Hứa Vị Trọng Sinh Ký

Chương 62: Long văn chi tứ niên [2]



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Kì Liên sơn……

Trước mắt một mảnh u ám , mặc dù có chút ánh sáng, nhưng vẫn rất tối mờ , nếu hắc ám hoàn toàn thì còn tốt hơn , nhưng bởi vì trên vách tường có mấy viên cầu phát ra ánh sáng nên miễn cưỡng có thể thấy được một vài đồ vật , mà nhìn đến mấy thứ này, thực làm cho người ta muốn hôn mê bất tỉnh ngay lập tức !

Cách đó không xa chi chít những đầu người cùng thi thể không trọn vẹn!!

Hứa Vị hít vào một hơi thật sâu, nghĩ muốn đứng lên, lại có chút vô lực , lúc này đột nhiên có cảm giác tóc bị ai đó giữ chặt , Hứa Vị sửng sốt, hơi hơi nghiêng đầu, khi thấy rõ những sợi kiển ti màu đen quấn quanh mình thì không khỏi nhẹ nhàng thở ra, hơi hơi hấp khí, một hơi mạnh mẽ xốc lên, trước mắt tối sầm, thiếu chút nữa lại té ngã, vội theo bản năng một tay chống lấy vách tường, đợi cho cảm giác mê mang kia qua đi , Hứa Vị chậm rãi dựa vào vách tường ngồi xuống , nhìn nhìn kiển cầu màu đen bên người, Hứa Vị vươn tay sờ sờ kiển cầu, ân, dường như lại rắn chắc không ít……

Nghĩ lại khi mình đuổi theo Tiểu Mặc, không biết dẫm phải cái gì mà tự nhiên dưới chân trống rỗng rồi ngã xuống , ngẩng đầu nhìn đỉnh, nhờ viên cầu ánh sáng, Hứa Vị thấy rõ thứ trên đỉnh đầu thì thiếu chút nữa tối sầm mắt lại , không phải chứ , trên đỉnh đầu là dày đặc dơi ?!

Ngất ! Hứa Vị chống tay đứng lên, lần đầu tiên thấy dơi còn sống mà lớn như thế này là lúc ở Nam Cương ! Không nghĩ tới đời này còn có thể thấy nhiều dơi hơn thế nữa…… Bất quá, mấy con dơi này sao im lặng thế ? Đã chết sao? Hơn nữa…… Hảo cao a. Mình từ độ cao như vậy ngã xuống , trừ bỏ có chút vô lực chân tay ra , thế nhưng lông tóc vô thương?!

Tỉ mỉ hồi tưởng thời điểm ngã xuống dưới…… Giống như bản thân mình ngã vào thứ gì đó thật mềm ?

Tầm mắt Hứa Vị chuyển hướng sang kiển cầu màu đen, không khỏi cười, vươn tay sờ sờ kiển cầu màu đen, thấp giọng nói “Là ngươi sao? Tiểu Mặc, là ngươi đã cứu ta?”

Kiển cầu màu đen im lặng , mấy sợi kiển ti màu đen vốn đang quấn quanh Hứa Vị cũng không biết khi nào thì đã thu trở về.

Bất quá, Hứa Vị cũng không để ý đến việc cái người trong kiển cầu không đáp lại mình , từ ngày đó, Tiểu Bạch mang theo hắn đi vào bên hồ , nhìn Tiểu Mặc cùng hòm thạch anh đột nhiên chìm vào trong nước, hắn vội vàng nhảy vào giữa hồ , thật vất vả đem Tiểu Mặc không biết vì cái gì đột nhiên kết thành viên cầu màu đen kéo lên , nhưng kéo lên sau, Tiểu Mặc nhắm mắt giống như ngủ say, mặc kệ mình nói gì gọi gì , Tiểu Mặc đều không có đáp lại mình.

Thì thào tự nói xong , Hứa Vị sờ sờ gói thuốc cất ở trên người, trong lòng an tâm một chút, gói thuốc có , kim châm có , hắn sẽ không sợ .

Hiện tại việc cấp bách là tìm hiểu xem nơi này rốt cuộc là nơi nào , có thứ gì có thể lấp đầy bụng hay không , đường ra ở nơi nào……

Chậm rãi tựa vách tường đứng lên, Hứa Vị biết, chính mình hiện tại vô lực như nhũn ra, gần nhất là bởi vì tinh thần quá mức mỏi mệt, thứ hai là bởi vì hiện tại vừa mệt vừa đói , muốn sống sót, muốn cùng Tiểu Mặc rời đi Kì Liên sơn, cho nên, hiện tại, nhất định phải tìm được đồ ăn trước đã !

Vạch ra mấy sợi kiển ti màu đen, phát hiện thật sự cứng rắn không ít, Hứa Vị đem kiển ti màu đen quấn quanh ở trong tay mình, một bên kéo kiển cầu màu đen, một bên chậm rãi đỡ lấy vách tường đi tới.

************

Mà lúc này ở Thanh Dương Huyền……

Kim Đại Vĩ nhìn Hứa Chính Nhất ngẩn ra nhìn chằm chằm không trung, trong lòng không khỏi sốt ruột. Xoa xoa tay, không ngừng đi quanh co lòng vòng , từ tối hôm qua đến bây giờ, Hứa Chính Nhất vẫn là bộ dáng này!

Mà hiện tại, không chỉ Hứa Chính Nhất, còn hơn thêm một kẻ ngẩn người nữa – Hứa Hạo Nhiên!

Kim Đại Vĩ trong chốc lát nhìn Hứa Chính Nhất đang ngơ ngẩn nhìn trời , trong chốc lát xem xét Hứa Hạo Nhiên ngẩn người, trong lòng cười khổ, hai phụ tử này bây giờ thiệt giống nhau a.

Gãi đầu , Kim Đại Vĩ hiện tại dưới mắt là thâm quầng , môi còn hơi nứt nẻ , từ tối hôm qua đến bây giờ, mặt trời cũng đã bò lên qua ngọn cây cao cao, lão sư Hứa Chính Nhất lại vẫn bộ dáng kia…… Mặc kệ hắn nói nhiều hay nói ít , mặc kệ hắn làm cái gì, lão sư chính là cứ cái dạng này!

Hắn biết tầm quan trọng của hai nhi tử đối với lão sư, nhưng làm ra cái dạng này thì cũng không có ích lợi gì a.

“Lão sư…… Ngài cho dù không vì chính mình, cũng nên vì Hạo Nhiên mà ngẫm lại a! Người xem cái dạng này của Hạo Nhiên đi , Hạo Nhiên…… Hắn từ tối hôm qua đến bây giờ, đều không ăn uống gì ! Nếu còn cứ tiếp tục như thế ……” Kim Đại Vĩ đi lòng vòng vài vòng xong , dừng lại, ngồi xổm xuống, vẻ mặt phát sầu nhìn Hứa Chính Nhất đang ngẩn ngơ , cố ý thở dài nói.

Hứa Chính Nhất vừa nghe thấy tên Hạo Nhiên, tròng mắt hơi hơi giật, chậm rãi máy móc quay đầu, nhìn về phía Hứa Hạo Nhiên bên người không biết khi nào đôi mắt đã hồng hồng nhìn mình, Hứa Chính Nhất liếc mắt một cái , con ngươi dần dần có chút ánh sáng, môi rung rung vài cái, mới khàn khàn nói “Hạo Nhiên…… Đừng lo lắng…… Cha đã suy nghĩ rất nhiều lần, chúc tinh gì gì , cha mới không tin! Vị Vị khẳng định còn sống!” Hứa Chính Nhất vừa nói đến câu cuối cùng, miễn cưỡng cười, nâng tay chậm rãi vỗ vỗ đầu Hứa Hạo Nhiên, thì thào lẩm bẩm “Đúng vậy! Ta mới không tin! Cái gì chúc tinh hay không chúc tinh …… Vị Vị khẳng định không có việc gì ……”

Sắc mặt Hứa Hạo Nhiên trắng bệch, ánh mắt đã sớm đỏ lên , nhìn Hứa Chính Nhất ngồi ở phía trước không ngừng thì thào tự nói, Hứa Hạo Nhiên nén dòng lệ đang muốn rơi xuống , phối hợp với Hứa Chính Nhất, cường cười “Cha nói rất đúng! Vị Vị khẳng định không có việc gì ! Nhất định sẽ không có việc gì !”

Hứa Hạo Nhiên dứt lời, lại nâng dậy Hứa Chính Nhất, thấp giọng nói “Cha, ngài cũng chưa ăn cơm, chúng ta cùng đi ăn cơm đi.”

Hứa Chính Nhất cố gắng cười nói “Hảo! Chúng ta cùng đi ăn cơm.”

Kim Đại Vĩ nhìn phụ tử hai người cùng nâng nhau dậy đi ra khỏi vườn , thở phào một hơi , chỉ cần ăn thứ gì đó là cũng tốt rồi …… Đồng thời trong lòng lại có chút ê ẩm , nhìn phụ tử hai người kia không ngừng trấn an lẫn nhau, trong lòng Kim Đại Vĩ tư vị khôn kể, có chút hâm mộ, lại có chút toan sáp.

Kim gia trong mười hai gia tộc, cho tới bây giờ vốn không có từ ngữ phụ từ tử hiếu này.

Ngay lúc Kim Đại Vĩ kinh ngạc sững sờ nhìn theo phụ tử Hứa Chính Nhất rời đi, lúc này trong phủ nha Thanh Dương Huyền ……

Phương Kính Nhiên nện bước vội vàng tiến thiên viện, cung kính chỉ lễ “Hạ quan Phương Kính Nhiên bái kiến vương gia!”

“Kính Nhiên, ngươi tới vừa lúc. Ngươi xem xem này……” Cảnh Phong cầm tờ giấy trong tay đưa cho Phương Kính Nhiên, vẻ mặt ngưng trọng.

Phương Kính Nhiên cung kính tiếp nhận, mở ra vừa thấy, không khỏi ngây người.

“Hắc long tinh ở chính giữa Đông Phương tiêu thất, đồng thời biến mất …… Còn có, nhi tử của Hứa Chính Nhất, chúc tinh của Hứa Vị.” Cảnh Phong thấp giọng nói.

Phương Kính Nhiên gắt gao nhìn chằm chằm tờ giấy trong tay, nhưng rất nhanh, Phương Kính Nhiên liền rũ mắt xuống , cúi đầu chắp tay “Vương gia, đây không phải chuyện tốt sao?”

Cảnh Phong nhìn chằm chằm Phương Kính Nhiên, nhướng mày, khóe miệng gợi lên tươi cười không rõ hàm xúc “Kính Nhiên, Hứa Vị kia là con của Hứa Chính Nhất, cũng chính là, nhi tử của Phương Hạo Nhiên nga.”

“Hạ quan chỉ biết , đối nhị hoàng tử mà nói, mặc quỷ hoàng tử tiêu thất, kẻ giúp đỡ mặc quỷ hoàng tử cũng tiêu thất theo.” thanh âm Phương Kính Nhiên cứng nhắc vô ba.

Cảnh Phong nhìn chằm chằm Phương Kính Nhiên hồi lâu, vẻ mặt âm tình bất định, hồi lâu qua đi, mới nhẹ nhàng thở dài “Kính Nhiên, ta và ngươi, còn có Minh Thụy, Phương Hạo Nhiên, đều từng cùng ở kinh thành uống rượu qua, cũng đánh nhau qua , cũng cùng truy nữ nhân qua , tuy rằng ta chán ghét Phương Hạo Nhiên, nhưng đối với ngươi cùng Minh Thụy vẫn đều là lấy chân thành đối đãi , ngươi cần gì phải ở trước mặt ta che dấu như vậy chứ ? Ngươi đối Phương Hạo Nhiên nhiều nhất chỉ có bất mãn, càng nhiều chính là quan tâm, ở trước mặt ta giả bộ lạnh lùng vô tình như vậy để làm cái gì?!”

Phương Kính Nhiên ngẩng đầu, vẻ mặt cảm kích, cung kính chắp tay nói “Có thể được vương gia chân thành đối đãi như thế, hạ quan cảm giác vinh hạnh thâm sâu , nhưng vương gia có thể có điều không biết, tam nhi tử của Phương gia – Phương Hạo Nhiên – từ mười một năm trước cũng đã bệnh chết, hiện tại Thanh Dương Huyền chỉ có một Hứa Chính Nhất , kẻ ấy chỉ là giống Phương Hạo Nhiên đã mất mà thôi !”

Cảnh Phong nhìn chằm chằm Phương Kính Nhiên, sau một lúc lâu, giận dữ mà cười, mở miệng nói “Tốt lắm, một khi đã như vậy, ta cũng không miễn cưỡng, ngươi lui ra đi!”

Phương Kính Nhiên cung kính chỉ lễ xong, mới rời đi.

Sau khi Phương Kính Nhiên rời đi , Cảnh Phong đập mạnh tay lên trên bàn, vẻ mặt âm trầm, cắn răng nói nhỏ “Phương gia quả nhiên là có nhiều kẻ láu cá ?! Hừ! Phương Kính Nhiên! Ngươi cho là ngươi là Trương Minh Thụy?! Cũng dám cự tuyệt ý tốt của bổn vương ! Không biết điều !”

Mà Phương Kính Nhiên rời đi thiên viện sau , đi vào sương phòng của mình , đóng kĩ cửa phòng , mới buông vẻ mặt nghiêm túc đoan chính, lộ ra vẻ mặt lo lắng, Hứa Vị, nhi tử Hạo Nhiên…… Chẳng lẽ thật sự đã muốn……

Lại cùng chúc tinh của nhi tử Hạo Nhiên đồng thời biến mất — hắc long tinh, Phương Kính Nhiên trong lòng bắt đầu sầu lo, tuy rằng hắc long tinh biến mất, có lợi cho nhị hoàng tử, nhưng sau sự biến mất ấy , chỉ sợ mang đến không phải phúc, mà là họa a.

Mà đột biến như vậy, không biết cha cùng đại ca ở kinh thành sẽ suy tính thế nào a ……

*********

Khi bóng đêm lại buông xuống, Hứa Chính Nhất một mình chậm rãi rời đi Thanh Dương thư viện, bước đi không mục đích .

Đầu óc trống rỗng , không biết suy nghĩ cái gì, cũng không biết chính mình muốn đi nơi nào , chỉ cần thấy được quẹo liền quẹo theo gặp , gặp đường mòn thì bước tiếp , không còn đường đi nữa thì lùi lại ……

Cứ như vậy, đi tới đi tới…… Thẳng đến khi bả vai bị người cường ngạnh bắt lấy, cảm giác được đau đớn sau, Hứa Chính Nhất mới lấy lại tinh thần.

“Hạo Nhiên……” thanh âm nhẹ nhàng có chút ôn nhu vang lên.

Hứa Chính Nhất sửng sốt quay đầu, nhìn về phía nam nhân tuấn tú nho nhã đang nắm lấy bả vai mình , sau một lúc lâu, mới ngơ ngác bật ra hai chữ “Minh Thụy?”

“Ta mang đến nữ nhi hồng, cùng ta uống một chén đi.” Nam nhân tuấn tú nho nhã cũng chính là Trương Minh Thụy , mỉm cười nói.

Hứa Chính Nhất nhìn chằm chằm tươi cười trên mặt Trương Minh Thụy, chậm rãi gật đầu.“Hảo.”

Hai người đi đến trên đỉnh núi, sóng vai ngồi ở trên tảng đá lớn , Trương Minh Thụy đưa cho Hứa Chính Nhất một vò nữ nhi hồng , cười nói nói “Đây, đêm nay chúng ta uống cái này mới đủ!”

Hứa Chính Nhất không nói chuyện, chỉ tiếp nhận, mở ra, rồi bắt đầu ngửa đầu uống rượu !

Trương Minh Thụy nhìn cũng không có ngăn cản, tự mình cũng mở ra một vò nữ nhi hồng, bắt đầu để lên miệng mà uống .

Hai người im lặng uống rượu, cho đến khi Hứa Chính Nhất uống đủ rồi , buông rượu, mặt đỏ hồng , quay đầu nhìn chằm chằm Trương Minh Thụy, khàn khàn hỏi “Ngươi nói thật cho ta, có phải hay không Vị Vị đã muốn……” Hứa Chính Nhất cũng không nói gì tiếp theo , hắn nói không được nữa. Thanh âm đến cuối cùng đều đã run rẩy đến không phát ra được .

Trương Minh Thụy chậm rãi buông rượu, chính sắc nói “Không! Ta không cho là như vậy!”

Vẻ mặt Hứa Chính Nhất rất là khẩn trương nhìn chằm chằm Trương Minh Thụy, đôi mắt mở thật to , chớp cũng không dám chớp .

Trương Minh Thụy phóng âm ôn nhu, chậm rãi nói “Hạo Nhiên, tin tức ta có chính là , tam hoàng tử cùng Vị Vị ở Kì Liên sơn mất tích . Mà chúc tinh, ta hỏi qua ti thiên quan , chúc tinh cho tới bây giờ phải xẹt qua rồi biến mất, chưa từng có thình lình biến mất như bây giờ .” Trương Minh Thụy dừng một chút, tiếp tục nói “Cho nên, ta cảm thấy có lẽ bọn họ bình an vô sự, chính là có thể hiện tại gặp tình huống đặc biệt gì đó , tựa như lúc trước ngươi đột nhiên biến mất ở cấm địa , ta không cảm giác được khí tức của ngươi mà nghĩ rằng ngươi đã xảy ra chuyện, cho nên…… Hạo Nhiên, không cần cứ như vậy kết luận……”

Hứa Chính Nhất hít sâu một hơi, rồi thở thật mạnh ra , đột nhiên nhếch miệng cười “Minh Thụy, nghe ngươi nói như vậy, ta an tâm!”

Trương Minh Thụy nhìn chằm chằm Hứa Chính Nhất nhếch miệng mà tươi cười, tươi cười của Hứa Chính Nhất thật giống như đột nhiên phá tan sương mù , Trương Minh Thụy cũng nở nụ cười, có chút thâm trầm “Ngươi liền tin ta như vậy?”

“Hắc hắc, đó là, ngươi là ai? Ngươi chính là Trương Minh Thụy nga!” Hứa Chính Nhất cười hắc hắc, vỗ bả vai Trương Minh Thụy, sang sảng nói.

Trương Minh Thụy cười nhưng không nói.

Mà Hứa Chính Nhất tươi cười qua đi, ôm lấy vò rượu, uống một ngụm, ngửa đầu lẩm bẩm nói “Minh Thụy, ta con mẹ nó thật muốn khóc một hồi!”

“Vậy khóc đi. Dù sao nơi này cũng chỉ có mình ta .”

Hứa Chính Nhất chuyển đầu , trừng mắt, oán hận nói “Ngươi con mẹ nó sao tối qua không đến a. Ta hiện tại muốn khóc cũng khóc không được !”

Trương Minh Thụy chỉ cười cười, đột nhiên nâng tay hung hăng búng cái trán Hứa Chính Nhất một cái, lập tức thong dong khinh đạm mỉm cười “Như vậy, có đau hay không? Có thể khóc chưa ?”

Hứa Chính Nhất chau mày vuốt cái trán của mình “Hỗn đản! Ngươi dùng lực quá lớn!” Không cần xem, cái trán khẳng định đã muốn sưng đỏ .

Trương Minh Thụy rất vô tội mở miệng “Ngươi không phải nói ngươi muốn khóc sao?”

Hứa Chính Nhất trợn trắng mắt , đột nhiên đem Trương Minh Thụy kéo lại gần, vỗ vỗ bả vai Trương Minh Thụy, mở miệng nói “Huynh đệ, cho ta mượn dựa vào một chút.”

Dứt lời, Hứa Chính Nhất liền tựa đầu tựa vào hõm vai Trương Minh Thụy , một bàn tay vẫn đang ôm vò rượu, một bàn tay lại gắt gao kéo chặt quần áo Trương Minh Thụy.

Mà Trương Minh Thụy chỉ chậm rãi nhắm mắt lại, nâng tay lên, nhẹ nhàng ôm lấy Hứa Chính Nhất.



Sau cánh gà :

Nguyệt : Khụ * đỏ mặt * Ngọt thế này thì ta bị tiểu đường mất thôi . Ăn đầy đường mật a >….< Nhật Nhi : Hú hú , hai anh tuy đã ‘ thanh niên ‘ nhưng còn … chậc chậc … mún xem H của hai anh nì quá đi * lau nước dãi * Khứ : Một bà chuyển tên thành Nguyệt Tiểu Đường , một bà thành Nhật Nhất Lang đi là vừa … *.* Hai chảo hai bên vĩnh biệt hàm =w=. Dám nói leo các chị à . ≧▽≦ (^ω^) (╰_╯)

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.