Huyền Của Ôn Noãn

Chương 15: Từ chối gặp, theo đuổi lại




Dưới áp lức lớn của Thiển Vũ, cộng thêm cổ phiếu chuyển biến bất thường khiến Phan gia hoảng hốt phải đi điều tra, phát hiện các quỹ bán tháo cổ phiếu của bọn họ trong tay vẫn còn giữ một lượng cổ phiếu cao hơn tưởng tượng rất nhiều, nếu số cổ phiếu đó tiếp tục bị bán ra với số lượng lớn, hậu quả thật không thể tưởng tượng nổi.

Chuyện quá khẩn cấp, Phan gia lập tức triệu tập một cuộc họp gia tộc, Phan Duy An chủ động xin đi giết giặc bàn bạc với Chiếm Nam Huyền, kết quả mang về là, thái độ Chiếm Nam Huyền vô cùng cương quyết, điều kiện gì cũng không chấp nhận, chỉ muốn Phan gia xóa tên Phan Duy Ninh.

Người nhà Phan gia quan hệ phức tạp trong lòng ai cũng có tính toán, rất nhanh hơn nửa đã đồng ý thông qua quyết định, Phan phụ ra mặt công khai báo chí đoạn tuyệt quan hệ cha con với thứ nam Phan Duy Ninh, đuổi Phan Duy Ninh ra khỏi nhà, còn sống không được trở về Phan gia đại trạch.

Phan Duy An đắc thế lại nhân cơ hội đề nghị, không bằng giao cả dự án của Đại Trung trả lại cho Thiển Vũ làm, cho đối phương chút lợi nhuận thỏa đáng, làm dịu đi mối quan hệ căng thẳng giữa Ích Chúng và Thiển Vũ, xoa dịu lửa giận của Chiếm Nam Huyền, đề nghị này được hầu hết mọi người trong Phan gia đồng ý.

Sau đó khi Phan Duy An tiến hành hợp đồng, âm thầm chuyển số tiền Đại Trung bồi thường Ích Chúng phân tán vào các hạng mục thu mua trá hình chuyển cho Thiển Vũ.

Đến đây, giao dịch ngầm của Chiếm Nam Huyền và Phan Duy An đã hoàn thành.

Khi Phan Duy An hiếu kì hỏi ảnh chụp Phan Duy Ninh và Bạc Nhất Tâm là ai cung cấp cho báo chí, Chiếm Nam Huyền cười nhạt không nói.

Về phần Đại Trung họa vô đơn chí, sau khi bồi thường tài chính thâm hụt, danh dự tan biến, cổ phiếu sụt giảm, vận đen rây dớp, hợp đồng thưa thớt, không nhạy bén thị trường mà hơn nữa các nhân viên cấp cao có tài từ chức, bên trong còn đồn đãi vì giảm bớt thu chi mà phải giảm nhân lực, xác thực là bại như chẻ tre, không thể cứu vãn.

Mà Chiếm Nam Huyền sau hôm kí hợp đồng với Ích Chúng, công khai tuyên bố thu mua Đại Trung.

Tình thế còn mạnh hơn người, tin tức vừa phát tán, không đợi Cao Phóng liên hệ, các thành viên hội đồng quản trị nắm cổ phiếu Đại Trung ở một mức nhất định không thể lưu thông thị trường đã gấp đến mức không thể chờ người gõ cửa, ngay cả nhóm bảo hoàng của Đại Trung cũng rục rịch, đều nhanh chóng bán cái giá tốt nhất cho Thiển Vũ.

Ôn Noãn buông tờ báo trong tay, nhìn gương mặt Chiếm Nam huyền trên báo, hơi ngẩn người.

Mấy ngày nay, cho dù khi nào cô gọi điện thoại cho anh, đều là một giọng nữ dịu dàng nói:’Số điện thoại bạn đang gọi tạm thời không thể liên lạc được…”. Gọi tới văn phòng, mãi không có ai tiếp, gọi cho thư kí của anh, Trương Đoan Nghiên luôn lễ phép nói với cô anh đi công tác, gọi cho Đinh Tiểu Đại, nào ngờ cô nhóc bị điều đến bộ phận kĩ thuật theo Quản Dịch, sau khi chuyển đổi công tác không thể lên tầng 66 được nữa.

Ôn Noãn nhìn di động, im lặng, cô gọi cho Cao phóng.

Sau ba âm vang lên có người tiếp máy,”Ôn Noãn?”

“Cao Phóng, quấy rầy anh rồi, xin hỏi—Nam Huyền ở đâu?”

“Cậu ấy đi công tác rồi.”

“Anh có thể liên lạc được với anh ấy không?”

Cao Phóng chần chừ.

Lòng Ôn Noãn rốt cuộc cũng hơi trầm xuống, miễn cưỡng cười:”Không tiện?”

“Thật ra—-“

“Anh ấy không muốn nhận điện thoại của tôi, phải không?”

Cap Phóng trầm mặc, bảo anh nói thế nào mới được đây?

Ôn Noãn nhẹ giọng nói:”Tôi biết rồi, cảm ơn.”

Sau khi cúp điện thoại cô nằm trên sofa, không tài nào hiểu được, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao đột nhiên không có chút manh mối, cô đã trở thành nơi Chiếm Nam Huyền cự tuyệt lui tới.

Cô cầm chìa khóa xe đi ra ngoài.

Hai mươi phút sau đến bãi ngầm Thiển Vũ hai tầng, đỗ xe xong cô đi tới thang máy chuyên dụng của anh, ấn phím mật mã máy tính yêu cầu, cô nhập 0909, màn hình lóe sáng, đánh ra một hàng chữ:”Mật khẩu sai, xin nhập lại lần nữa.”

Cô giật mình, lại nhập vào từng số từng số một, chắc chắn không sai.

Màn hình lại lóe sáng,” Mật khẩu sai, xin nhập lại lần nữa. Cảnh báo, nếu tiếp tục sai sẽ thông báo cho trung tâm bảo hành.”

Lùi về phía sau hai bước, cô hít một hơi thật sâu, mật mã đã bị sửa lại.

Cô nhìn mình trong tấm kính lạnh lẽo, trên cao là ống kính camera, nếu lúc này có người trong văn phòng tổng giám đốc, như vậy hình ảnh cô sớm đã được thu vào màn hình, hệ thống sẽ tự động xin chỉ thị của chủ nhân ngồi sau bàn làm việc, mở hay không mở thang máy cho người đi lên.

Chu Lâm Lộ vẫn nói cô ngốc, có lẽ, bộ dáng ngu ngốc vừa nãy của cô đã lọt vào mắt người khác rồi.

Cô lại gọi vào điện thoại của Cao Phóng:”Nhờ anh ấy bớt thời gian gặp tôi một lát, chỉ ba phút thôi.” Anh không thể tàn nhẫn như vậy, nếu thật sự chỉ là một trò chơi, cũng hãy cho cô một kết cục chắc chắn.

“Nam Huyền thật sự không có ở công ty, cậu ấy có chuyện quan trọng phải đi Mĩ.”

“Vậy xin anh cho tôi số điện thoại liên lạc với anh ấy.”

Cao Phóng trầm ngâm, tựa như đang đắn đo nên dùng từ thế nào.

“Cao Phóng, nếu anh có thể trực tiếp nói cho tôi biết ý của anh ấy, tôi sẽ vô cùng cảm kích.”

“Cô chờ tôi một lát.”

Hai phút sau Cao Phóng đi xuống tầng, đưa cho cô một cái hộp nhỏ:”Nam Huyền trước khi đi công tác dặn tôi, nếu cô tới tìm cậu ấy thì đưa cho cô cái này.”

Ôn Noãn mở hộp ra, trên lớp nhung tím là một chiếc vòng cổ bạch kim tinh xảo, miếng đá vàng vốn là con dấu cô trả lại cho anh được xuyên chuỗi thành mặt dây chuyền, miếng đá được chạm khắc tỉ mỉ thành hình bán nguyệt (*) tinh tế, ở giữa còn được khảm một viên đá quý màu xanh cô nói không nên lời, ẩn hiện ánh sáng.

Cô cười cười:”Anh ấy có ý gì? Tặng cho tôi vật kỉ niệm ư?”

Phản ứng cực nhanh của cô làm Cao Phóng kinh ngạc:”Phải, cậu ấy nói để lại cho cô làm quà lưu niệm.”

“Như vậy thôi à?” Không nói gì khác?

“Cậu ấy và Nhất Tâm—“ Cao Phóng nhẹ nhàng thở dài,”Hai tháng sau sẽ cử hành hôn lễ.”

Sợi dây chuyền theo tiếng trả lời rơi xuống đất, Ôn Noãn cứng đờ tại chỗ.

Hôn lễ? Hôn lễ của anh và Bạc Nhất Tâm? Hai tháng sau cử hành? Vậy thì tại sao—-đêm đó anh lại nói những lời kì quặc như thế? Anh bắt cô hứa sẽ thủ thân vì anh, chính là bởi vì anh định kết hôn với người khác? Sau khi cô moi tim moi phổi cho anh? Anh lại đá văng cô đi lấy Bạc Nhất Tâm?

Không biết qua bao lâu, cô mỉm cười, cúi người nhặt lại sợi dây chuyền, rồi lại mỉm cười, xoay người rời đi.

Hôn lễ của Chiếm Nam Huyền và Bạc Nhất Tâm, hai tháng sau sẽ cử hành.

Không biết nếu bán tin này cho phóng viên, cô sẽ được bao nhiêu thù lao? Hôn lễ của Chiếm Nam Huyền và Bạc Nhất Tâm……Anh muốn kết hôn, anh muốn kết hôn với Bạc Nhất Tâm.

Kết hôn? Ha ha ha, kết hôn! Phải chúc mừng anh chứ, kết hôn.

Cô gọi vào số Chu Lâm Lộ,”Anh đang ở đâu? Bây giờ đến nhà em được không?”

“Noãn Noãn? Sao thế?”

Cô cười nhẹ:”Không có gì, chỉ là muốn tìm một người ở bên em thôi.”

“Đã xảy ra chuyện gì? Em đang ở đâu?”

“Trên đường về nhà—-“ Trước mắt bỗng nhoáng lên hình ảnh một chiếc xe, cô dẫm mạnh phanh, sau khi tiếng rầm vang lên, chiếc xe đối diện dừng lại ven đường, chủ xe đẩy cửa xuống, hùng hổ đi tới,”Cô điên rồi à?!”

Chu Lâm Lộ vội vã hỏi:”Noãn noãn, chuyện gì thế?!”

Cô ngắt điện thoại, một tay đặt trên vô lăng, một tay đặt lên cửa kính xe, thò người ra ngoài, người đàn ông đứng trên thảm cỏ lộ ra gương mặt tuấn mĩ, mắt to mày rậm thần thái hồng hào, dáng người cao ngất, khí phách tráng kiện vô cùng đẹp trai, cô quyến rũ cười:”Cho anh ba giây, tránh ra.”

Hắn sửng sốt, lập tức giận dữ, chỉ vào cô quát,”Cô xuống ngay!”

Cô rụt đầu lại, nhấn chân ga, ba, ha, một, xe phóng vụt đi.

“A—Điên bà nó rồi! Mẹ kiếp….lần sau đừng để tôi gặp lại cô!” Tiếng chửi bậy càng lúc càng xa.

Không bị đâm ư, làm người ta tiếc thật đấy, lần sau cô phải tìm Nam Huyền thử xem thế nào mới được.

Di động vang, cô không nhìn, liên tục vượt đèn đỏ.

Khi Chu Lâm Lộ mặt trắng bệch xông lên nhà Ôn Noãn, phát hiện cửa đã mở rộng, cô nằm trên sofa, trợn mắt nhìn trần nhà màu trắng, giống như một con búp bê tóc dài bị mất linh hồn, ngay cả khi có người tiến vào cũng không phản ứng.

Tuy rằng vẻ mặt là lạ, nhưng ít nhất cô vẫn còn an toàn nằm đây, anh nhẹ nhàng thở ra, ngồi xổm trước mặt cô, xoa xoa đầu cô:”Làm sao thế?”

Cô lắc đầu, xoay người cuộn tròn vào trong góc.

Trên bàn trà đặt một phong thư lớn chưa mở ra, Chu Lâm Lộ cầm lên xem, là một phòng khám tư nhân nào đó gửi đến, anh quan tâm hỏi,”Em bị bệnh?”

“Không phải.” Cô mệt mỏi nói:”Hồi trước có hôm ngực đau nửa đêm tỉnh lại, Nam…Huyền bảo em đi khám, nhưng vẫn kéo dài không đi, gần đây rảnh rỗi cho nên đi làm một cuộc kiểm tra toàn thân.”

Anh vặn người cô lại:”Đã xảy ra chuyện gì? Tại sao lại không vui?”

Cô cũng rất muốn biết đã xảy ra chuyện gì, khẽ nói:”Anh ấy tránh em.”

Chu Lâm Lộ không nói gì.

“Cao Phóng nói….Hai tháng sau anh ấy sẽ kết hôn, với Bạc Nhất Tâm….”

“Noãn Noãn.” Chu Lâm Lộ nhìn cô, muốn nói lại thôi, cuối cùng anh lau mặt, nói:”Anh vẫn không kể với em, thật ra năm đó anh không gửi lý lịch của em vào Thiển Vũ, anh không gửi đến đó.”

Ôn Noãn chỉ cảm thấy chóng mặt vô cùng, cô ép chính mình chậm rãi ngồi dậy.

“Đây là lí do anh phản đối em tiếp cận anh ấy?” Từ đâu đến cuối—-đều là một cái bẫy? Chiếm Nam Huyền từ khi bắt đầu đã tạo một cái bẫy? Chỉ chờ cô cam tâm tình nguyện, từng bước từng bước đi vào? Cô dùng hai tay ấn huyệt thái dương, chóng mặt quá, bàn trà và người trước mặt giống như camera xoay 45 độ choáng váng quay cuồng, muốn đứng cũng không đứng nổi, thân thể mất trọng lượng mềm nhũn ngã ngồi lên sofa.

“Noãn Noãn!”

Cô cố gắng nâng hai mí mắt mình trong bóng đêm,”Cho em một cốc nước.”

Anh vội vàng đi lấy, cốc thủy tinh ấm nóng trong bàn tay lạnh như băng, cô chậm rãi uống hết.

Logic rời rạc dần dần liên kết lại, xâu chuỗi thành một đường rõ ràng.

Đầu tiên là hai năm trước, khi cô tốt nghiệp gửi lý lịch vào các công ty không hiểu tại sao lại xuất hiện ở Thiển Vũ, Trì Bích Tạp hẹn cô phỏng vấn là có sự sắp xếp của người khác, mục đích là để có có được công việc này.

Sau đó ít lâu thư kí tiền nhiệm của Chiếm Nam Huyền là Dương Ảnh tạm thời rời cương vị công tác, theo quy định thăng chức thì người kế nhiệm phải làm việc ở Thiển Vũ được hơn ba năm, Đỗ Tâm Đồng và Trương Đoan Nghiên thành tích công tác nổi trội hơn cô rất nhiều lại bị loại, chỉ có cô thời gian công tác ngắn ngủi được đặc cách đi lên.

Mật mã thang máy, CD ở lầu phụ anh ở, phòng và vật trang trí ở tòa nhà Lạc Dương của anh, mỗi một câu anh nói, mỗi một chuyện anh làm, bao gồm cả việc Bạc Nhất Tâm liên tục xuất hiện trước mặt cô, tất cả đều là—–đều là một cái bẫy lớn thâm sâu?

Là bởi vì năm đó anh đã thề, muốn cô cam tâm tình nguyện quay lại bên cạnh anh? Từ đầu đến cuối, tất cả những gì anh làm với cô không phải xuất phát từ dư tình chưa dứt, mà là, mà thật sự chỉ là——vì thực hiện lời thề năm đó? Hai năm trước khi cô vào Thiển Vũ đã bắt đầu giăng bẫy, anh muốn trả lại tất cả những nỗi đau cô đã từng trút lên anh, muốn cô cũng phải chịu sự tuyệt vọng và nỗi đau bị người mình yêu sâu đậm vứt bỏ không lí do? Anh đối với cô cũng giống nhưng những vụ làm ăn của Lãnh thị, Ích Chúng, Đại Trung và Đại Hoa? Nhưng âm mưu những kế hoạch liên tiếp chẳng qua chỉ vì muốn đạt được mục đích? Cô—chính là dự án hạng nhất anh muốn hoàn mĩ thực hiện?

Ôn Noãn nhắm mắt lại, gắng sức lắc đầu, không, “Lâm Lộ, em không tin.”

Chu Lâm Lộ ngạc nhiên trừng mắt nhìn cô:”Em nói cái gì?!”

“Lâm Lộ, anh không hiểu, chắc không phải vậy đâu.” Cả thế giới đều có thể tổn thương cô, nhưng chắc chắn không bao gồm Chiếm Nam Huyền.

Không có ai từng yêu cô như anh, khi đó cô chỉ cần thiếu một sợi tóc anh cũng sẽ tự trách mình cả ngày.

“Mẹ nó chứ—–“ Chu Lâm Lộ giữa chừng hét toáng lên, khó chịu cào cào tóc, phụ nữ tại sao đều có tính cách khốn kiếp thế này, ngu đến mức không có thuốc trị! “Noãn Noãn, anh xin em, đừng mơ mộng nữa được không? Rốt cục là anh không hiểu hay là em không hiểu? Anh lấy kinh nghiệm nửa đời người lăn lộn trong chốn phụ nữ nói cho em biết, khi một người đàn ông thật lòng yêu một người phụ nữ, tuyệt đối không phải là cách cư xử điêu luyện này của Chiếm Nam Huyền với em! Em mù à mà không nhìn ra? Hắn chẳng những từ đầu chí cuối thản nhiên, đối với tình cảm của em lại lưỡng lự không quyết đoán, em có biết điều ấy nghĩa là gì không?”

Cô hít thật sâu, không thể phản bác những sự thật đáng ghét anh vừa nói:”Là gì?”

“Đó có nghĩa là hắn đang chơi đùa với em, chỉ là chơi đùa thôi! Hắn chơi một người phụ nữ hắn cảm thấy có hứng thú, nhưng cũng không định nhập vào thật sự, trong vòng luẩn quẩn của những cậu ấm giống như bọn anh, tình huống bình thường này kết quả đều là đồ chơi tới tay sau khi chơi ngán sớm hay muộn sẽ cúi chào, có lẽ có thể thu hồi đến làm tình nhân trong một khoảng thời gian, nhưng tuyệt đối sẽ không cân nhắc chọn loại tùy thời tùy chỗ đều có thể lên giường này làm vợ.”

Nước trong tay theo cốc hất văng ra ngoài, cô cả người run rẩy.

“Em làm sao thế? Sao mặt lại trắng bệch như vậy?”

Cô vùi mặt vào giữa hai đầu gối, vỗn đã định mặc kệ lời Chu Lâm Lộ dù nó có lí có căn cứ như thế nào, cô phải đợi đáp án từ chính miệng Chiếm Nam Huyền thừa nhận, nhưng, chỗ yếu ớt nhất trong lòng bị lời nói vô tình của anh như con dao sắt xẹt qua, không chút chuẩn bị bị cắt thành hai đoạn.

Tùy thời tùy chỗ đều có thể lên giường.

Ngực đau quá, đau quá, giống như bị một lực mạnh xé rách, đau đến mức không gì có thể ngăn lại.

Cô lấy tay xoa, bất giác đụng vào một thứ gì đó lạnh lẽo, miếng đá màu vàng đeo trước ngực giờ phút này giống như lưỡi dao sắc bén, xé toạch trí nhớ nhắc nhở mọi thứ trước đây.

“Noãn Noãn?!” Chu Lâm Lộ vỗ nhẹ vai cô.

“Để em yên tĩnh một lát.” Để cô suy nghĩ kĩ một chút, anh đã cho cô bao nhiêu ám hiệu? Anh đã từng bảo cô tránh xa anh, trước kia không hiểu được ánh mắt thương xót không lí do của anh, thì ra….là bởi vì thế? Tùy thời tùy chỗ đều có thể lên giường………Ngay từ đầu anh đã suy tính điều này không chê vào đâu được?

Cô, Ôn Noãn, chỉ là một người phụ nữ anh tùy thời tùy chỗ đều có thể lên giường, không hơn?

Chu Lâm Lộ thở dài:”Bất kì người đàn ông nào cả đời này cũng không thể quên được mối tình đầu của mình, nhưng cái đó chỉ là bản tính trời sinh, cho dù hắn thực sự còn lưu lại chút dư tình với em, nó cũng không đại biểu ý nghĩa đặc biệt gì, khoảng thời gian hắn ở cùng em rất có thể chỉ là vì nhớ lại quá khứ, nói cho anh biết, lâu như vậy em đã bao giờ nghe thấy hắn nói sẽ bỏ Bạc Nhất Tâm chưa?”

“Ý của anh là….”

“Bây giờ hắn đơn giản chỉ là khó mở miệng nói với em dừng lại tại đây thôi.”

“Cho nên mới lựa chọn tránh mặt không gặp?” Hy vọng cô biết khó mà lui.

“Anh tin là như thế.”

Cô cuộn tròn lui vào trong sofa, tất cả đã gần tra ra chân tướng.

Chỉ còn một điều cô không hiểu, cô đã như anh mong muốn, moi tim mình mặc anh chà đạp—nhưng mà tại sao, anh còn mở miệng bắt cô hứa đời này sẽ không có người đàn ông khác? Tại sao anh muốn làm như vậy? Người đàn ông tâm tư như câu đố biến ảo thất thường kia, sau khi liên tục đùa bỡn cảm xúc của cô lại đột nhiên ném cho cô một quả bom, anh muốn phủi mông đi kết hôn, mà dựa vào tầm hiểu biết của cô đối với anh từ khi chào đời đến nay, cô biết cho dù anh có đem lễ kết hôn trở thành một trò đùa trong kế hoạch, cũng sẽ chơi đến thật.

Suy nghĩ rối loạn, bàng hoàng sợ hãi, rốt cuộc anh muốn cô phải làm thế nào? Không thể nói rõ là vì sao, chỉ là trực giác, một loại trực giác tâm ý tương thông từng xuất hiện vô số lần giữa cô và anh, cô mơ hồ có cảm giác, giống như anh đang cho cô một cơ hội cuối cùng, nhưng sự thật lại mông lung khiến cô không thể đoán được.

Nếu cô rút lui, như vậy hai tháng sau anh sẽ trở thành chồng người khác, từ nay về sau sẽ thành người lạ thật sự với cô, không bao giờ còn cơ hội thay đổi nữa.

Mà cho dù cô có quyết tâm đeo bám anh đến cùng, trong quá trình chỉ cần sai một bước, không thể để anh hoàn toàn vừa lòng, như vậy anh cũng sẽ—-cô không biết anh định làm thế nào, nhưng có một chút rõ ràng, đó chính là dùng một phương thức tiến hành cô không biết tra tấn cô, mà loại tra tấn này sẽ xỏ xuyên qua cả tương lai, anh muốn cô phải trả giá cả đời.

Không cho phép có người đàn ông khác….từ khi cô bỏ đi tới khi quay về, đến lần trước cô mở miệng nói yêu anh, khoảng thời gian cô rời xa anh, anh muốn cô trả lại bằng cả cuộc đời.

Dù rằng sự chia cách trước kia suýt làm cho hai người hoàn toàn tan vỡ, nhưng sau này gặp lại cô và anh vẫn hiểu nhau, cho dù bao năm trôi qua, nhưng giữa hai bọn họ có chút hồn nhiên vĩnh viễn không thay đổi, đó chỉ tồn tại giữa hai người, một loại tin tưởng vô điều kiện và hiểu nhau đến kì lạ.

Một câu nói một ánh mắt của cô chỉ có anh hiểu rõ, một động tác một suy nghĩ của anh cũng sẽ chỉ có cô hiểu rõ, đây là chuyện Chu Lâm Lộ, Bạc Nhất Tâm hay bất kì kẻ nào cũng không thể cảm nhận được, có một số thứ chỉ hiện hữu trong trái tim của hai người, anh và cô.

Ngoài anh và cô, trên đời này không ai có thể bước vào thế giới đó.

Bởi vậy cô mới cố chấp tin rằng anh sẽ không bao giờ thật sự làm tổn thương cô, có thể anh cũng tin chắc thứ gì đó, ví dụ như tình yêu của cô dành cho anh—–anh một mực chờ cô mở miệng, tiếp theo xác định tình cảm của cô, coi đây là lợi thế để đạt tới một mục đích cô không rõ.

Kế hoạch kín đáo tỉ mỉ như thế, tất cả đều nằm trong lòng bàn tay anh.

Nếu mục đích của anh chỉ muốn cô cũng phải nếm nỗi đau anh từng vì cô mà trải qua, thì cho dù anh muốn cô xin anh một vạn năm cũng không sao, cô đồng ý trả giá tất cả để đổi lại trái tim anh, thế giới lớn như vậy, tâm nguyện duy nhất của cô đơn giản là muốn ở bên anh nốt quãng đời còn lại mà thôi.

Nhưng mà điều khiến cô sợ hãi nhất lại là tất cả những thứ đó toàn bộ đều xuất phát từ suy đoán không thể chắc chắn, chỉ chiếm một nửa tỉ lệ trong thật và giả, nếu—-nếu ngộ nhỡ sự thật đúng như những gì Chu Lâm Lộ vừa nói….

Cô lăn qua lăn lại, thật không thể hiểu được, rốt cuộc anh muốn làm gì?

Trước tiên bày bố một mê trận, sau đó để lại cho cô một dấu vết như có như không, khiến cô có hiểu anh thế nào cũng không thể chắc chắn, rốt cuộc anh muốn làm gì? Anh rốt cuộc muốn cô làm gì? Triển khai trò chơi của anh đến đỉnh điểm, đùa bỡn cô tới mức muốn ngừng yêu anh mà không được, chờ một ngày cô xin sống xin chết trước mặt anh? Hay là muốn đưa tình cảnh của bọn họ quay về lúc đầu bọn họ tuyệt giao, đợi lần này cô sẽ từ bỏ hoặc chân chính biết quý trọng?

Hàng nghìn hàng vạn ý nghĩ đến cuối cũng đụng vào bức tường sắt mà bắn ngược trở về, không thể tìm ra một manh mối rõ ràng, chỉ tuyệt vọng biết, có vô số những đường tử trong bóng đêm, mà cô, khi hai cánh cổng lớn đóng lại sau lưng trong căn nhà trên đường Lạc Dương thì cô đã không thể quay đầu lại, chỉ có thể bất lực tìm đường sống trong mê cung anh bày bố.

Trái tim yếu ớt treo lủng lẳng trên sợi dây mỏng manh sợ hãi khôn cùng, chỉ cần một luồng gió khẽ thổi, đều có thể làm đứt sợi dây kia, dìm cô vào cõi chết.

Đường sống duy nhất chỉ có một, chỉ hy vọng—hy vọng anh vẫn còn yêu cô.

Có thể là sau khi trưởng thành đã dịu hiền đi khá lâu, cho nên ngay cả chính Ôn Noãn cũng suýt quên, mỗi khi có chuyện nào đó khơi dậy hứng thú của mình, cô sẽ rất cố chấp và kiên trì, chẳng quản ngày hay đêm, mỗi ngày cô không tới Thiển Vũ thì sẽ canh giữ chỗ ở của Chiếm Nam Huyền và Bạc Nhất Tâm trên đường Lạc Nham, hoặc là ở ngoài cánh cổng lớn đại trạch đường Lạc Dương.

Khi Ôn Nhu và Chu Lâm Lộ phát hiện cho dù tận tình khuyên bảo hay chửi ầm lên thế nào, cũng không thể lay chuyển được sự cố chấp chưa thấy quan tài chưa đổ lệ của cô, cuối cùng không thể không buông tha hai ý đồ khai thông cho cô qua điện thoại hay oanh tạc thịt người.

Mà Chiếm Nam Huyền lại giống như bốc hơi khỏi thế gian, cho dù cô mất trăm phương ngàn kế vĩnh viễn chỉ là phí công, ngay cả bóng dáng anh cũng không nhìn thấy.

Sau một tuần lặp lại như thế tất cả mọi người đều biết, Ôn Noãn năm lần bảy lượt xông lên tầng 66 Thiển Vũ.

Chuyện vồ hụt dường như cũng nằm trong dự tính của cô, cô cực kì trầm mặc, nhưng vẫn kiên trì hằng ngày đến sớm về muộn lặp đi lặp lại, tất cả thời gian đều dành cho bể khổ canh gác vô biên.

Khi còn nhỏ cô từng coi rất nhiều thứ là điều đương nhiên phải có, nhất là đối với Chiếm Nam Huyền.

Không ngờ phong thủy thay phiên biến chuyển năm nay đến nhà cô, bây giờ đổi thành cô theo đuổi anh.

Nhớ rõ khi đó, ngày nghỉ cho dù có chuyện gì phải ra ngoài, anh đều nắm tay cô cùng đi, sẽ không để cô một người cô độc, mà nếu anh không rảnh, cô cũng không thích một mình tham gia hoạt động gì, tình nguyện ở nhà chờ anh xong việc chạy đến, dần dà cuộc sống của bọn họ chính là đối phương, hai người sống trong thế giới nhỏ bé ngọt ngào, mỗi ngày chi cần có đối phương đã cảm thấy thỏa mãn.

Chiếm Nam Huyền chiều cô thậm chí còn vượt xa cả bố cô.

Mỗi ngày cuối tuần anh sẽ đến từ rất sớm, bởi vì anh cần kiên nhẫn một giờ hoặc rất lâu mới gọi được cô dậy đến ăn bữa sáng anh cho rằng rất quan trọng.

Chỉ cần Ôn Nhu và Ôn Hòa không về nhà ăn cơm tối, cho dù anh đang ở đâu, trước sáu giờ nhất định sẽ đến nấu cho cô ba món một canh, bởi vì anh biết cô không thích đồ ăn bên ngoài, trong tình huống không ai chăm sóc nhất định sẽ lấy bánh quy và hoa quả ăn cho xong chuyện.

Cho dù cô tức giận đến thế nào, đánh anh thế nào, cãi anh thế nào, đuổi anh đi như thế nào, nửa giờ sau nhất định anh sẽ quay lại, chí ít thì cũng sẽ gọi cho cô một cuộc điện thoại, bởi vì anh biết cô tức giận không kéo dài quá mười phút, sau đó sẽ cảm thấy rất tủi thân, sẽ buồn bực nhớ anh.

Tất cả quần áo của cô, từ trong ra ngoài ngay cả giầy tất mũ khăn, tất cả anh đều tự ôm vào mình.

Lần đầu tiên có kinh, là anh dạy cô bài học sinh lý đầu tiên.

Khi ốm sốt, là anh thức trắng đêm ở trong phòng bệnh trông cô.

Mỗi một phút mỗi một giây của quá khứ, tất cả đều là những khoảng hồi ức đẹp đẽ nhất.

Cho nên, cô rất muốn rất muốn biết, cô nhất định phải biết, đêm cuối cùng nhìn thấy anh, câu thầm thì anh nói bên tai cô rốt cuộc là “Lúc này đây”, hay là “Lần cuối cùng”? Lúc đó thần chí cô bị anh cuốn lấy hỗn loạn, mà tiếng anh nói lại rất nhỏ, cô vốn không nghe rõ.

Ôn Noãn đi vào bãi ngầm hai tầng của Thiển Vũ, đi tới chạm nhẹ lên cánh cửa kính đóng chặt của thang máy chuyên dụng cho tổng giám đốc, sau đó dùng đầu ngón tay đặt lên chỗ hơi nước mỏng, vẽ đi vẽ lại con mắt ẩn chứa ánh sao kia.

“Ôn Noãn.” Một tiếng thở dài khẽ làm cô quay đầu.

Cao Phóng đứng cách đó năm met, thang máy dành cho nhân viên không xa chậm rãi khép lại.

Cô thoáng thất vọng:”Là anh.”

“Nên dừng đúng lúc đi.”

“Yêu cầu của tôi không cao.” Chỉ cần anh chịu gặp cô, cho dù chỉ là một phút.

“Hành động của cô đã mang đến cho chúng tôi rắc rối rất lớn.”

“Có sao?” Cô mỉm cười, tuy rằng mỗi lần xuất hiện sẽ khiến các nhân viên trong Thiển Vũ phải ngừng công việc trong tay, vểnh tai nghe tầng dưới truyền lên những tiến triển mới nhất, nhưng ít ra, cô vẫn hiểu không đưa tới phiền phức khác không tất yếu, ví dụ như phóng viên.

“Tính khí của Nam Huyền tin rằng cô hiểu hơn ai hết.”

Cô đương nhiên hiểu, chuyện anh muốn làm hay không muốn làm tuyệt không ai có thể mảy may suy chuyển anh, nhưng mà, “Cao Phóng, tôi cũng tin anh ấy hiểu tính tôi hơn ai hết.” Nếu anh đã muốn đẩy cô tới bước đường cùng, hạ sách này của cô không phải vẫn nằm trong dự tính của anh sao?

“Ôn Noãn, nghe lời khuyên của tôi một lần, về nhà nghỉ ngơi cho khỏe đi, tạm thời đừng đến đây, chờ Nam Huyền về tôi sẽ nói với cậu ấy cô đã tới.”

Cô cúi đầu:”Cám ơn anh, nhưng mà….tôi vẫn muốn đợi anh ấy trở về.”

Cao Phóng bất đắc dĩ lắc đầu:”Đợi được thì thế nào? Có thể thay đổi cục diện hiện nay hay là thay đổi kết quả? Cô tội gì—–“ Anh nuốt nửa câu sau về, nhưng mấy chữ anh không đành lòng thốt ra, đã biểu lộ không bỏ sót trong ánh mắt lực bất tòng tâm của anh.

Cô tội gì—-phải vất vả chính mình như thế, lại còn khó xử đối phương.

Lưng dựa vào thang máy từ từ trượt xuống ngã ngồi trên mặt đất, cô theo thói quen vùi đầu vào giữa hai đầu gối, vất bỏ tất cả đến đây khổ sở canh giữ, kết quả là, anh phái người đến bảo cô đi, cô cười trong bóng đêm:”Cho dù muốn tôi chết, cũng nên để tôi làm một con ma thông suốt đúng không?”

“Hai ngày nữa cậu ấy sẽ về.” Cao Phóng nói nhỏ, “Sẽ mở một cuộc họp báo tuyên bố thông tin về lễ cưới.”

Ôn Noãn cắn chặt quần trên đầu gối, miếng đá vàng trong áo đụng vào ngực không ức chế được lại bắt đầu nhói đau, cô nghe thấy trong không khí bay đến một giọng nói khàn khàn bất lực, thành âm mới biết thì ra phát ra từ mình.

“Anh đi, đi đi.” Thì ra tất cả dự đoán đều là nhạy cảm và dư thừa, thì ra cho dù cô có biết sự thật đằng sau hay không, mục đích của anh đã rõ ràng, đó chính là quyết tâm muốn đoạn tuyệt với cô.

Tỉ lệ 50%, lần này, vẫn chưa chính thức đối đầu với anh, cô đã thua hoàn toàn.

Cô chết không buông, làm chính mình trở nên hèn mọn, đã không còn ý nghĩa gì nữa.

Nhưng mà, cô, cô yêu anh như vậy.

Dựa lưng vào cửa thang máy, gương mặt không ai thấy vùi vào đầu gối, không nhịn được nữa nước mắt rơi như mưa.

*****

“Mày điên thật rồi hả?!” Cửa mở ra, Ôn Nhu xông thẳng vào nhà Ôn Noãn, quăng thứ gì đó xuống trước mặt cô.

Ôn Noãn không đáp, chỉ cầm lên thiệp mời bị ném xuống đất, mở ra, khách sạn Quân Khải tầng ba phòng Mẫu Đơn, ba đến năm giờ chiều, phía dưới là chữ kí của Chiếm Nam Huyền, không biết vốn dĩ là gửi cho tòa báo nào.

“Cám ơn.” Cô nói.

“Ôn Noãn!” Ôn Nhu ảo não ngã ngồi lên sofa:”Rốt cuộc mày còn muốn điên đến khi nào nữa? Mày có thể tỉnh táo một chút được không? Mày định chạy tới cuộc họp báo của cậu ta và Bạc Nhất Tâm? Để tất cả mọi người dựa vào tin trang bìa ngày mai xem mày như một câu chuyện cười?”

Ôn Noãn nhìn đồng hồ, chắc vẫn còn kịp:”Em muốn đi cắt tóc.”

Ôn Nhu ngây người, bưng hai tay che mặt, sau khi ngẩng đầu đôi mắt to tràn đầy bi ai:”Ôn Noãn, tao——“

“Chị.” Ôn Noãn chặn ngang cô,”Chị có muốn đi spa không?”

Hai dòng nước mặt theo gương mặt xinh đẹp của Ôn Nhu chảy xuống, giống như nỗi đau đã đi đến tận cùng, nhưng chị ngược lại trở nên bình tĩnh:”Bây giờ tao mới biết, thì ra mày là một người có ý chí sắt đá như vậy.”

Ôn Noãn ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng ôm lấy chị:”Hôm nay thật sự không được.”

Cô chỉ có hai giờ,”Hôm nào, hôm nào chúng ta lại vui vẻ tán gẫu nhé.”

Ôn Nhu lau nước mắt, lắc đầu:”Không cần.”

Ôn Noãn vùi đầu vào ngực chị,”Xin lỗi.”

“Người nên xin lỗi là tao, dù rằng mười năm này mày chưa từng muốn nghe. Mày đi đi.”

“Chị biết không—–“ Ôn Noãn khó khăn mở lời, “Em cho tới bây giờ chưa từng trách chị.”

“Thật không?” Ôn Nhu giật nhẹ khóe miệng:”Mày cho tới bây giờ chưa từng trách tao?”

Ôn Noãn cắn môi, Ôn Nhu không tin, phút này cho dù cô nói gì, Ôn Nhu cũng sẽ không tin.

“Mày không trách tao? Nếu mày không trách tao, tại sao đến bây giờ vẫn để chuyện ấy trong lòng? Mười năm nay, mày chưa bao giờ cho tao một cơ hội giải thích….Chúng ta là chị em ruột, mày yêu Chiếm Nam Huyền——đến nỗi không còn là mình nữa, nhưng, còn tao thì sao?”

Ôn Noãn không thể tin ngẩng đầu lên, cô nhìn Ôn Nhu, con ngươi thế nhưng không gợn sóng, chỉ lẳng lặng hỏi:”Chị cho rằng—-em cố ý?”

Ôn Nhu hỏi lại,”Mày có thể để tao nghĩ thế nào?”

Ôn Noãn đứng dậy, muốn cười, nhưng lại nhận ra mình làm sao cũng không cười nổi, bọn họ là chị em ruột.

Có lẽ chính là vì quá thân, cho nên những người hiểu nhau nhất sau khi thay đổi lại trở nên xa lạ, không phải trước mặt có khoảng cách, mà là người thân thương nhất đó dần dần trôi xa phía sau lưng.

Ôn Nhu cho rằng cô trốn tránh là để trừng phạt.

Ôn Nhu cho rằng cô không yêu chị ấy.

Nhưng cô chưa bao giờ nghĩ rằng chị mình lại có hiểu lầm này với mình, thì ra Ôn Nhu cũng không hiểu, em của chị cho dù làm gì muốn gì, nhưng có một điều từ nhỏ đến lớn vĩnh viễn cũng không thay đổi, đó chính là không nói dối.

Một giây kia cô cảm thấy vô cùng chua xót, ngay cả sức lực để giải thích cũng biến mất .

“Chị, cám ơn chị đã mang thiếp mời này đến cho em, có gì sau này chúng ta nói.”

Khi phóng xe vận tốc 130 km/h trên đường Ôn Noãn nghĩ, tất cả rồi sẽ quen, chạy tốc độ nhanh như vậy trên con đường ách tắc, cô đã không còn cảm thấy sợ hãi, nếu Chiếm Nam Huyền muốn đẩy cô xuống vách núi đen, để cô trải qua sự hoảng sợ anh đã từng phải nếm, cô sẽ liều cho anh xem, kết quả xấu nhất chẳng qua cũng chỉ là mất tay lái ở giây nào đó thôi.

Trong xe tiếng ca vẫn vờn quanh, một bài hát đã rất lâu, vốn là “Che đậy bằng lớp phấn son” của Mai Diễm Phương, nhưng bây giờ nó lại do Trương Quốc Vinh hát, giọng ca trầm thấy uyển chuyển, chậm rãi đong đưa một câu “Chỉ hy vọng được ở bên nhau”, chợt bừng tỉnh cả người, cảm thấy vô cùng chua xót lạnh lẽo.

Dường như không lâu trước kia, trò chơi, hai người chơi với nhau, bài hát này, bọn họ cùng nhau hát, nhưng chốc lát không ngờ song thân mất, khi rời đi không biết còn mang theo bao nỗi tiếc nuối, cô nghĩ, không biết hai người họ ở thế giới bên kia, đã gặp lại nhau chưa?

Không biết nếu bây giờ cô cũng đi sang thế giới bên kia, liệu có ai muốn gặp lại cô không?

Khi tâm trạng rối loạn xe đã thuận lợi đến Quân Khải, cô đi vào salon tóc trên tầng hai.

Cậu tạo mẫu tóc trẻ vuốt tóc cô, ngạc nhiên do dự:’Tiểu thư, cô chắc chắn muốn cắt chứ?”

“Vâng.”

Vẻ mặt cậu ta tiếc hận:”Để bốn năm năm rồi phải không? Tóc đẹp như thế này cắt đi tiếc lắm, thật sự không cần suy nghĩ lại sao?”

Cô nhắm mắt lại:”Nhanh một chút, tôi đang vội.” Có lẽ những người phụ nữ khác để tóc dài là vì người yêu, cắt tóc ngắn là vì người yêu, nhưng cô thì khác, lúc trước sở dĩ để dài, chẳng qua là muốn thay đổi thói quen tâm lý khi để tóc ngắn—-mỗi lần bước ra từ phòng tắm, cũng không hy vọng có một đôi bàn tay ấm áp lau tóc cho mình, suy nghĩ này sẽ chỉ tự làm tổn thương chính mình mà thôi.

Bây giờ cắt đi, chẳng qua là không muốn bị người ta nhận ra trong cuộc họp báo sắp bắt đầu của Chiếm Nam Huyền, không hơn.

Tự nhiên cô lại nhớ tới đôi mắt xanh và cái đầu bóng lưỡng của Sinead O’Connor, có phải cô ca sĩ ấy cũng từng muốn bắt đầu lại từ đầu?

Lọn tóc dài lớn rơi trước mặt.

Có lời ca viết, chỉ cần như vậy, là có thể cắt bỏ vướng bận.

Đáng tiếc không phải ai cũng đều có thể bắt đầu lại từ đầu, ví dụ như cô, sẽ không có ai chịu cho cô cơ hội làm lại lần thứ hai.