Hứa Vị Trọng Sinh Ký

Chương 17: Chuyện của nhóm ngựa tre [2]



Nghe hài đồng nằm trên mặt đất dùng ngữ khí bình tĩnh như vậy nói câu “Để cho ta ở trong này, chờ dã thú tới giết ta là được.” . Hứa Hạo Nhiên ngẩn ra, lập tức nghiêm túc lên.

Cởi áo choàng của mình đắp vào quần áo đã muốn rách mướp trên người hài đồng, thô bạo đem hài đồng kéo lên , kéo đến trên lưng mình , liền trầm mặc không nói , hướng phía ngoài đi đến .

Hài đồng đầu tiên là ngẩn ngơ, cho đến khi bị kéo đến trên lưng , mới kích động kêu lên “Ngươi mau buông ta, ngươi không thể dựa gần vào ta như vậy, ngươi sẽ bị nguyền rủa ! Ta, ta, ta…… Ta là yêu vật a!!!!” Hài đồng bối rối thốt lên , lập tức hối hận nhếch môi trụ lại , lại sợ hãi không yên chờ đại ca ca là người đầu tiên thấy mình không bỏ chạy này sẽ làm thế nào ?

Đem mình bỏ lại? Giống như những người trước đó vậy…… Sợ hãi nhìn mình, khi mình tiếp cận thì thét chói tai rồi xoay người chạy trốn?

Yêu vật?

Hứa Hạo Nhiên dừng cước bộ, đó là cái gì? Hứa Hạo Nhiên nghi hoặc, nhưng lập tức nhíu mày, đại khái giống như Mặc quỷ đi!

Nhưng , thế thì tính sao?!

Hứa Hạo Nhiên rất tức giận , nói “Ta quản ngươi là cái gì! Yêu vật cũng tốt, yêu tinh cũng thế! Tóm lại! Ngươi muốn để ta mặc kệ rồi bỏ lại ngươi, cho ngươi bị dã thú cắn chết , đó là tuyệt đối không, không bao giờ có thể !”

Hài đồng lăng lăng nằm sấp trên lưng Hứa Hạo Nhiên.

Hứa Hạo Nhiên cõng hài đồng , chung quanh nhìn nhìn, này…… đường này rốt cuộc nên đi như thế nào a?

“Đại ca ca……” Hài đồng ghé vào trên lưng Hứa Hạo Nhiên, ấm áp , còn có một mùi đàn hương nhàn nhạt , rất dễ chịu “Cùng yêu vật thân cận…… Sẽ chết .” Thì thào nói xong, bỗng nhiên rất muốn khóc, nguyên lai sẽ có người không chán ghét mình sao?

“Ân!” Hứa Hạo Nhiên không chút để ý lên tiếng, quay đầu cười cười nói “Đến lúc đó nếu ta chết thật , ta nhất định sẽ tìm đến ngươi, cho nên, hiện tại, ngươi cứ yên tâm đi!”

Hài đồng ngơ ngác nhìn chằm chằm Hứa Hạo Nhiên, tay đặt ở trên vai Hứa Hạo Nhiên càng nắm chặt , đôi mắt ửng đỏ, rũ mắt “Đại ca ca, ngươi tên là gì?”

“A? Ta gọi là Hứa Hạo Nhiên. Ngươi thì sao ?”

“Sở Khả.”

Hứa Hạo Nhiên cười, tên này không tồi.

Nghĩ nghĩ, Hứa Hạo Nhiên nghiêm túc nói “Núi này có một hòa thượng , y thuật hắn rất lợi hại , đệ đệ Hứa Vị của ta hiện đang đi theo hắn học tập y thuật, ta mang ngươi đi để cho hắn xem nhé , nói không chừng có thể trị dứt .”

“Vô dụng ……” Hài đồng, cũng chính là Sở Khả thấp giọng nói, trong lòng do dự, rõ ràng biết nên để Hứa Hạo Nhiên buông mình ra , nhưng là…… Cho tới bây giờ không ai thân cận mình như vậy, luyến tiếc, thực luyến tiếc……

Hứa Hạo Nhiên dừng bước lại , rất nghiêm túc nói “Ngươi không thể nghĩ như vậy! Cái gì vô dụng hay hữu dụng ! Ngươi chưa thử qua sao biết được ?!” Dừng một chút, Hứa Hạo Nhiên hoãn hoãn ngữ khí, còn rất nghiêm túc nói “Đệ đệ của ta là Hứa Vị , có một hảo hữu là một Mặc quỷ, cảm tình bọn họ tốt lắm, đệ đệ của ta ở cùng hắn cũng đâu phát sinh chuyện xấu gì ! Yêu vật hay những thứ như thế , người khác cho rằng không có biện pháp, nhưng ngươi không thể cũng cho rằng như vậy! Ngươi xem, hiện tại trời rất xanh nha , thật tốt, bên ngoài còn có nhiều chuyện hảo ngoạn như thế , đại mạc Tây Bắc, cảnh đẹp Giang Nam, ngươi còn chưa nhìn qua …… Ngươi cam tâm sao?”

Sở Khả chỉ im lặng nghe, nhưng ngón tay lại kéo chặt áo trên vai của Hứa Hạo Nhiên .

***********

Lúc này trên đỉnh núi Đại Ngọc sơn, bên cửa, Hứa Vị lôi kéo Mặc Tam đi ra.

“Tiểu Mặc, ngươi nói, quận chúa kia không phải bệnh nặng sao? Sao còn có thể chạy khỏi kiệu chứ ? Còn không bị người khác phát hiện?!” Hứa Vị rất ngạc nhiên, trong lòng cũng nói thầm, Cảnh Vũ vương gia kia cũng rất kỳ quái, nữ nhi mình sinh trọng bệnh mà cũng không ở bên , lại để cho mình nàng ngồi trên một cỗ kiệu , hiện giờ mất tích , tuy rằng thực sốt ruột nhưng ngay cả một ý muốn đi tìm cũng không có ……

Mặc Tam chỉ ừ một tiếng, rũ mắt, dấu đi trào phúng trong mắt.

“Tiểu Mặc, chúng ta đi tìm xem đi.” Hứa Vị nhìn sắc trời, tuy rằng rất sáng nhưng sương mù dày đặc bên kia rừng cây cũng chưa hoàn toàn tan đi , nếu thật sự chạy vào trong, tuy rằng sẽ không gặp phải dã thú nhưng nếu có bệnh nặng trong người, sương mù dày đặc bao phủ rừng cây kia sẽ khiến thân thể cảm thấy rất lạnh a ! Bệnh tình tăng thêm thì thực không tốt !

Mặc Tam nhìn nhìn rừng cây, cũng không phản đối, tùy ý để Hứa Vị nắm tay hắn đi đến.

Tìm người, hắn không có hứng thú, nhưng nếu không đi tìm, Vị Vị sẽ mất hứng, hơn nữa nhất định sẽ lại lải nhải với hắn rất nhiều , còn có…… Sẽ chắc chắn không giống như hiện tại , gắt gao nắm tay hắn như vậy.

Hắn thích tay của Vị Vị , rất nhỏ, rất mịn, thực mềm …… Thực ấm áp.

Vừa mới đi đến bên trừng cây , liền thấy Hứa Hạo Nhiên cõng một người , vội vàng chạy tới.

Hứa Vị sửng sốt, lập tức vẫy tay hô lên “Ca! Ca!”

Hứa Hạo Nhiên ngẩng đầu nhìn , vội vàng chạy đến bên Hứa Vị cùng Mặc Tam , mau mải nói “Mau! Vị Vị, ngươi xem cho nàng nhanh lên !”

Hứa Vị vội buông vôi tay ra , ngồi xổm xuống, nhìn người đã muốn hôn mê bất tỉnh trong ngực Hứa Hạo Nhiên……

“A!” Hứa Vị vừa thấy khuôn mặt kia thì khẽ hô một tiếng , có chút kinh ngạc, hảo mất mặt !

“Vị Vị!” Hứa Hạo Nhiên vừa thấy, trừng mắt , vội vàng nói “Nhanh lên! Mau xem cho nàng đi !”

Mặc Tam vốn đứng ở bên người Hứa Vị, khi Hứa Vị buông tay ra có chút giận dỗi , nhưng khi cúi đầu thấy khuôn mặt kia , không khỏi mị hí mắt.

Này…… Chính là yêu vật?

Ngồi xổm xuống, nhìn thoáng qua, liền thản nhiên nói “Vô dụng !”

Hứa Vị lúc này đã xuất ra chai dược thường mang theo người , lấy ra một viên đan dược, nghe thấy lời này, quay đầu, nhíu mày “Y thuật của ta không tốt như sư phó……”

“Không phải y thuật!”

“Ngạch?” Hứa Hạo Nhiên cùng Hứa Vị đều có chút mờ mịt.

“Đây là yêu vật, cùng Mặc quỷ giống nhau , bất đồng chính là, Mặc quỷ nếu có thể sống qua sinh thần hàng năm thì sẽ vẫn tiếp tục sống bình thường tiếp thêm một năm , nhưng yêu vật lại vào mỗi mười lăm đầu tháng đều phải chịu khổ một lần, diện mạo xấu xí là kết cục tốt nhất rồi , có khi , thậm chí còn mọc thêm một cái tay hoặc cái chân , hoặc là thêm một độc nhãn hay đại nhĩ nữa …… Bình thường, khi vừa sinh ra đã bị giết, nếu sống sót , phần lớn sẽ bị coi như tế phẩm để nguyền rủa …… Cho tận đến khi chết đi……” Mặc Tam bình tĩnh nói hết .

Sắc mặt Hứa Hạo Nhiên cùng Hứa Vị cũng biến đổi.

Hứa Hạo Nhiên năm nay mới mười ba, chưa bao giờ nghe nói qua những chuyện tàn nhẫn như vậy, mà mặc dù Hứa Vị sống qua hai thế , từng du lịch thiên hạ, cũng chưa bao giờ tiếp xúc qua những chuyện như thế , cũng không khỏi hoảng sợ, lập tức nhìn về phía Sở Khả đang hôn mê.

Tay ôm của Hứa Hạo Nhiên càng căng cứng hơn , nhớ tới trong rừng cây, tiểu cô nương bằng tuổi đệ đệ hắn đây dùng ngữ khí bình thản nói cầu xin hắn giết nàng …… Trong lòng nặng nề phát đau.

“Nàng chắc là quận chúa đó .” Mặc Tam thản nhiên nói.

Hứa Hạo Nhiên sửng sốt.

Hứa Vị quay đầu, nhìn về phía Mặc Tam, nghi hoặc hỏi “Tiểu Mặc, ngươi sao lại biết?”

Mặc Tam không nói, chỉ hí mắt lẩm bẩm nói “Kỳ quái…… Không đúng nha……”

Hứa Vị kéo áo Mặc Tam “Cái gì không đúng?”

Mà lúc này, ở bên kia vang lên tiếng bước chân, quay đầu nhìn lại, liền thấy Cảnh Vũ vương gia, đám người Phương Tung vội vàng chạy hướng bọn họ, Cảnh Vũ vương gia vừa chạy vừa bối rối hô “Khả nhi ! Khả nhi !”

Mặc Tam quay đầu liếc Cảnh Vũ vương gia một cái, kéo Hứa Vị vọt đến một bên.

Cảnh Vũ vương gia nhìn Sở Khả đang nằm trong lòng Hứa Hạo Nhiên, dừng bước lại , ngồi xổm xuống, cao thấp đánh giá một phen, tay hơi hơi vươn, lại ngượng ngùng thu hồi.

Hứa Hạo Nhiên nhìn hành động của Cảnh Vũ vương gia, ánh mắt không khỏi tối sầm lại, nguyên lai nếu là yêu vật thì ngay cả thân nhân tối thân cận cũng không dám tiếp cận sao?!

“Khụ khụ…… Hạo Nhiên , ngươi mau ôm quận chúa vào đi , nơi này gió lớn, vương gia, chúng ta cũng nhanh vào đi thôi, để cho Tuệ Viễn đại sư nhìn quận chúa một cái !” Phương Tung cũng thấy khuôn mặt Sở Khả, liền biến sắc, lập tức vội vàng nói.

Cảnh Vũ vương gia tựa hồ bừng tỉnh, sắc mặt có chút trắng bệch, vội không ngừng gật đầu “Đúng ! Đúng !…… Chúng ta mau đi vào đi.”

Khuôn mặt Hứa Hạo Nhiên bình tĩnh, cái gì cũng chưa nói, ôm lấy Sở Khả liền hướng phòng của Tuệ Viễn đại sư chạy nhanh tới .

Phương Tung cũng nhanh theo sát , mày mặt nhăn nhanh, trong lòng cân nhắc, nguyên lai là như thế nha!

Mà Cảnh Vũ vương gia vừa đi theo vài bước , đột nhiên nhớ tới cái gì, quay đầu nhìn về phía hai người tay trong tay còn đứng tại chỗ .

Cảnh Vũ vương gia do dự nên dùng từ nào , Mặc Tam thản nhiên nói “Vương gia yên tâm, Mặc Tam hiểu được, Mặc Tam cùng Hứa Vị cái gì cũng chưa thấy.”

Cảnh Vũ vương gia sửng sốt, lập tức nhìn chằm chằm Mặc Tam, đôi mắt lợi hại lên, sau một lúc lâu, mới chậm rãi nói “Vậy là tốt rồi.”

Mặc Tam gật đầu, vẻ mặt hờ hững nắm tay Hứa Vị, xoay người đi hướng rừng cây, nhưng lại không chỉ lễ, cũng không cáo từ.

Hứa Vị có chút xấu hổ hướng Cảnh Vũ vương gia gật gật đầu, mới vừa gật đầu liền bị Mặc Tam kéo đi mất .

Mà Cảnh Vũ vương gia cũng là nhìn chằm chằm Mặc Tam, trong mắt đầy ý thâm cứu ( đi sâu nghiên cứu / dò xét đến cùng ) làm cho Hứa Vị đột nhiên cảm thấy có chút không quá thoải mái, loại ánh mắt đầy thăm dò khó hiểu này ……

Sao phải nhìn Mặc Tam như thế ?

Hứa Vị có chút lảo đảo đi theo phía sau Mặc Tam, tay Mặc Tam nắm thật sự rất chặt , hắn giãy không ra, nhìn người trước mắt cứ trầm mặc mà đi, trong lòng Hứa Vị nghi hoặc , tâm tình Tiểu Mặc không tốt sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.