Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt

Chương 28




Nếu sự tình đã muốn chấm dứt, Chu Tráng Tráng cảm thấy hai người hẳn là nên về nhà.

Nhưng Thường Hoằng lại không muốn buông tha quyết định của hắn.

Bên trong Chu Tráng Tráng có chút sợ hãi : “Anh sẽ không phải mượn cơ hội trừng phạt tôi đi?”

“Vì cái gì trong tư tưởng em anh lại tà ác như vậy?” Thường Hoằng phê bình.

“Bởi vì. . . . . . Trạng thái thân mình hiện tại của tiểu huynh đệ nhà anh cũng rất tà ác.” Bụng Chu Tráng Tráng chuẩn xác cảm nhận được tiểu huynh đệ nhà Thường Hoằng ngẩng đầu ưỡn ngực đang vận sức chờ phát động.

“Cô nam quả nữ ở chung trong một phòng, dưới tình huống cả hai diện tích thân thể tiếp xúc lại không ít nếu anh còn không có phản ứng thì phải chăng có bệnh sinh lý.” Thường Hoằng đối với biến hoá cơ thể của chính mình phi thường hợp tình hợp lý.

“Tôi đề nghị, anh đứng lên khỏi người tôi đi, cách xa tôi một chút, như vậy đối với tiểu huynh đệ nhà anh sẽ có ưu đãi hơn nhiều.” Trực giác Chu Tráng Tráng nói cho nàng nguy hiểm tựa hồ còn chưa qua đâu, cho nên nói chuyện cũng cân nhắc từng câu từng chữ, chỉ sợ không cẩn thận một cái lại châm lên dục hoả trong lòng Thường Hoằng ^_^ .

“Nhưng. . . . . . anh không muốn đứng lên.” Thường Hoằng bỗng nhiên duỗi tay ấn công tắc đèn đầu giường, tức khắc gian phòng chìm vào trong bóng tối.

Chu Tráng Tráng vừa định thét chói tai, lại bị tay Thường Hoằng che miệng lại. Ngay sau đó, âm thanh kìm nén từ trong cổ họng hắn vang lên: “Đừng nháo, Tráng Tráng, cứ nằm yên như vậy đi, anh sẽ không. . . . . . Yên tâm, không phải hôm nay.” (Q: TT coi chừng bị lừa đó. TH liếc: cút)

Chu Tráng Tráng quả thật không giãy dụa nữa, nàng im lặng mà nằm ở trên giường lo lắng, cảm thụ được hắn cởi quần dài bản thân hắn ra, cảm thụ được tay hắn vuốt ve gương mặt, cần cổ, gò ngực, cảm thụ được nhiệt độ hắn càng ngày càng hôn sâu, cảm thụ được tiếng tim hắn đập hổn độn mà vang dội, cảm thụ được giường mập mờ tiết tấu luật động.

Ờ chỗ sâu trong yết hầu Thường Hoằng truyền đến thở dốc mạnh mẽ, cái loại thanh âm, hơi thở nam tính xa lạ này làm cho Chu Tráng Tráng cảm thụ một loại rung động hoàn toàn mới, ở sâu bên trong trái tim, vừa sợ hãi lại vừa khát vọng hơn nữa.

Nàng lại có một tia khát vọng thân thể Thường Hoằng! Ý niệm trong đầu này làm cho Chu Tráng Tráng cả người run lên.

Mà cùng lúc đó, dục vọng của Thường Hoằng cũng tiến hành đến giai đoạn phát tiết cuối cùng, hắn nằm ở trên người Chu Tráng Tráng, giống như là mệt tới cực điểm lại thoải mái tới cực hạn.

Chu Tráng Tráng quá mức đắm chìm vào sự tham luyến khiếp sợ kia, thế cho nên hoàn toàn xem nhẹ Thường Hoằng làm sao để “giải quyết tốt hậu quả”. Chỉ nhớ rõ lúc lần thứ hai phục hồi tinh thần lại thì Thường Hoằng mang theo mùi hương xà phòng nhàn nhạt, chui vào trong chăn, ôm nàng từ phía sau.

“Thường Hoằng, anh như vậy. . . . . . đối với bản thân, có thể đối với thân thể . . . . . phương diện kia có . . . . . . tổn hại gì không a?” Chu Tráng Tráng nhỏ giọng hỏi.

Con báo mới vừa tự thoã mãn xong phỏng chừng trong thời gian ngắn tinh lực không thể phục hồi mới dám hỏi loại vấn đề mẫn cảm này.

“Đừng lo lắng, nếu không lát nữa em giúp anh giải quyết đi.” Thường Hoằng hừ nhẹ một tiếng.

Con báo đã muốn ăn no sẽ không lại cắn người, Chu Tráng Tráng biết rõ đạo lý này, cũng thả tâm, xoay người lại, thừa dịp ánh sáng mỏng manh nhìn thấy ánh mắt Thường Hoằng. Cặp mắt kia như là một đôi bảo thạch màu đen, cứng rắn nhưng không lạnh băng.

“Thường Hoằng, kỳ thật có đôi khi tôi cảm thấy anh thật sự rất tốt.” Lời này Chu Tráng Tráng quả thật là phát ra từ nội tâm.

Thường Hoằng biểu tình đình trệ chốc lát, tiếp theo dời ánh mắt, thanh âm thấp đủ cho chính mình mới có thể nghe thấy: “Hiện tại mới biết được, quả thật là ngốc.”

“Thường Hoằng, kỳ thật nếu anh ôn nhu một chút, đừng suốt ngày chống đối tôi, vậy là tốt rồi .” Chu Tráng Tráng thở dài.

“Nếu em có thể ngoan một chút, anh cần gì phải đối nghịch với em sao?” Thường Hoằng hỏi lại.

Cẩn thận ngẫm lại, tính cách hai người bọn họ quả nhiên không thích hợp với hình thức ở chung hòa bình. Ý thức được điểm ấy, Chu Tráng Tráng lần thứ hai thở dài.

“Thường Hoằng, anh nói xem, ban đầu tôi rốt cuộc làm sao lại hấp dẫn được anh? Đừng nói với tôi cái gì thích chính là thích, trước khi thích luôn luôn có một quá trình hấp dẫn đi.” Chu Tráng Tráng hỏi ra vấn đề mà rất nhiều người cũng rất thắc mắc.

Thường Hoằng trầm ngâm, nói: “Chu Tráng Tráng, trên người em có một cỗ rất giống hơi thở người sống.”

“Có ý tứ gì?” Chu Tráng Tráng khó hiểu: “Anh đừng nói cho tôi biết, tất cả những người khác trong trường học chúng ta đều là kinh thi, chỉ có mình tôi là người sống, đây cũng không phải phim giả tưởng Mỹ.”

Thường Hoằng sắp xếp lại suy nghĩ, chậm rãi mở miệng: “Tình hình trong nhà anh thế nào, vài ngày này em chắc có thể thấy đó. Từ nhỏ anh liền cảm thấy trong nhà rất lạnh lẽo, ba mẹ đều nghiêm khắc yêu cầu bản thân cùng mọi người, bọn họ thật nghiêm khắc, trên mặt rất ít tươi cười, bọn họ sẽ không giống như ba mẹ bình thường ôm hôn nhau như vậy, cũng không cùng anh tiếp xúc thân thể quá nhiều, bọn họ ở trong nhà đặt ra rất nhiều quy định —— ăn cơm không thể phát ra âm thanh, đi đường không thể quá nhanh, nói chuyện không thể lớn tiếng, thậm chí ngay cả khi ngủ tư thế nằm cũng không thể tùy ý —— cái này cũng không phải nhà, chẳng qua chỉ là cái lồng giam.”

Chu Tráng Tráng đồng tình gật đầu, nàng cũng cảm nhận được, ngay cả Mĩ Địch mạnh mẽ cởi mở như vậy mà khi ở trong nhà Thường Hoằng cũng tránh không được đánh mất bản tính —— kia quả thật là một cái lồng hoa lệ.

“Anh sở dĩ thi vào trường quân đội không phải bởi vì lý tưởng khát vọng hoặc là chịu ảnh hưởng linh tinh chó má gì đó từ ba, chẳng qua là bởi vì trong trường quân đội quản lý nghiêm khắc, thời gian nghỉ ngơi ít, trừ kỳ nghỉ đông và nghỉ hè, bình thường không thể về nhà. Mà tốt nghiệp xong, cũng có thể trực tiếp tiến vào quân đội —— anh bất quá là muốn tận dụng tối đa khả năng ít trở lại cái nhà lạnh như băng kia thôi.” Trên mặt Thường Hoằng lần đầu xuất hiện một loại cô tịch mà Chu Tráng Tráng nhìn không hiểu.

Chu Tráng Tráng nhịn không được duỗi tay, nhẹ nhàng đặt ở trên cánh tay hắn.

Một loại an ủi thương xót đơn giản thôi cũng làm cho Thường Hoằng dừng một chút, hắn nhìn thấy tay Chu Tráng Tráng không tự giác, nhẹ giọng tiếp tục: “Cho đến khi. . . . .. anh gặp em, am là người sống động, người có chảy dòng máu nóng, lúc ở căn tin, dáng vẻ em không kiểu cách giống các nữ sinh khác, em không để ý hình tượng từng ngụm từng ngụm gặm bánh bao, cảnh tượng kia bỗng nhiên làm cho anh cảm thấy trong lòng nóng hổi, kìm lòng không đậu liền muốn mĩm cười. Em xuất thân từ một gia đình náo nhiệt, trong máu có loại hơi thở đặc biệt ấm áp kia, em là người sôi nổi tự do, không bị trói buộc, là kiểu người mà anh từ nhỏ luôn hướng tới. Cho nên ta nghĩ, đây là nguyên nhân em hấp dẫn anh.”

Thường Hoằng nhìn ánh mắt Chu Tráng Tráng, hỏi: “Em nghe hiểu không?”

“Nghe hiểu.” Chu Tráng Tráng gật đầu: “Anh chính là bởi vì tư thế tôi ăn bánh bao quá mức hào phóng mới chú ý tới tôi.”

“Thấy cô ngữ văn tiểu học em nghe em tóm lược ý như vậy, không tức chết mới là lạ.” Thường Hoằng khinh bỉ.

“Nhưng mà Thường Hoằng, nếu tôi vẫn. . . . . . vẫn không thể chân chính yêu thương anh thì làm sao bây giờ?” Chu Tráng Tráng nói ra lo lắng của chính mình: Đó đối với anh mà nói, rất không công bằng.”

“Chu Tráng Tráng, nhìn kỹ vào anh.” Thường Hoằng cầm tay Chu Tráng Tráng, thanh âm thực mềm mại, dịu dàng đến nổi Chu Tráng Tráng nháy mắt mất thần.

Nhưng lời nói kế tiếp lại đem Chu Tráng Tráng đánh ngã trên mặt đất, hộc nửa lít máu.

“Nhìn mặt anh, nhìn xem cơ ngực của anh, nhìn xem trí tuệ của anh, nhìn xem phong thái của anh, như vậy mà còn không yêu nữa, vậy ánh mắt em chính là có vấn đề rồi.”