Huyền Giới Chi Môn

Quyển 1 - Chương 198: Giáp Ất tranh phong



Dịch: nila32, bonze

Ánh mắt Thạch Mục lóe lên, thân hình nghiêng về phía trước như muốn phi thân đuổi theo. Vào thời khắc này, trước mặt Đoàn Thiên Lý lóe lên bóng người. Lão già áo xám thình lình xuất hiện một cách quỷ dị, ngăn cách hai bên.

“Thắng bại đã phân, không cần tiếp tục động thủ.” Lão già áo xám chậm rãi nói với Thạch Mục.

Thạch Mục mỉm cười, xiềng xích trong tay run lên. Lưu Tinh Chùy quay ngược trở về. Lão già áo xám quan sát thật kỹ Lưu Tinh Chùy trong tay Thạch Mục, khóe mắt run rẩy một hồi sau đó lập tức ngồi chồm hổm xuống, lấy ra một tấm phù lục màu xanh, dán lên ngực Đoàn Thiên Lý. Một tầng lục quang lập tức phát ra, bao trùm lên miệng vết. Vẻ đau đớn trên mặt chậm rãi tiêu tán, Đoàn Thiên Lý nghẹo đầu, rơi vào hôn mê. Lão già áo xám vung tay lên, một đạo bạch quanh đánh vào cột đá phụ cận lôi đài khiến cho kết giới màu trắng lóe lên một cái rồi lập tức biến mất.

“Người thắng, Thạch Mục!” Lão già áo xám cao giọng tuyên bố.

Dưới lôi đài lúc này hoàn toàn rơi vào yên lặng, mọi người vẫn đang trợn mắt há mồm. Đến khi nghe tiếng tuyên bố, bọn họ mới giật mình nhận ra. Tiếng kinh hô rúng động đất trời.

Dưới tấm bia đá màu đen, sắc mặt Mạc Minh vô cùng khó coi, mơ hồ có chút lúng túng. Vừa rồi gã dự đoán phần thắng thuộc về Đoàn Thiên Lý. Nào ngờ người nọ thình lình bại trận dưới tay Thạch Mục chỉ sau một chiêu. Việc này chả khác gì giáng cho Mạc một tát nặng nề. Bạch Thủy Tú liếc nhìn Mạc Ninh một cái, ánh mắt mang theo vài phần châm chọc. Tiền Hùng cau mày, nhìn Lưu Tinh Chùy trong tay Thạch Mục, trong mắt không còn chút nào khinh thường.

Đoàn Thiên Lý trọng thương hôn mê rất nhanh được vài đệ tử tạp dịch đỡ xuống dưới. Hôm qua hắn còn lấy thực lực kinh người đánh bại cường địch, ngạo nghễ đứng trên lôi đài, hưởng thụ vinh quang cùng sự chú ý của chúng nhân. Chỉ sợ không nghĩ hôm sau đã bị đá khỏi lôi đài bằng phương thức này. Đám đông gần đó có chút thương nhìn qua Đoàn Thiên Ly đang hôn mê bất tỉnh một cái sau đó ánh mắt đều tập trung về phía Thạch Mục.

Trên đài cao phụ cận lôi đài, Chưởng môn Hắc Ma Môn cùng thành viên cao tầng đều lộ thần sắc kinh hãi. Kim Tiểu Trâm vừa nhìn Thạch Mục, đôi mắt lập lòe dị sắc, không biết suy nghĩ cái gì.

“Yên lặng! Thi đấu xếp hạng đệ tử cấp Ất đã kết thúc. Tiếp theo, mười người đứng đầu đệ tử cấp hãy tiến lên phía trước, bắt đầu khiêu chiến đệ tử cấp Giáp!” Lão già áo xám đứng trên lôi đài, mở miệng nó ra.

Lão vừa dứt lời, xung quanh sàn đấu vốn huyên náo lập tức lặng ngắt như tờ. Dưới ánh nhìn chăm chú của chúng đệ tử, chín môn nhân cấp Ất trong top mười lập tức bước ra. Thạch Mục giờ phút này cũng đi xuống lôi đài, đứng ở ngoài cùng bên trái của chín người còn lại.

“Thạch sư huynh, chúc mừng đoạt được đệ nhất cấp Ất!”

“Sư huynh thật là lợi hại!”

Chín người hoặc là gật đầu chào hỏi, hoặc là lộ vẻ nịnh nọt, nhao nhao lấy lòng Thạch Mục. Hắn cũng không tỏ vẻ kiêu căng, liền gật nhẹ đầu với bọn họ chứ không nói gì sau đó sắc mặt khôi phục vẻ nghiêm túc, ánh mắt nhìn về phái mười gã đệ tử chân truyền cấp Giáp cách đó không xa. Sau khi nhìn qua mười người một lần, ánh mắt họ Thạch rốt cuộc đặt lên trên người Mạc Ninh.

Mạc Ninh lập tức cảm thấy ánh mắt Thạch Mục, bèn nhanh chóng nhìn lại. Ánh mắt cả hai đụng vào nhau khiến cho sóng khí thình lình sôi trào. Con mắt Mạc Ninh thoáng truyền đến cảm giác đau đớn, nội tâm đại chấn, khóe mắt không khỏi rung động. Ngược lại, Thạch Mục ở phía đối diện không phản ứng chút nào, khóe miệng mơ hồ vẽ nên một đường cong. Mạc Ninh âm thầm tức giận, hai mắt híp lại, ánh mắt truyền đến một tia băng lãnh.

“Dựa theo quy định, mỗi đệ tử cấp Ất chỉ có một cơ hội khiêu chiến duy nhất. Quá trình chiến đấu bất luận sinh tử thế nhưng chỉ cần một bên ngã xuống, không thể tiếp tục chiến đấu hoặc là mở miệng nhận thua thì bên còn lại không được đuổi tận giết tuyệt!” Lão già áo xám tỏ vẻ bình thản, mở miệng nói ra.

“Vâng.”

Đám người Thạch Mục cùng mười tên đệ tử cấp Giáp đồng loạt lên tiếng đáp ứng.

“Tốt, khiêu chiến lập tức bắt đầu!” Lão già áo xám nhẹ gật đầu, cao giọng tuyên bố.

Chúng đệ tử phụ cần lôi đài lần nữa lớn tiếng bàn tán, ai nấy đều lộ vẻ hưng phấn, suy đoán người thứ nhất đứng ra khiêu chiến là ai. Đại tỷ thí hằng năng, bài danh cuối cùng của đệ tử cấp Giáp phần lớn sẽ không thay đổi quá nhiều, thậm chí lắm khi cũng không có ai đứng ra khiêu chiến. Bàn về đặc sắc, tuyệt đối không tràng đấu nào có thể vượt qua việc khiêu chiến của top mười cấp Ất với top mười cấp Giáp. Tuy rằng xác suất khiêu chiến thành công không cao nhưng mỗi trận chiến đều đặc sắc tuyệt luân, khiến người xem cảm thấy vô cùng may mắn. Dù sao đây cũng là tỷ thí giữa những võ giả Hậu Thiên nổi bật nhất, đem lại chỗ tốt không cách nào nói rõ cho tương lai tu luyện của những đệ tử có mặt.

Lão già áo xám vừa dứt lời, một đệ tử cấp Ất vạm vỡ, đầu tóc rối bời liền bước ra. Trường thương đỏ sậm trong tay mơ hồ xuất hiện phù văn lưu chuyển, rõ ràng là một kiện Pháp Khí phẩm giai không thấp.

“Tại hạ Mai Hổ, muốn khiêu chiến Kiều Chí Kiều sư huynh xếp hạng thứ chín.” Thanh niên tóc rối mở miệng nói ra.

Thạch Mục đưa mắt nhìn qua. Thanh niên tóc rối này xếp hạng thứ năm trong số đệ tử cấp Ất. Khí tức trầm ổn, khoảng cách đến Hậu Thiên Đại viên mãn cũng không còn xa, đồng thời hai mắt đỏ sậm giống như là vì huyết mạch nào đó trong người. Người hắn khiêu chiến là Kiều Chí, một người vạm vỡ nhưng hơi thấp, hai tay cực dài rủ xuống hầu như có thể sờ đến đầu gốc. Bàn tay cũng lớn đến bất ngờ, giống như quạt bồ, hiển nhiên là do tu luyện một loại quyền pháp nào đó. Thạch Mục nhìn qua Kiều Chí một lượt sau đó cười nhẹ, nhắm mắt lại.

Kiều Chí nghe nói có người khiêu chiến cũng không nói gì. Thân hình nhoáng cái nhảy lên lôi đài, quay người nhìn về phía thanh niên tóc rồi, khóe miệng mơ hồ lộ ra một tia cười gằn. Thanh niên tóc rối chứng kiến thân pháp nhanh nhạy như thế của Kiều Chí, sắc mặt lập tức trầm xuống. Sỡ dĩ họ Mai lựa chọn khiêu chiến Kiều Chí là vì thấy người này dáng người thấp bé, còn định dựa vào một trận chiến để thắng, hôm nay xem ra gã đã tính sai mất rồi.

Nhưng dù sao nước đã đến chân, vốn đã không thể lùi bước, gã đành cắn răng một cái cũng nhảy lên lôi đài.

“Bắt đầu!”

Lão giả áo xám hô một tiếng, mở kết giới cấm chế xung quanh lôi đài ra.

Chân của thanh niên đầu tóc rồi bù đột nhiên giẫm một cái trên lôi đài, thân thể cũng bay vụt ra ngoài như mũi tên rời cung, trường thương đỏ sậm trong tay nhanh chóng đâm ra mấy phát liên tiếp. Hàn quang lóe lên, phù văn trên thân thương sáng ngời, đầu thương lập tức huyễn hóa thành mấy đóa hoa thương đỏ sậm, chụp xuống đầu Kiều Chí.

Trên mặt Kiều Chí lộ ra tia cười lạnh, quát khẽ một tiếng, chân khí trong cơ thể phát ra những tiếng nổ lốp bốp, thân thể lập tức cao thêm một xích, hai tay cũng xảy ra biến hóa, từng đường vân màu xanh hiện ra, bàn tay cũng to lên gấp đôi. Gần như cùng lúc, chẳng biết tự lúc nào, hai tay của hắn đột nhiên xuất hiện một cái bao tay màu đen, tản mát ra ánh kim lành lạnh.

Ha!

Một quyền của Kiều Chí oanh kích thẳng ra, cuốn theo một luồng quyền phong cực lớn, bầu không khí trong phạm vi lôi đài đều bị chấn động. Một tiếng kim loại va chạm cực lớn vang lên, hoa thương đỏ sậm lập tức vỡ vụn, thân thể của thanh niên đầu tóc rối bù “bịch, bịch, bịch” liên tiếp lui về sau mấy bước, sắc mặt đỏ gay. Kiếu Chí được thế không buông tha người, thân thể hóa thành một cái bóng màu vàng, mãnh liệt nhào tới.

“Vù! Vù!” Hai tay đồng thời oanh kích ra ngoài, hai cỗ man lực cường hãn túa ra. Sắc mặt của thanh niên đầu tóc rối bù đại biến, hai tay cầm thương gập lại, trường thương đỏ sậm lập tức hóa thành hai thanh đoản thương. Hét lớn một tiếng, hai cái cán thương hóa thành hai con du long màu đỏ sậm, vũ động điên cuồng xung quanh thân thể.

“Bịch bịch!” hai tiếng vang lớn.

Cũng không biết động tác của Kiều Chí là thế nào, thân thể thanh niên đầu tóc rối bù lại một lần nữa bắn ngược ra ngoài, hai con du long màu đỏ sậm lập tức tán loạn, hai thanh đoản thương cũng bị chấn bay ra ngoài. Gan bàn tay Mai Hổ bị rách ra, thân thể nặng nề đâm vào kết giới, lập tức rơi sấp xuống mặt đất, miệng phun ra một ngụm máu tươi.

“Ta… ta nhận thua!”

Thanh niên đầu tóc rối bù nhìn Kiếu Chí còn đang hùng hổ lao về phía mình, trên mặt lộ vẻ sợ hãi, còn chưa đứng dậy đã vội vàng kêu to lên. Gã vừa dứt lời, một nắm đấm màu xanh đen khi chỉ còn cách đầu hắn nửa xích thì bỗng nhiên dừng lại. Kiều Chí cười lạnh một tiếng, thu nắm đấm về.

Tiếng la hét dưới lôi đài bùng lên.

Kết giới cấm chế gần lôi đài lóe lên rồi tán đi, trên mặt thanh niên đầu tóc rối bù tràn đầy vẻ xấu hổ, nhặt hai thanh đoản thương đã gãy, nhảy xuống lôi đài. Kiều Chí cũng trở mình nhảy xuống lôi đài, quay về chỗ cũ đứng. Ánh mắt có chút khinh thường đảo qua đám đệ tử cấp Ất. Thấy Kiều Chí chiến thắng gọn gàng như vậy, sự chênh lệch về thực lực của hai bên là quá rõ ràng, sắc mặt của các đệ tử cấp Ất thuộc mười thứ hạng đầu đều thay đổi, nhìn nhau thêm mấy lần, nhất thời không có người tiếp tục đi lên khiêu chiến nữa.

Sau một lát, một thanh niên mặc áo bào trắng đeo kiếm chậm rãi bước ra.

“Tại hạ Nhạc Chính, muốn khiêu chiến Từ Lăng sư tỷ, đệ tử cấp Giáp xếp thứ mười.” Ánh mắt của thanh niên mặc áo bào trắng lóe lên, cất lời khiên chiến.

Đám người ở dưới lôi đài bắt đầu bàn tán xì xào, họ Nhạc này chính là người xếp ngay dưới Thạch Mục trong bảng xếp hạng đệ tử cấp Giáp, lại vô cùng dè dặt khiêu chiến người đứng thứ mười của cấp Giáp. Cuối hàng đệ tử cấp Giáp có một nữ tử mặc y phục màu đỏ bước ra, vẻ mặt lạnh băng, bên hông cũng đeo một thanh trường kiểm đỏ như lửa.

“Còn muốn khiêu chiến với ta, lá gan của ngươi cũng không nhỏ đâu.”

Hai người đứng trên lôi đài, nữ tử mặc y phục màu đỏ lạnh lùng nói, trên người đột nhiên tản mát ra một cỗ khí tức cường đại, tràn đầy nhiệt hỏa như liệt viêm dồn ép về phía thanh niên mặc áo bào trắng. Sắc mặt của thanh niên mặc áo bào trắng hơi đổi, lập tức hít thở thật sâu, thần sắc bình tĩnh lại, lật cổ tay rút trường kiếm trắng như tuyết trên lưng xuống, một cỗ hàn ý lạnh như băng khuếch tán ra, bắt đầu đối chọi với cỗ nhiệt hỏa đối diện.

Cặp lông mày của nữ tử mặc y phục màu đỏ nhảy lên, trong mắt lộ ra một tia kinh ngạc. Hai người đồng thời quát khẽ một tiếng, thân hình đồng thời bắn ra. Thân pháp cả hai người đều tương đối nhanh nhẹn, cùng dùng trường kiếm, từng đạo kiếm ảnh hiện ra rõ ràng, đánh về phía đối phương.

Keng! Keng! Keng!

Tiếng trường kiếm va chạm nhau liên tiếp vang lên, mơ hồ còn có hoa lửa lấp lóe.

Thân pháp của hai người đều được thi triển đến mức cực đại, dần dần, kiếm ảnh đầy trời che mất thân thể hai người, những người ở dưới đài chỉ có thể nhìn thấy một cái bóng trắng cùng một cái bóng đỏ nhanh chóng vụt qua vụt lại trên lôi đài, chung quanh hiện ra từng luồng kiếm ảnh chói mắt, thỉnh thoảng va chạm lóe ra hoa lửa, đồng thời phát ra tiếng kim loại va chạm liên tục.

Vào thời khắc này, một tiếng hừ lạnh truyền ra.

Cái bóng đỏ đột nhiên tỏa ra hào quang sang ngời, thoạt nhìn như một luồng hỏa diễm mãnh liệt, liên tục chém lên bóng trắng. Bóng người màu trắng lập tức bị đánh bay ra ngoài như quả bóng da, hét thảm một tiếng, bóng trắng lập tức tiêu tán, lộ ra thân thể thanh niên mặc áo bào trắng. Trên vai gã xuất hiện một miệng vết thương cực lớn, máu tươi đầm đìa, loáng thoáng còn có thể thấy xương cốt trắng ởn, tay phải cầm kiếm rủ oặt xuống bên người, sắc mặt vô cùng khó coi.

Bóng dáng màu đỏ phía đối diện cũng tán đi, lộ ra nữ tử mặc y phục màu đỏ, sắc mặt hơi tái nhợt.

“Nếu như ngươi còn muốn đánh thì ta sẽ phụng bồi!” Nữ tử mặc y phục màu đỏ cười lạnh một tiếng, trên trường kiếm đỏ thẫm trong tay lóe lên từng trận ánh sáng đỏ như hỏa diễm.

“Không cần, thực lực của sư tỷ rất mạnh, không ngờ đã tu luyện kiếm pháp Liệt Diễm Phân Quang đến cảnh giới đại viên mãn, tại hạ nhận thua!” Thanh niên mặc áo bào trắng dứt khoát nhận thua.

Liên tục có hai người cấp Ất thua cuộc, một trong số đó còn là người xếp thứ hai, đến lúc này thì tất cả các đệ tử cấp Ất đều rơi vào im lặng.

Khoảng thời gian một nén nhang trôi qua, vẫn không có người nào tiến lên khiêu chiến.

“Theo quy định của Đại Tỷ Thí, nếu như không có người lên khiêu chiến tiếp thì sẽ coi như tất cả các đệ tử cấp Ất đều đã bỏ cuộc, trực tiếp tổ chức thi đấu vòng sau.” Ngay khi mọi người ở dưới đài đã bắt đầu nhấp nhổm không kiên nhẫn, lão giả áo xám cất lời, ánh mắt như có như không liếc Thạch Mục hình như đang nhắm mắt dưỡng thần một cái.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.