Huyền Giới Chi Môn

Quyển 1 - Chương 1: Thiếu niên làng chài



Tại một làng chài vắng vẻ nào đó thuộc Việt Châu, nước Đại Tề, một cỗ xe ngựa được trang hoàng đầy những gấm vóc xa hoa mỹ lệ dừng bánh đứng lặng chờ. Quanh xe có mấy kỵ sĩ áo đen tay mang đao và không ít nam nữ thôn dân đứng chen chúc nhau vây xem với bản mặt lộ rõ vẻ hưng phấn đồng thời không ngừng túm năm tụm ba to nhỏ bàn chuyện.

“Là Kim gia thật sao, phủ thành kia có đúng là Kim gia không đó?”

“Chắc không sai đâu, trông những tiêu ký màu vàng được thêu trên y phục những người kia đi, ngoại trừ Kim gia ở Phong thành thì khắp phủ Khai Nguyên này chẳng thể có nhà nào khác nữa.”

“Chậc chậc, thật là không ngờ! Thạch Đình hồi trước từ biệt vợ con, đi biền biệt mất tăm tích cả mười năm, sớm bị xem là đã bỏ mạng nơi đất khách mà chẳng nghĩ được hắn lại bước chân được vào Kim gia lại còn phái người quay về đón Thạch Mục nữa. Đang tiếc là mẹ Thạch Mục đã ốm chết nhiều năm trước rồi, nếu không hai mẹ con nó từ nay về sau có thể hưởng vinh hoa phú quý khó ai bì rồi.”

“Vinh hoa phú quý? Cái này cũng chưa chắc nha, mới rồi ngươi không nghe lão đầu Kim gia gọi sao, Thạch Đình sớm đã là rể Kim gia rồi, nếu mẹ Thạch Mục còn sống thì chỉ e Thạch Đình cơ bản sẽ chẳng dám phái người về đón Thạch Mục đi đâu đâu.”

“Nói gì thì nói, Thạch Mục xem như từ giờ hết khổ rồi, hôm qua còn là trẻ mồ côi, hôm nay lại biến ngay thành đại thiếu gia nhà họ Kim.”. . .

“Cha ta bệnh nặng nằm liệt giường, ta còn có một đứa em sao?” Thạch Mục nhìn chằm chằm lão giả áo xanh trước mặt, chậm rãi hỏi.

Thạch Mục chỉ mới mười bốn nhưng vì quanh năm phơi mình nơi gió biển thổi vào nên làn da hơi đen bóng, mắt to mày rậm, thân hình cao hơn bạn bè cùng trang lứa đến nửa cái đầu, tấm áo cánh cũ nát hắn vận mơ hồ phô ra những thớ cơ bắp cường tráng trên cơ thể đem đến cho người khác một thứ cảm giác tràn ngập vẻ kiệt ngạo bất tuân.

“Đúng vậy, lão gia lần này lâm bệnh rất năng, nhiều khả năng không gắng gượng nổi nên phu nhân mới phái lão nô đến đây đưa Thạch thiếu gia đến để có thể gặp mặt lão gia lần cuối.” Lão giả áo mỉm cười đáp.

“Phu nhân? Nếu như ông ấy ruồng bỏ mặc mẹ ta bao năm như vậy thì giờ cần gì phải đến nhận mặt đứa con này. Ngươi về đi, ta sẽ không đi với ngươi về Kim gia đâu.” Thiếu niên sa sầm nét mặt, không chút do dự từ chối.

“Khụ! Chỉ e Thạch thiếu gia đã hiểu lầm lão gia, kỳ thực lão gia trong suốt nhưng năm qua không trở về thôn là do có nỗi khổ tâm, chỉ cần thiếu gia đến gặp mặt lão gia là mọi hiểu lầm đều có thể xóa bỏ hết đó.” Lão giả nghe vậy liền ho nhẹ một tiếng rồi tiếp lời.

“Hừ, lão có mồm năm miệng mười cũng chẳng thay đổi được việc ông ấy đã vứt bỏ vợ con. Đừng có phí lời nữa!” Thiếu niên hừ lạnh một tiếp rồi trả lời không chút khách khí.

Lão giả áo xanh nghe đến đây thì chân mày nhíu lại. trông kỹ cậu thiếu niên một lượt, cuối cũng bỗng nhiên như có quyết định đoạn cất lời:

“Ở thị trấn mấy năm nay có phải thiếu gia đi mua thảo dược thuận lợi một cách khó tin không? Mặt khác, Lý giáo đầu quản lý võ quán của thị trấn khi truyền thụ võ công quyền cước cho thiếu gia thu phí ít hơn nhiều so với các đệ tử khác phải không? Còn nữa, Thạch thiếu gia sau khi ra biển đánh cá xong, hàng mang ra thị trấn có phải nhanh chóng được người ta mua hết sạch mà lại có rất ít người mặc cả đúng không?”

“Ý của lão là những chuyện đó đều do ông ấy sắp xếp?” Cuối cùng sắc mặt người thiếu niên cũng thay đổi xong hắn lạnh lùng hỏi lại.

“Có phải lão gia sắp xếp hay không thì ta không rõ lắm, nhưng những điều trên đều là do chính miệng phu nhân căn dặn lão nô đi làm đó.” Lão giả áo xanh mỉm cười đáp.

Người thiếu niên nghe đến đây thì sắc mặt không yên mất một lúc, cuối cùng để lộ ra vẻ hơi do dự.

“Phải rồi, Thạch thiếu gia chẳng phải trước giờ vẫn luôn tu luyện thuật luyện thể sao, xem ra là rất muốn trở thành võ giả chân chính. Trước lúc đến đây, phu nhân đã từng dặn dò lão nô rằng chỉ cần thiếu gia chịu đi gặp lão gia thì phu nhân sẽ nghĩ cách cho thiếu gia một vé tham gia thi vào võ viện Khai Nguyên, nhưng đến khi ấy có trúng tuyển được hay không thì phải trông vào năng lực của Thạch thiếu gia rồi.” Lão giả áo xanh cuối cùng cũng tung ra con bài tẩy của mình trong chuyến đi này.

Thiếu niên trầm mặc một hồi lâu xong mới hờ hững đáp:

“Ba ngày sau lão lại đến đi, khi đó ta cho sẽ cho lão một câu trả lời thỏa đáng.”

“Được, vậy ba ngày nữa lão sẽ tới nhận câu trả lời.” Lão giả áo xanh thấy thế liền biến tâm ý hắn đã định nên lão cũng không khuyên bảo gì thêm nữa mà lập tức hơi khom người nói lời cáo từ.

...

“Thành quản sự, chúng ta cứ thế mà về thật sao? Chi bằng cứ dùng sức mà cưỡng chế lôi hắn đi là được mà, cần chi phải tốn thời gian đến thế chứ?” Trong đám kỵ sĩ cưỡi ngựa đi quanh chiếc xe mới rời làng chài, một gã dáng người khôi ngô không nhịn được, mở miệng hỏi.

“Người nói bậy gì đó, Thạch thiếu gia tuy không mang họ Kim, nhưng là con ruột của lão gia. Chúng ta lần này tới đây, chỉ cần đưa người về một cách ổn thỏa là được, quyết không thể để lộ ra bất kỳ ý khinh khi, biếng nhác nào. Bằng không, với tình cảm của phu nhân và lão gia, chúng ta tuyệt chẳng có cách nào trả lời được đâu.” Lão giả vận thanh sam nghe xong liền sầm mặt xuống.

“Là tiểu nhân đầu óc hồ đồ.” Gã kỹ sĩ cường tráng nghe vậy liền lộ ra vẻ sợ hãi.

Đúng lúc này, bên cạnh đường bỗng nhiên thấp thoáng thấy có bóng người rồi một kỵ sĩ cũng vận đồ đen thình lình xuất hiện, bước tới trước lão giả đoạn khom người rồi vội vàng bẩm báo:

“Thành quản sự, các huynh đệ ở quanh đây phát hiện người của Ngũ lão gia, Bưu thị huynh đệ, người xem nên xử lý thế nào?”

“Hừ, xem ra tên Ngũ lão gia bên đó không hề bỏ toan tính ban đầu, Bưu thị huynh đệ đều là Hậu Thiên võ giả sơ kỳ, chỉ ta đối phó được. Đã thế thì các người hãy chờ ở đây, ngươi dẫn đường, ta tự mình đi một chuyến, giải quyết bọn chúng cho xong chuyện.” Lão giả vận thanh sam sau một thoáng chau mày suy nghĩ liền nói dứt khoát.

“Dạ!”

Tên kỵ sĩ mới tới khẽ động thân mình, tức thì xoay mình lướt nhanh về phía mà y từ đó xuất hiện. Chỉ nghe “Véo" một tiếng, đã thấy lão già áo xanh từ trên ngựa bay xuống đoạn vọt theo tên kỵ sĩ kia. Thân hình lão lướt nhẹ nhàng phiêu đãng một cách khó tả tạo cho người ta cảm giác mơ hồ như không trọng lượng vậy.

Tên kỵ sĩ cường tráng cùng mấy tên khác thì vẫn yên vị quanh xe ngựa, thành thành thật thật đứng chờ.

. . .

Buổi đêm, trên một gò đất vô danh nào đó cách làng chài một dặm, dưới ánh trăng mờ ảo, Thạch Mục đang một mình quỳ trước một mộ phần có phần sơ sài, chỉ như một mô đất nhô lên, trước mộ phần cắm một bia đá màu vàng nhạt, trên mặt bia thình lình viết lớn màu đen

“Mộ của Vương thị, con dâu nhà họ Thạch”.

“Mẹ, người trăm triệu lần cũng chằng thể ngờ được rằng cha không những không chết mà trái lại, bên ngoài ông ấy lại cưới người khác. Có điều người yên tâm, chuyện con đã hứa khi trước nhất định con sẽ làm được. Khi trước cha lấy mộng tưởng trở thành võ giả là cái cớ rời bỏ mẹ, nhưng Mục nhi nhất quyết sẽ trở thành võ giả chân chính, hơn nữa còn là võ giả mạnh nhất trên đời để người yên tâm nhắm mắt nơi cửu tuyền!”

Người thiếu niên lẩm nhẩm mấy câu trước mộ phần xong liền đứng lên hoạt động tay chân đoạn bắt đầu luyện quyền trước ngôi mộ. Theo những tiếng lách cách của xương khớp vận động, động tác của hắn từ chậm hóa nhanh, thân hình như hổ. Sau thời gian uống cạn một chén trà, chỉ thấy khắp quanh người hắn là những bóng quyền liên tục chuyển động đồng thời đất cát quanh đó đều bị cuốn lên tạo thành một tầng bụi màu vàng bao bọc quanh thân hình người thiếu niên.

“Vèo!”

Từ trong cái lồng bụi kia, một bóng người vọt ra đồng thời mạnh mẽ đấm một cái tạo ra một dấu quyền to bằng miệng bát trên thân cây. “Rầm”, một tiếng động lớn vang lên, đại thụ rung lắc một trận kèm theo đó là vô số cành lá rớt lả tả xuống, đồng thời trên thân cây thình linh có thêm một dấu quyền sâu chừng nửa tấc.

Thạch Mục nhìn chằm chằm dấu quyền trên thân cây rồi nhíu mày lại. Bộ quyền pháp này là bộ duy nhất mà hắn học được từ võ quán trên thị trấn, nó cũng là bộ võ công dùng tôi luyện thân thể được lưu truyền rộng rãi nhất. Theo lời giáo đầu của võ quán, với độ sâu của dấu quyền mà hắn lưu lại trên thân cây kia thì giờ hắn phải đạt tới tầng bảy Tôi Thể, chỉ còn cách mức đại thành trong sách ghi lại có hai tầng thôi.

Bảy tầng này tính ra cũng đã tiêu tốn của hắn mất bốn năm!

Phải biết rằng, cái câu nghèo văn giàu võ tuyệt không phải không có đạo lý. Ngày hắn quyết định bắt đầu tập võ liền đóng luôn cho võ quán ba lượng bạc làm học phí cơ bản, đủ cho năm, sáu tháng học, chi phí này thực chất thấp hơn so với yêu cầu đóng góp từ các đệ tử khác nhiều, việc này do nhiều nguyên nhân.

Có điều là từ khi bắt đầu tôi thể đến giờ, tiêu phí tắm thuốc khiến cho thu nhập từ đánh cá của Thạch Mục đều đổ vào đó khiến cho hắn thường xuyên rơi vào tình cảnh không xu dính túi, nhà cửa thì sơ sài, nghèo rớt mồng tơi.

Dù thế, biểu hiện của Thạch Mục cũng đã khiến cho mọi người trong võ quán phải kinh ngạc, mấy vị giáo đầu lại càng lấy làm lạ mà khen ngợi không thôi, còn cho rằng hắn có căn cốt thượng cấp, là thân thể trời sinh để luyện võ.

Ngẫm kỹ lại, dù cho trong thời gian ở võ quán hắn đã nhiều lần mới dược sư phối chế thuốc nước để mình dùng tôi thể, thế nhưng vốn tiền ít ỏi của hắn sao có thể thực sự mua được linh thảo đúng nghĩa trên cái thị trấn kia chứ, thứ mà hắn dùng đa phần chỉ là thảo dược thông thường, chỉ cho hiệu quả tôi thể cực kỳ thấp.

Nghĩ đến đây, Thạch Mục không khỏi thầm thở dài.

Dù trong thời gian ngắn đã có thể đạt tới tôi thể tầng bảy nhưng tự thân hắn hiểu rõ, căn cốt bản thân có lẽ hết sức bình thường, sở dĩ có được kết quả kia là nhờ hai năm trước hắn gặp được một cơ duyên khó ngờ.

Đây cũng là một phần nguyên nhân khiến khi ban ngày hắn không có đáp ứng thỉnh cầu tới Kim gia của lão giả vận thanh sam kia ngay. Ngẫm ngợi đến đây, hắn liền ngẩng đầu thoáng nhìn vầng trăng mờ tỏ trên bầu trời một chút đoạn xoay người chạy như bay xuống chân núi.

Một khắc sau, Thạch Mục đã xuất hiện ở một dải đá ngầm vô danh cạnh bờ biển, sau khi "Phù phù" hít hà hai hơi liền nhảy tùm xuống biển rồi đoạn như một chú cá lớn quẫy đạp lặn sâu xuống phía dưới. Rất nhanh sau đó hắn đã lặn xuống chỗ sâu ba bốn trượng.

Đột nhiên, một màn kinh người xuất hiện.

Nước biển vốn đang âm u tăm tối như pha mực lại thấy có ánh sáng mờ mờ, hơn nữa càng lúc càng thêm sáng rõ, soi sáng rõ một vùng biển nhỏ quanh đó.

Thạch Mục chẳng có chút kinh ngạc nào cảnh tượng này, chỉ thấy hắn vẫn tập trung nín thở đồng thời quẫy đạp lặn sâu xuống, mấy mét nữa thì hai chân thình lình chạm vào đáy cát, cũng chính là địa điểm hắn muốn đến.

Lúc này mới có thể thấy rõ, thứ tỏa ra ánh sáng mờ ảo kia rõ ràng là mười mấy cái vỏ sò lớn chừng bàn tay bám quanh một khối đá ngầm khổng lồ cao chừng bảy tám trượng, đồng thời thời sáng nhấp nháy liên tục.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.