Hứa Vị Trọng Sinh Ký

Chương 31: Trúc mã thanh dương kí [ nhất ] …



Kim Đại Vĩ cùng Tống Thần Nguyệt đang ghé sát vào cửa đều chấn động, lập tức liếc nhau, đều nín thở cố nghe cho hết.

Phía sau , Mặc Tam hơi hơi hí mắt, mặc dù cách khá xa, nhưng động tĩnh bên ngoài hắn vẫn nghe được.

Trương Minh Thụy quả nhiên là tới chiêu lãm Hứa Chính Nhất …… Là mệnh lệnh của Sở Hiền sao ?

Hiểu biết về Hứa Chính Nhất không nhiều, tuy rằng là người có tài năng nhìn xa trông rộng , nhưng khiến cho Trương Minh Thụy ngàn dặm xa xôi tới Thanh Dương Huyền…… Lại khiến Phương Tung liều mạng bảo hộ che dấu ……

Chỉ sợ không chỉ có mỗi tài năng mà thôi ……

Mặc Tam cân nhắc trong lòng, xem ra, nơi này có rất nhiều thứ hay ho ……

Một bên , tuy Hứa Hạo Nhiên nghe không phải quá rõ vì công phu của hắn không cao, nhưng vẫn nghe tới ba chữ “Nhị hoàng tử”, không khỏi ninh mi, cùng hoàng tử và những kẻ như thế nhấc lên quan hệ, tóm lại không phải chuyện tốt!

Trong lòng lại lo lắng, rốt cuộc, cha đã chọc phải ai rồi ?

Mà bên ngoài, Hứa Chính Nhất hơi hơi trầm lại , liền lại tươi cười, rất tiếc nuối nói “Minh Thụy, thật đáng tiếc, phiền toái ngươi giải thích cùng nhị hoàng tử một chút, không phải Chính Nhất không theo, mà là Chính Nhất tài sơ học thiển, huống hồ, Chính Nhất đã quen cuộc sống nhàn vân dã hạc, không quen gò ép .”

Hứa Chính Nhất vừa dứt lời, vẻ mặt Trương Minh Thụy cũng chầm chậm bình tĩnh, thực bình tĩnh, phi thường bình tĩnh , Tống Chân theo bản năng đứng lên, hai nắm tay nắm thật chặt, không khí đột nhiên ngưng trệ lên.

Mà mấy người ở buồng trong cũng không hẹn mà đồng thời cùng khẩn trương .

Tống Thần Nguyệt cùng Kim Đại Vĩ liếc nhau, trong mắt đều có khẩn trương, Hứa Chính Nhất cũng dám cự tuyệt đương triều đệ nhất quyền thần – Trương Minh Thụy?!

Ở phía sau , Mặc Tam hơi hơi niết niết tay Hứa Vị, thấy trong mắt Hứa Vị tràn đầy biểu tình khó hiểu cùng khẩn trương, liền cười trấn an, trong lòng cân nhắc , nếu Trương Minh Thụy cường ngạch , phải ứng đối như thế nào……

Mà Tuệ Khả lại rất im lặng , hắn chỉ mờ mịt hoang mang nhìn nhìn Hứa Hạo Nhiên.

Hứa Hạo Nhiên nhíu chặt mi, đã đứng dậy, chuẩn bị đi hướng cạnh cửa , nhưng bị Tuệ Khả lôi kéo trở lại .

Hứa Hạo Nhiên quay đầu, chỉ thấy Tuệ Khả im lặng lắc đầu ra hiệu .

Hứa Hạo Nhiên nhíu mày.

Lúc này, tiền phương đột nhiên truyền đến thanh âm cười nhẹ .

Tiếng cười trầm thấp mang theo quỷ dị sung sướng.

Nguyên bản , Trương Minh Thụy đang đứng ở trước mặt Hứa Chính Nhất đột nhiên cười nhẹ , Tống Chân ngạc nhiên .

Nhưng Hứa Chính Nhất coi như một chút cũng không ngoài ý muốn, tựa hồ đã sớm dự đoán được, vẫn bình lặng tự nhiên tự châm tự ẩm như cũ, mà khi Hứa Chính Nhất uống xong một ly trà, khi tính tái châm thêm một ly, Trương Minh Thụy đột nhiên vươn tay lấy mất , ở thời điểm Hứa Chính Nhất còn trợn mắt , Trương Minh Thụy rất tao nhã nâng chén, uống một hơi cạn sạch, uống hết , Trương Minh Thụy nhẹ nhàng cười với Hứa Chính Nhất.

Hứa Chính Nhất trợn ngược mắt , chống đầu . thích thú nhìn Trương Minh Thụy đứng ở trước mặt mình.

Mà sắc mặt Tống Chân cũng hơi hiện ra tức giận

Mà Trương Minh Thụy uống xong liền đem cái chén buông xuống , lại thản nhiên rót nước trà vào .

Vừa rót , vừa thản nhiên nói “Một khi đã như vậy, vậy ngươi tính toán muốn đứng ở bên tam hoàng tử sao ?”

Hứa Chính Nhất rất lười nhác trả lời “Không biết.”

Trương Minh Thụy hơi hơi chọn mi, mỉm cười “Không biết? Nếu có thể, đại khái, ngươi tình nguyện ai cũng không để ý tới, ở Thanh Dương Huyền này sống nốt quãng đời còn lại đi.”

Hứa Chính Nhất thở dài “Minh Thụy, quả nhiên ngươi tối hiểu biết ta.”

Lúc này, mấy người ở buồng trong có chút mờ mịt nhìn nhau , như thế nào, nghe khẩu khí này…… Giống như Trương Minh Thụy này cùng Hứa Chính Nhất là hảo hữu nhiều năm không gặp a ?

Trương Minh Thụy buông ấm trà trong tay, thản nhiên mỉm cười, thật sâu nhìn Hứa Chính Nhất “Ngươi nên biết, ngươi vốn là kẻ trong cuộc .”

Hứa Chính Nhất chớp chớp mắt, vuốt cằm, đắn đo “Phải không? Ta sao lại không biết?”

Trương Minh Thụy khẽ lắc đầu “Ngươi thích giả bộ thì cứ giả bộ đi . Hạo Nhiên, xem ra, ngươi và ta vào lúc đó sẽ tránh không được một trận chiến .”

Hứa Chính Nhất lần nữa trợn trắng mắt , có chút chơi xấu mở miệng “Kính nhờ! Minh Thụy, ngươi cũng biết, ta căn bản không giỏi võ nghệ, đánh nhau với ngươi là ta đánh không lại , chắc chắn phải không ?! Hay là ngươi muốn đánh chết ta ! Vậy ngươi nói sớm đi thôi ! Đến đến đến…… Hiện tại liền đánh chết ta là hảo !”

Trương Minh Thụy cũng chỉ cười nhẹ , thanh âm lộ ra một chút bất đắc dĩ “Ngươi cũng biết ta vĩnh viễn sẽ không lấy kiếm chỉ vào ngươi mà .”

Hứa Chính Nhất hắc hắc cười đắc ý “Vậy ngươi làm bộ như hôm nay không phát hiện ra ta đi. Đến! Hôm nay là sinh thần của tiểu nhi tử nhà ta , cũng là lễ trung thu, hai ta đều đã hơn mười mấy năm không gặp rồi . Đến, uống một chén đi.”

Hứa Chính Nhất vừa nói , liền muốn đứng dậy kéo Trương Minh Thụy qua, Trương Minh Thụy lại tránh đi, thản nhiên nói “Đó căn bản là không có khả năng . Hạo Nhiên, ngươi nên hiểu được, có một số việc ta nhất định phải làm.”

Hứa Chính Nhất cứng đờ, cũng thu hồi cợt nhả trên mặt , nhìn chằm chằm Trương Minh Thụy vẫn giữ thần sắc thản nhiên , sau một lúc lâu, thở dài, gãi gãi đầu, có chút suy sụp ngồi vào trên ghế, thanh âm trầm thấp có chút chua xót khôn kể “Minh Thụy…… Các ngươi sẽ không thể cho rằng cho tới bây giờ đều không có Phương Hạo Nhiên này sao?”

Trương Minh Thụy không trả lời, chỉ trầm mặc đứng sau một lúc lâu, liền chậm rãi xoay người, từng bước một hướng cửa đại môn đi đến, vừa đi vừa nhẹ nhàng nói “Hạo Nhiên…… Lúc hai ta gặp lại , ta sẽ không lưu tình với bất cứ kẻ nào , ngoài ngươi……”

Hứa Chính Nhất run lên, lập tức chậm rãi rũ mắt, tay đặt ở vịn ghế cũng gắt gao nắm chặt.

Im lặng . Im lặng khiến người phải sợ hãi.

Mấy người ở buồng trong đều nhìn nhau , đều không biết có nên đi ra ngoài lúc này hay không ?

Mà đúng lúc này, ầm một tiếng.

Người ở trong buông hoảng sợ , đều lập tức xông ra ngoài.

Chỉ thấy Tống Chân mắt đã đỏ bừng phẫn nộ, trên mặt đất là đống mảnh sứ vỡ vụn hỗn độn.

“Nương!” Hứa Vị kinh hô một tiếng, vội vàng vọt qua , Hứa Hạo Nhiên cũng lấy lại tinh thần, vội chạy tới .

Hứa Chính Nhất đã đứng lên, nhíu mày nhìn Tống Chân, vẻ mặt có chút nghi hoặc “Chân Chân, sao ngươi lại đập vỡ chén trà ? Bộ chén trà kia không phải là thứ ngươi thích nhất sao?”

“Bị Trương Minh Thụy chạm qua , ta cũng không thích nữa !” Tống Chân hít vào một hơi thật sâu, miễn cưỡng tỉnh táo lại, cường cười nói “Lão gia, người kia có bao nhiêu đáng giận, lão gia cũng không phải không biết, chén trà bị hắn dùng qua rồi khiến ta cảm thấy thực ghê tởm! Lão gia, vẫn không dùng lại cho thỏa đáng!”

Hứa Chính Nhất không nói gì, chỉ nhìn Tống Chân, ánh mắt lợi hại cùng thanh minh.

Trong lúc nhất thời, Hứa Vị cùng Hứa Hạo Nhiên đều mờ mịt .

Tuy rằng không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng không khí lúc này cũng quái dị đến cực điểm.

Tất cả mọi người đều im lặng , không dám mở miệng .

Mà ở tầm mắt lợi hại của Hứa Chính Nhất lại nhìn thẳng Tống Chân , Tống Chân lại có chút chật vật né tránh .

Hứa Chính Nhất vừa thấy Tống Chân tránh đi , bất đắc dĩ thở dài, đi qua , ôm lấy thắt lưng Tống Chân , đối Hứa Vị cùng Hứa Hạo Nhiên nói “Hạo Tử, Vị Vị, các ngươi đều đi xuống nghỉ ngơi đi.”

Dừng một chút, lại bổ sung “Có chuyện gì thì để ngày mai cha tái nói cùng các ngươi, hiện tại…… Đều đi xuống đi.”

Hứa Vị cùng Hứa Hạo Nhiên đều gật đầu, liền xoay người, Hứa Hạo Nhiên đối Tống Thần Nguyệt cùng Kim Đại Vĩ cười có chút xấu hổ “Hai vị, sắc trời đã tối muộn, liền ở nhà chúng ta nghỉ ngơi một đêm đi.”

Tống Thần Nguyệt có chút do dự, nhưng nhìn Tống Chân đã cúi đầu xuống không nói một lời , trong lòng lo lắng , liền gật đầu đáp ứng .

Kim Đại Vĩ ha hả cười, gãi đầu, nói ngượng ngùng quấy rầy và linh tinh.

Người ngoài đều lui ra ngoài, Hứa Chính Nhất chau mày hỏi “Chân Chân, rốt cuộc ngươi làm sao vậy?”

“Ngươi không hận sao?” Tống Chân lại đột ngột quay đầu, gắt gao nhìn chằm chằm Hứa Chính Nhất , vừa hỏi vừa nói.

Hứa Chính Nhất sửng sốt , vẻ mặt có chút mờ mịt “Ta hận hắn cái gì? Chân Chân, Minh Thụy tuy rằng là kẻ vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn, nhưng hắn đối huynh đệ cùng nhau lớn lên là ta đây cũng thật không tệ lắm, ít nhất, thời điểm năm đó ta mang theo ngươi thoát li kinh thành, là hắn cùng đại ca giúp chúng ta. Nếu không, năm đó ta vô quyền vô thế , nào có thể thoát được sự đuổi giết của Phương gia cùng Tống gia?”

Tống Chân giật mình, miễn cưỡng cười “Ta chỉ cảm thấy rằng hắn rất đáng giận , thế nhưng đến bức ngươi……”

“Cho dù không có Trương Minh Thụy, còn có Trương Tam Thụy Trương Tứ Thụy khác !” Hứa Chính Nhất hoàn toàn không có nhẫn nại lắc đầu nói, đùa cợt cười “Là hắn thì ta còn yên tâm một ít, ít nhất tương lai nếu thực phải đối địch, biết người biết ta , ta còn có chút nắm chắc có thể thắng hắn!”

Tống Chân cúi đầu, quay người ôm lấy Hứa Chính Nhất, thân mình có chút phát run “Chính Nhất, nếu có thể , chúng ta liền…… Vĩnh viễn cũng không rời khỏi Thanh Dương Huyền này nhé .”

Hứa Chính Nhất trầm mặc không nói, chỉ ôm trấn an Tống Chân, trong lòng cũng thở dài một tiếng, như lời Trương Minh Thụy nói , có một số việc chung quy không thể tránh né ……

*********

Hứa Vị nằm ở trên giường, bên ngoài lúc này đầy trời tinh quang, hắn lại không có tâm tình thưởng thức.

Trong đầu thiệt nhiều nghi hoặc làm tâm tính phức tạp.

Trương Minh Thụy rốt cuộc cùng cha có quan hệ gì?

Cha là thân phận gì ?

Hắn tìm đến cha rốt cuộc là vì cái gì?!

Hắn ở cách rất xa , rất nhiều điều nghe không rõ , nhưng khẳng định là chuyện nguy hiểm .

“Đang lo lắng?” Mặc Tam bán nằm, nhìn chằm chằm vẻ mặt sững sờ của Hứa Vị , hỏi.

Hứa Vị lấy lại tinh thần, quay đầu nhìn về phía Mặc Tam, thấp giọng hỏi “Tiểu Mặc, ngươi có võ công, công phu hảo, ngươi nghe được đúng không? Ngươi đem chuyện ngươi nghe được nói cho ta, được không ?”

Mặc Tam khẽ gật đầu, liền ngắn gọn nói lại.

Đợi khi nghe được chữ nhị hoàng tử , Hứa Vị biến sắc!

Quả nhiên! Là hoàng tử tranh đoạt!

Đời trước, cha dường như cũng bị quấn vào tranh đoat , cuối cùng, cha sinh bệnh mà chết, nhưng mình, cũng bởi vì tru di cửu tộc Kiến Minh dư nghiệt mà bị chết.

Như vậy, cha đã cự tuyệt ?

Đời trước, cha có phải không có cự tuyệt hay không, kết quả……

Đời trước cha vì sao không có cự tuyệt?

Y theo tính tình cha, cha cự tuyệt mới là đạo lý , tựa như đời này , vui cười cự tuyệt mới là việc cha sẽ làm.

Đời trước, đời trước…… Đáng giận!

Đời trước chính hắn cũng chỉ vội vàng học tập y thuật, chuyện của người thân cũng căn bản là tỉnh tỉnh mê mê !

Hiện tại cái gì đều không hiểu hết !

“Đừng lo lắng.”

Nghĩ đến đầu đều đau , một đôi bàn tay ấm áp để lên trán hắn , bên tai, thanh âm có chút đạm mạc của Mặc Tam chậm rãi nói “Có ta ở, không có việc gì.”

Hứa Vị ngửa đầu, nhìn Mặc Tam không biết khi nào đã dựa vào bên giường, nương theo ánh trăng nhàn nhạt bên ngoài, Hứa Vị nhìn Mặc Tam cứ việc diện vô biểu tình nhưng vẫn lộ ra khuôn mặt nhu hòa thản nhiên , trong lòng đột nhiên liền yên ổn rất nhiều.

Tuy rằng Mặc Tam chỉ nói lời an ủi , Mặc Tam là một tiểu hài tử, một tiểu hài tử mới mười tuổi, tuy rằng cực kỳ thông minh cùng ổn trọng, xử sự giống như cũng thực lão luyện, thân phận cũng không đơn giản như bộ dáng, nhưng, dù sao cũng chỉ là một tiểu hài tử mà thôi.

Tuy rằng là một tiểu hài tử, nhưng không biết vì cái gì, lời nói ra lại khiến mình an tâm không thôi , hơi hơi nhắm mắt lại, Hứa Vị lộ ra tươi cười, nhẹ giọng thấp giọng lẩm bẩm “Tiểu Mặc, cám ơn ngươi.”

Chuyện tới hiện giờ, phiền não cũng vô dụng .

Chuyện tình rối rắm đời trước cũng vô dụng, tái thế làm người, sao có thể bước theo con đường đời trước ?

Nếu nhân sinh đều không thể có lựa chọn lần hai , sống lại, thì có ý gì nghĩa?

Mà mặc kệ chặng đường phía trước là gì , kiên định tín niệm của mình , quý trọng người bên cạnh mình , không cho bản thân hối hận, dũng cảm đi làm chuyện mà đời trước không dám làm, không từng làm, chuyện từng hối hận ảo não cũng sửa đổi , như vậy, hắn sẽ không uổng thêm nhân thế này nữa !

Chậm rãi mở to mắt.

Hứa Vị đột nhiên chậm rãi mở to mắt , trong trẻo vô cùng, kiền tịnh thấu triệt, lại tựa hồ rất kiên định , ánh mắt sáng ngời

Mặc Tam ngây dại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.