cản Sở Chiêu, lực lượng Trang gia quá mức mỏng manh, hơn nữa, hết thảy đều đã quá muộn, Sở Chiêu lấy được Thiên Địa Chân Ngôn , ai cũng không thể ngăn cản hắn.”

“Thiên Địa Chân Ngôn?” Thân thể Nam Cương thánh nữ lại đột nhiên chấn động “Ngươi nói Thiên Địa Chân Ngôn?!”

“Đúng vậy, trong ngọc bội ngươi đưa cho Sở Chiêu có cất giấu một phần thiên địa chân ngôn có thể khiến con người vĩnh viễn nắm quyền , bất tử bất lão ” Linh hồn trong suốt bình tĩnh nói.

“Tại sao có thể như vậy? Tại sao có thể như vậy?……” Nam Cương thánh nữ giống như si dại, lặp đi lặp lại thì thào “Ta chỉ nghĩ rằng đó là tín vật của tộc trưởng thôi, như thế nào lại cất giấu Thiên Địa Chân Ngôn……”

“Ta vô phương ngăn cản, đó là quy luật của trời đất, việc duy nhất ta có thể làm , chính là đem Sở Chiêu thiết hạ pháp trận thay đổi phương hướng, làm cho Thiên Địa Chân Ngôn phản phệ, cho nên, Sở Chiêu đã hồn phi phách tán” Linh hồn trong suốt vẫn bình tĩnh như cũ “Hơn nữa tộc nhân của ngươi vốn phải làm tế phẩm, đã được Trang Vân thu lại ba hồn bảy vía rồi, cho nên, cái gọi là pháp trận để Sở triều vĩnh chưởng quyền lợi cũng thất bại . Nhưng, vẫn làm cho bọn họ kéo dài ngàn năm.”

“Ha ha ha……” Nam Cương thánh nữ nghe vậy, điên cuồng nở nụ cười “Báo ứng! Báo ứng! Này thật sự là báo ứng a!”

“Đúng vậy, nhân quả báo ứng, một trong những quy luật của trời đất .” Linh hồn trong suốt lại lạnh nhạt gật đầu nói “Tộc nhân của ngươi miễn được nổi khổ hồn phi phách tán, nhưng thân thể lúc trước của bọn họ đã sớm hóa thành bạch cốt , hiện giờ, ta chỉ có thể làm cho bọn họ một lần nữa chuyển nhập luân hồi.”

Nam Cương thánh nữ bỗng nhiên đứng lên, thân thể trôi nổi giữa không trung “Chỉ cần có thể chuyển nhập luân hồi cũng được rồi !” thanh âm vội vàng lộ ra vui mừng “Ngọc Thần Nữ, ngươi nói đi, có phải còn cần ta làm chuyện gì nữa hay không ?”

Linh hồn trong suốt gật đầu “Đúng vậy, cần hai linh hồn ẩn chứa linh lực rất mạnh mới có thể mở ra cánh cửa luân hồi, một là ngươi, một chính là ta.”

Nam Cương thánh nữ hưng phấn , thanh âm vui mừng “Hảo!”

“Chờ đã !” Đột nhiên , thanh âm Phương Hạo Nhiên vang lên.

Trương Minh Thụy vừa nghe, ngẩn ra, lập tức theo bản năng túm chặt tay Phương Hạo Nhiên “Hạo Nhiên?”

“Cha?” Hứa Vị cũng cả kinh, nhìn qua , chỉ thấy Phương Hạo Nhiên đang từ từ tránh khỏi tay Trương Minh Thụy , quay đầu nhìn về phía linh hồn trong suốt.

“…… Nói như vậy, sau khi mở ra cánh cửa luân hồi, ngươi sẽ thế nào?” Phương Hạo Nhiên nhìn chằm chằm vào linh hồn trong suốt.

Linh hồn trong suốt không quay đầu, đưa lưng về phía Phương Hạo Nhiên, thanh âm tuy rằng đã cực kỳ vững vàng, nhưng Hứa Vị vẫn nghe ra một tia run rẩy “Biến mất.”

Mọi người sắc mặt đều hơi đổi, mà Phương Hạo Nhiên lại nháy mắt tái nhợt.

“Ngươi vừa mới nói , Minh Thụy là linh hồn của ngươi là thế nào ?” Phương Hạo Nhiên trầm mặc sau một lúc lâu, lại chậm rãi mở miệng hỏi.

“Trên người hắn có hơi thở của ta, hắn hẳn là hậu nhân của ta đi.” Linh hồn trong suốt nói , có chút nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng Trương Minh Thụy cũng nhíu mày, lời này nghe như thế nào đều như là tùy ý ứng phó .

Phương Hạo Nhiên đang muốn nói cái gì đó, nhưng Trương Minh Thụy cũng đã cường thế kéo hắn quay về, Phương Hạo Nhiên nhìn ánh mắt Trương Minh Thụy cảnh cáo, có chút mờ mịt ngậm lại miệng, nhưng trong lòng cũng không biết vì sao khi hắn nhìn linh hồn trong suốt đằng trước, lại ẩn ẩn có chút cảm giác đau lòng, kỳ quái…… Đây là vì cái gì?

“Cho dù tiêu thất, ta cũng không sợ.” Nam Cương thánh nữ nhẹ nhàng nói , thanh âm ôn nhu không thôi “Một ngàn năm , ta đã sớm chán sống .” Vừa nói vừa nhẹ nhàng thở dài.

“Chúng ta đây bắt đầu đi.” Linh hồn trong suốt đạm mạc nói, đồng thời giơ tay lên, một quang quyển chậm rãi mở ra, giữa không trung một cổng vòm chậm rãi hiện lên.“Đem sức mạnh của ta và ngươi rót vào trong đó, chúng ta có thể mở ra cánh cửa luân hồi.”

Nam Cương thánh nữ gật đầu, cũng không nói gì, chỉ đưa tay chậm rãi nâng lên, viên cầu màu đen liền chậm rãi hướng cổng vòm hình tròn bay đi, mà linh hồn trong suốt cũng nâng tay lên, một viên cầu màu trắng cũng đồng thời hướng cổng vòm hình tròn bay đi.

Đúng lúc này, Sở Hiền thì thào nói “Sao có thể? Thiên Địa Chân Ngôn thất bại ? Tổ tiên thiên tân vạn khổ thật vất vả thiết trí pháp trận vĩnh chưởng quyền lợi lại thất bại ? Không, không có khả năng !” Sở Hiền càng nói vẻ mặt càng điên cuồng “Sở triều sẽ thiên thu muôn đời !” Sở Hiền lớn tiếng hô, liền đột nhiên hướng mộc ốc phóng đi “Ta muốn giết các ngươi!!”

Chỉ cần giết Ngọc Thần Nữ chết tiết , còn có cái bóng kia ! Hết thảy đều sẽ tốt lên!

Ở thời điểm Sở Hiền điên cuồng phóng về phía hai người kia , Trương Minh Thụy vẫn luôn cảnh giác liền đột nhiên vung tay lên, một đạo phong tường liền chắn trước mặt Sở Hiền, ngay sau đó, một đạo phong nhận ( gió như lưỡi liềm) đã đem Sở Hiền hung hăng bổ ra ngoài!

Sở Hiền chật vật ngã xuống trên mặt đất, nhưng vẫn phẫn hận âm lãnh nhìn chằm chằm Trương Minh Thụy như cũ, mà Trương Minh Thụy chỉ mỉm cười, tay lại nâng lên, ánh mắt lạnh lẽo, lộ ra sát khí, lúc này tâm tình Trương Minh Thụy hắn bởi vì Ngọc Thần Nữ chết tiết kia , thật đã không tốt, Sở Hiền này lại vọt ra, vậy trách không được hắn ……

Đang muốn phất tay đem Sở Hiền đưa vào địa phủ, chợt nghe một tiếng thê lương la lên “Không cần! Đừng giết hắn!”

Tay Trương Minh Thụy hơi hơi dừng lại, mọi người cũng theo tiếng nhìn qua, chỉ thấy một thiếu nữ đang cầm lấy làn váy vội vàng chạy lại đây .

Mặc Tam nao nao, là Liên Nguyệt ??

Người tới đúng là Liên Nguyệt, chỉ thấy Liên Nguyệt vội vàng chạy tới, một phen quỳ gối trước mặt Trương Minh Thụy, trên khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy thống khổ cùng sợ hãi, trong mắt đầy nước mắt, trong thanh âm tràn đầy cầu xin “Van cầu các ngươi, thả hắn đi, nếu các ngươi muốn giết, liền giết ta đi !”

Trương Minh Thụy hơi hơi nhíu mày, nhìn Liên Nguyệt, hắn thật ra muốn giết, diệt cỏ diệt tận gốc , thế cục hiện giờ đã thập phần rõ ràng , Sở Hiền thua, hơn nữa Sở thị vương triều cũng đã bị diệt vong ! Sở Hiền, huyết mạch cuối cùng của Sở thị vương triều không thể không chết! Nhưng…… Trương Minh Thụy bất đắc dĩ quay đầu, Hạo Nhiên của hắn đang trừng mắt nhìn hắn, ý tứ trong mắt vô cùng rõ ràng ……

Hứa Vị nhìn nhìn Liên Nguyệt, lại nhìn nhìn Sở Hiền trầm mặc , nhưng trong mắt cũng không phải không có lệ khí, ánh mắt âm ngoan kia là không thể bỏ qua .

“Để ta phong ấn kinh mạch của hắn vậy.” Hứa Vị mở miệng.

Hứa Vị lời này vừa ra, Mặc Tam đầu tiên là ngẩn ra, lập tức hiểu rõ, Vị Vị đây là mềm lòng đi. Được rồi, như vậy cũng tốt…… Giữ lại Sở Hiền cũng có chút tác dụng. Mặc Tam trong lòng xoay chuyển một phen, liền gật đầu, sau đó tiến lên, đối Trương Minh Thụy nói “Phong ấn kinh mạch, lưu hắn một mạng.”

Trương Minh Thụy nhìn trong mắt Mặc Tam âm lãnh, lập tức hiểu được, liền lui ra phía sau vài bước, khinh đạm nói “Tùy ngươi.”

Mà lúc này, Sở Hiền vừa nghe thấy phong ấn kinh mạch, cũng đã kinh sợ không thôi, lúc này vừa thấy Mặc Tam tiến lên, lại giận dữ gào thét “Ngươi dám?! Mặc Tam! Ngươi dám?!”

Mặc Tam chỉ đạm mạc tiến lên, sau đó, tay khẽ nhấc, ở trong tiếng vọng gào thét thê lương của Sở Hiền, ở thời điểm Liên Nguyệt nhắm chặt mắt rơi lệ , kinh mạch Sở Hiền bị phong ấn!

Mà đồng thời, tiếng cười Nam Cương thánh nữ vang lên “Thật tốt quá, cánh cửa luân hồi đã mở ra .”

Phương Hạo Nhiên vừa nghe, trong lòng giật mình, Ngọc Thần Nữ? Không đúng, là Minh Thụy! Chờ đã , Minh Thụy? Phương Hạo Nhiên mờ mịt ngẩng đầu nhìn hướng Trương Minh Thụy bên người, Minh Thụy, Minh Thụy không phải đang đứng ở chỗ này sao?

Mà lúc này, linh hồn trong suốt chậm rãi thu hồi đôi tay , thân hình bắt đầu càng thêm trong suốt , chậm rãi chuyển hướng về phía Phương Hạo Nhiên.

Phương Hạo Nhiên ngơ ngác nhìn về phía linh hồn trong suốt, lẩm bẩm nói “Minh Thụy……”

Linh hồn trong suốt cũng chậm rãi tươi cười, tuyệt mỹ không thôi “Ta thích thủ tự ngươi cho ta, Minh Thụy, Tường Thụy ngày mai……”

Phương Hạo Nhiên đột nhiên mở to hai mắt, giam cầm cuối cùng trong đầu rốt cục tiêu tán , trí nhớ vốn nên vĩnh viễn niêm phong đột nhiên ào ra —

“…… Ngươi là ai? Sao lại gọi ta là Trang Vân?”

“…… Ngươi là linh hồn hắn chuyển thế, ta là trí nhớ của Ngọc Thần Nữ.”

Mà vào lúc này, linh hồn trong suốt đột nhiên bắt đầu tan dần , Phương Hạo Nhiên theo bản năng đã nghĩ xông lên, nhưng Trương Minh Thụy lại đột nhiên đem hắn ôm lấy, đồng thời thấp giọng sợ hãi kêu lên “Hạo Nhiên! Hạo Nhiên! Ta ở trong này! Đó không phải ta! Hạo Nhiên!!”

Hứa Vị lúc này vội vàng tiến lên, cầm lấy ngân châm châm vào huyệt vị Phương Hạo Nhiên , vì thế, Phương Hạo Nhiên mãnh liệt giãy dụa liền chậm rãi ngủ say.

Ngay tại khi Phương Hạo Nhiên nhắm mắt ngủ say, cánh cửa luân hồn kia đã muốn mở ra , bạch quang đột nhiên phun ra mãnh liệt, sau đó, chỉ thấy đất dưới chân lắc lư , vô số ánh sáng nhỏ từ rừng cây bốn phía bắt đầu chậm rãi bay lên cao, sau đó, đều hướng cánh cửa luân hồi kia bay đi!

Hứa Vị trừng lớn mắt nhìn, này…… Đó chính là linh hồn? Tộc nhân của Nam Cương thánh nữ?

Đồng thời, trong cánh cửa luân hồi truyền đến một thanh âm hổn hển “Có lầm hay không?! Tiểu phượng ngu ngốc kia khiến ta chọc phải tai họa lớn như vậy , bây giờ còn mang cho ta đến phiền toái lớn như thế này a !”

“Ngạch, thanh âm này rất quen thuộc nha.” Hứa Vị lẩm bẩm nói, vốn định theo tiếng nhìn lại, nhưng đột nhiên , một đạo bạch quang bay tới, Hứa Vị theo bản năng nhắm mắt lại.

Mà chờ khi Hứa Vị mở to mắt ra , trước mắt lại là lối vào của cấm địa ?!

Sao lại thế này?

“Chúng ta bị người trong cánh cửa luân hồi tống xuất tới đây .” phía sau Hứa Vị, thanh âm Mặc Tam hờ hững vang lên “Người nọ linh lực rất mạnh.”

Hứa Vị giật mình, lúc này mới đột nhiên nhớ lại , thanh âm kia…… Không phải là thanh âm của lão nhân giúp hắn trọng sinh hay sao ??

“Vị Vị ?” Mặc Tam cúi đầu nhíu mày nhìn Hứa Vị, Vị Vị sao đột nhiên lại ngẩn ra như thế ?

Hứa Vị lấy lại tinh thần, nhìn về phía Mặc Tam, ngơ ngác hỏi “Cái kia…… Tiểu Mặc, cha ta đâu?”

Mặc Tam nhìn nhìn bốn phía, kỳ quái, Trương Minh Thụy bọn họ không có đi ra sao? Xa xa, chỉ có Liên Nguyệt đang nâng Sở Hiền tập tễnh đi tới.

“Yên tâm đi, bọn họ không có việc gì .” Mặc Tam an ủi, Trương Minh Thụy cũng không phải là người dễ bị khi dễ .

Hứa Vị gật gật đầu, ân, hiện tại tông chủ thần bí kia đều tiêu tán , cũng không có người nào có thể uy hiếp đến lão cha a .

“Vậy , Tiểu Mặc , hiện tại hết thảy đều đã xong đi?” Hứa Vị ngửa đầu hỏi, trên mặt hân hoan tươi cười.

“Đúng vậy, đều đã xong.” Khóe miệng Mặc Tam cũng giương lên tươi cười, nói.



Chính Văn Hoàn


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.