Hứa Vị Trọng Sinh Ký

Chương 60: Long văn chi kì liên sơn [6]



Kinh thành bước vào tháng năm , đột nhiên thời tiết thay đổi, từng hồi mưa to cứ như tập kích mà đến .

Trong chủ viện Trương phủ, ngoài hành lang thư phòng, Trương Minh Thụy chắp hai tay sau lưng, vẻ mặt ngưng trọng ngửa đầu nhìn không trung mờ mịt , chắp hai tay sau lưng, gắt gao nắm lấy tờ giấy trong lòng bàn tay.

Tam hoàng tử cùng Hứa Vị ở trong Kì Liên sơn mất tích .

Vừa mới nãy , phía dưới đưa tới tình báo, tình báo này xảy ra ngoài dự kiến của hắn, Kì Liên sơn, nơi đó tuy rằng quỷ dị tĩnh mịch , nhưng, lấy thân thủ của mặc quỷ hoàng tử kia, hẳn là có thể bình an lấy được long văn mới đúng !

Mặc quỷ hoàng tử gặp chuyện không may, Trương Minh Thụy hắn không sợ, đó là mặc quỷ hoàng tử, tuyệt sẽ không cứ như vậy chết đi.

Nhưng…… Hứa Vị…… nhi tử của Hạo Nhiên……

Trương Minh Thụy chậm rãi nhắm mắt lại.

*********

Trước của phủ nha, Cảnh Phong nhìn từ trên cao xuống, nhìn chằm chằm Hứa Chính Nhất, khóe miệng xả ra tươi cười đùa cợt “Vị này…… Chính là lão sư của Thanh Dương thư viện, Hứa Chính Nhất?” Dừng một chút, lại ra vẻ hoang mang “Thân quần áo này……” tựa tiếu phi tiếu tiếp tục nói “Cũng rất khác biệt nha.”

Hứa Chính Nhất cúi đầu nhìn nhìn thứ dính trên quần áo của mình , trứng thối, ngửa đầu nhìn về phía Cảnh Phong, ngoài dự kiến của Cảnh Phong, không có mặt đỏ tới mang tai hoặc ảo não xấu hổ, ngược lại nhún nhún vai, tùy ý phủi phủi đám đồ ăn dính trên người, cười hì hì chắp tay chỉ lễ “Thảo dân Hứa Chính Nhất bái kiến vương gia!”

Hứa Chính Nhất tuy rằng nhiều ít có thể đoán được, Cảnh Phong kia đến Thanh Dương Huyền, khẳng định vì muốn gặp mình.

Chính là, Hứa Chính Nhất không nghĩ tới sẽ gặp mặt dưới tình huống này…… Khóe mắt tùy ý liếc bốn phía, đặc biệt đệ tử Thanh Dương thư viện đang mang vẻ mặt khẩn trương ở sau lưng mình .

Mà các đệ tử ở phía sau, một đoàn toàn là vẻ mặt xúc động phẫn nộ, mặc dân chúng dù bị đại đao của vệ binh đe dọa nên không thể tới gần, nhưng vẫn đang kêu la mắng chửi không ngừng!

Sách, hôm nay xuất hành bất lợi. Hứa Chính Nhất xuổi xuổi quần áo mình , hương vị trứng thối thật sự là ghê tởm a.

Kim Đại Vĩ ở Thanh Dương Huyền vẫn bàng quan , nhưng khi vệ binh phủ nha không ngừng bắt người, thậm chí xuất hiện chém giết những dân chúng chạy đến trước phủ nha gõ trống , Kim Đại Vĩ ngồi không yên, thời điểm đang nghĩ biện pháp, chỉ thấy lão sư Hứa Chính Nhất cùng cả đám đệ tử của Thanh Dương thư viện hướng phủ nha đi tới!

Kim Đại Vĩ ngây ngẩn cả người, sau đó, liền thấy Hứa Chính Nhất, lão sư hắn thế nhưng hô quát dân chúng nhanh rời đi, thậm chí đệ tử thư viện cũng giúp đỡ đám vệ binh hô quát dân chúng rời đi.

Kim Đại Vĩ liền trừng lớn mắt!!

Này…… Lão sư muốn làm chi a! Mang đệ tử thư viện đến cũng liền thôi! Thế nhưng còn giúp vệ binh xua đuổi dân chúng?!

Đã nhiều ngày , Khúc Khương Hữu kia nơi nơi bắt giữ dân chúng chống đối đến phủ nha , chẳng những bắt người, còn đánh người, thậm chí dung túng bộ khoái phủ nha tùy ý đánh cướp, đủ loại ác đức , làm cho người ta oán giận!

Mà lão sư giúp đỡ vệ binh xua đuổi dân chúng như vậy…… Quả nhiên, nhóm dân chúng nổi giận, phụ nhân còn mang theo trứng thối hướng lão sư cùng các đệ tử khác trong thư viện ném tới! Kim Đại Vĩ cũng chỉ nhìn thấy lão sư hắn một bên chật vật trốn tránh trứng thối kia, một bên còn bám riết không tha hô “Mọi người về nhà đi! Mọi người về nhà đi!”

Kim Đại Vĩ tuy rằng trợn mắt há hốc mồm, rất khó hiểu, nhưng vẫn vội vàng chạy lên, một bên hỗ trợ che chở, một bên lớn tiếng hỏi “Lão sư! Ngài rốt cuộc muốn làm cái gì nha!”

Hứa Chính Nhất lần nữa lần nữa bị trứng thối tạp rúng , vẻ mặt chán ghét trừng mắt trứng thối trên người, một bên cố nén ghê tởm, hướng Kim Đại Vĩ tức giận lớn tiếng trả lời “Không cho mọi người về nhà, chẳng lẽ để cho tất cả mọi người bị Khúc Khương Hữu bắt đi đánh chết sao?!”

Kim Đại Vĩ lúc này mới thoáng hiểu được, vì thế một bên che chở Hứa Chính Nhất, một bên hỗ trợ hướng quần chúng đang xúc động phẫn nộ hô , nhưng dân chúng đều rất kích động , số người cũng nhiều hơn đệ tử của thư viện , vì thế, liền dần dần diễn biến thành cục diện hiện tại, Hứa Chính Nhất cùng đệ tử Thanh Dương thư viện bị vây ở tận cùng bên trong, vệ binh phủ nha ở tầng thứ hai, nhóm dân chúng ở tầng thứ ba.

Mà thời điểm kiên trì không nổi, Cảnh Phong đi ra, phía sau còn đi theo Phương Kính Nhiên.

“Vương gia, thảo dân có một yêu cầu quá đáng.” Hứa Chính Nhất phủi xong trứng thối trên người, vẻ mặt nghiêm nghị đối Cảnh Phong chắp tay khom người, trầm giọng nói.

Cảnh Phong nhìn chằm chằm Hứa Chính Nhất, trên mặt hơi hơi mang theo một tia cười lạnh, đối diện với nam nhân đang khom người chắp tay trước mắt này , Cảnh Phong vĩnh viễn không thể đối xử nhã nhắn !

Hắn chán ghét nam nhân trước kia kêu Phương Hạo Nhiên, hiện tại kêu Hứa Chính Nhất này !

Thật sâu chán ghét , đêm khuya sau khi nằm mộng xong, hắn có khi đã nghĩ, thế giới này nếu không có Phương Hạo Nhiên, thật là tốt biết bao!

Nếu không có Phương Hạo Nhiên, Tống Chân sẽ không cự hôn!

Nếu không có Phương Hạo Nhiên, Tống Chân sẽ không rời khỏi kinh thành!

Nếu không có Phương Hạo Nhiên, Tống Chân…… Có lẽ hiện tại cũng đã vì hắn sinh nhi dục nữ, hắn sẽ có một gia đình tốt đẹp, có một đôi nữ nhi đáng yêu!

Bởi vì Phương Hạo Nhiên, hắn tiêu tốn suốt mười một năm!

Cũng bởi vì Phương Hạo Nhiên…… Hiện giờ ở Đại Sở đã bắt đầu gợn sóng lớn !

Tương lai đã trở nên không thể đoán trước……

Đứng ở bên người Cảnh Phong ,Phương Kính Nhiên lúc này ra vẻ nghiêm túc, nhưng khóe mắt lại liếc Cảnh Phong một cái, sát khí trong phút chốc kia…… Là bởi vì Hạo Nhiên?

Phương Kính Nhiên trong lòng nhíu mày, thản nhiên , cố ý lại như vô tình liếc Hứa Chính Nhất vẫn đang chắp tay , trong lòng có chút lo lắng.

Mà Hứa Chính Nhất lúc này vẫn cung kính khom người như cũ, chắp tay, sát khí trong phút chốc kia, hắn không có khả năng không phát hiện, hắn đứng ở dưới tay của Cảnh Phong, khoảng cách gần như vậy, mà sát khí của Cảnh Phong, tuy rằng chỉ trong nháy mắt, nhưng cơ hồ là không chút nào che dấu !

Hắn sao có thể phát hiện không được chứ !

Bất quá, Hứa Chính Nhất thật ra không để ý. Từ trước kia ở kinh thành , hắn cùng Minh Thụy bắt đầu nổi bật , từ khi Tống Chân bắt đầu ưu ái mình, Cảnh Phong này liền nơi chốn xem mình không vừa mắt. Sát khí bốn phía, từ trước đã thường xuyên phát sinh, so với vừa mới càng nghiêm trọng hơn , chính là, Cảnh Phong tuy rằng rất muốn giết mình, nhưng đáng tiếc, hắn không có cơ hội này, trước kia là bởi vì Phương gia, bởi vì trưởng tử Phương gia, đại ca hắn, còn có Minh Thụy, sau lại bởi vì mười hai thiên sách lệnh, tái sau lại, là bởi vì thế lực khắp nơi đã cân bằng……

Mà hiện tại…… Hứa Chính Nhất trong lòng càng thêm bình tĩnh.

Lúc này trên bàn cờ, càng thêm không thể thiếu Hứa Chính Nhất hắn!

Vì thế, Hứa Chính Nhất cung kính khom người chắp tay, trầm mặc chờ.

Mà bởi vì Cảnh Phong thản nhiên, không có trả lời, Hứa Chính Nhất lại cố chấp khom người chắp tay, Kim Đại Vĩ thấy thế, đánh cái thủ thế, vì thế nhóm đệ tử của Thanh Dương thư viện đều đứng lại phía sau Hứa Chính Nhất, xoay người, chắp tay, cùng hô lớn “Thỉnh vương gia đáp ứng yêu cầu của lão sư!”

Mấy chục đệ tử của Thanh Dương khom người chắp tay, mấy chục đệ tử của Thanh Dương cùng hô lớn , nhất thời ngăn chặn lại la mắng của nhóm dân chúng, đương nhiên, lần đầu tiên khi nhóm đệ tử hô lớn , còn có vài tiếng mắng hỗn độn, nhưng, tiếng hô lớn của nhóm đệ tử ngay sau đó, một tiếng lại một tiếng cao hơn, nhưng thanh âm lại có chút mất tiếng, nhóm dân chúng dần dần im lặng xuống .

Mà Cảnh Phong từ lúc nhóm đệ tử hô lớn lần đầu tiên cũng đã lấy lại tinh thần, vốn muốn mở miệng, nhưng Kim Đại Vĩ cũng liên tục ra hiệu , làm cho nhóm đệ tử không ngừng hô lớn .

Tình huống này , làm cho Cảnh Phong có phần nghiến răng nghiến lợi , hắn…… Dường như bị trúng kế ?

Khi nhóm dân chúng đều an tĩnh lại, chỉ còn lại có tiếng hô khàn khàn của nhóm đệ tử , Hứa Chính Nhất đột nhiên quỳ xuống, chắp tay, lúc này, nhóm đệ tử đình chỉ hô lớn, sau khi Hứa Chính Nhất quỳ xuống , cũng cùng quỳ xuống, Hứa Chính Nhất vẻ mặt nghiêm túc mở miệng “Thỉnh vương gia phóng thích dân chúng bị giam giữ!” Dứt lời! Hứa Chính Nhất dập đầu thật mạnh!

Lần dập đầu, đột nhiên trước phủ nha hết sức an tĩnh , cũng làm cho nhóm dân chúng liên can cùng Cảnh Phong vẫn đứng ở phía trên cao ngạc nhiên.

Nhưng rất nhanh, trong mắt Cảnh Phong hiện lên lãnh ý, thanh âm có chút lãnh đạm , nói “Ngươi nói…… Phóng thích dân chúng bị giam giữ?” Chỉ bằng ngươi?

“Triêu Thánh tổ của Đại Sở ta từng nói , dân như nước, quan như thuyền, nước có thể đẩy thuyền mà cũng có thể lật thuyền ! Vương gia cơ trí quả quyết, còn thỉnh vương gia suy nghĩ !” Hứa Chính Nhất cung kính nói xong, vẻ mặt không kiêu ngạo không siểm nịnh.

Mà Cảnh Phong sắc mặt âm tình bất định, chỉ gắt gao nhìn chằm chằm Hứa Chính Nhất!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.