Huyền Giới Chi Môn

Quyển 1 - Chương 59: Lão giả trong mộng



Lồng ngực Thạch Mục có chút phập phồng. Sắc mặt ẩn ẩn vài phần tái nhợt. Bàn tay ửng đó. Thế nhưng cũng không bị thương tổn gì khác. Hắn tiến tới nhặt lên một mảnh đá. Ánh mắt lập lòe tinh quang. Sau một lát, khuôn mặt chợt hiện lên một nụ cười mỉm. Chân khí nội gia phối hợp với thần lực trời sinh của hắn không ngờ lại có thể tạo nên uy lực mạnh mẽ đến vậy. Tuy rằng trước kia, họ Thạch có thể một tay đánh nát tảng đá lớn nhưng không thể đạt được trình độ như ngày hôm nay.

Hồi tưởng lại trận chiến sinh tử với Kim Ngũ gia ngày trước, nếu lúc đó hắn sở hữu trong tay chưởng lực bậc này, dù phải đối mặt với Huyết Sát Chưởng của đối phương cũng không rơi vào thế hạ phong. So về lực lượng, hai bên có thể nói là ngang nhau. Nghĩ đến đây, Thạch Mục khẽ động ánh mắt tiếp đó vứt bỏ cát sỏi trong tay, lắc đầu. Uy lực một chưởng vừa rồi tuy rằng cực lớn nhưng đã tiêu hao hầu hết chân khí mà hắn tích súc trong cơ thể. Muốn khôi phục như cũ phải mất thời gian ngồi xuống điều tức trong chốc lát. Nếu muốn đối kháng chính diện với võ giả Hậu Thiên trung kỳ như Kim Ngũ gia, họ Thạch còn phải tiếp tục tu luyện, ngưng tụ thêm nhiều chân khí hơn nữa.

Thạch Mục trở lại chiếc giường trong thạch thất, khoanh chân ngồi xuống. Thần sắc hiện lên một tia trầm ngâm. Trước mắt, hắn phải điều chỉnh thời gian sắp tới. Việc cấp bách là phải tiếp tục tu luyện Bàn Nhược Thiên Tượng Công từ đó đạt được tiêu chuẩn nhập môn Đại Lực Ma Viên Thoát Thai Quyết trong thời gian ngắn nhất. Về phần phương diện vũ kỹ, hắn tạm thời không đủ Hắc Viêm lệnh để đổi lấy võ kỹ cấp Hậu Thiên, chỉ có thể tiếp tục tu luyện đao pháp Phong Trì cùng Toái Thạch Quyền. Hai môn võ kỹ này tu luyện đến mức đại thành lại thêm tác dụng phụ trợ của chân khí đã có uy lực cực kỳ khả quan, đủ để ứng phó cục diện trước mắt.

Nghĩ đến đây, Thạch Mục liền đặt ngọc giản màu đỏ nhạt lên trán, bắt đầu đọc thuộc lòng. Tuy trước mắt không có cách nào tu luyện Đại Lực Ma Viên Thoát Thai Quyết nhưng hắn quyết định ghi nhớ thật kỹ từng chữ trong lòng cho đến khi không còn vấn đề gì nữa.

Giữa trưa ba ngày sau, hai tiếng nổ vang dội thình lình vang lên khiến Thạch Mục bừng tỉnh. Nhìn xuống đống nhỏ mảnh vụn hai màu trắng đỏ trước người, khóe mắt của hắn không khỏi giật giật. Xem kia lời của Mộng Cô quả thật không sai, công pháp phục chế từ ngọc giản trong Tàng kinh Các sẽ tự động vỡ nát sau ba ngày. May mà hắn đã nhớ kỹ pháp quyết ghi lại bên trong từ sớm.

Trong khi Thạch Mục còn lâm vào trầm tư, bên ngoài tiểu viện chợt truyền đến tiếng bước chân, tiếp đó có người gõ cửa. Họ Thạch nghe vậy liền đứng dậy mở cửa phòng. Chỉ thấy hai người đang đứng sóng vai là Bạch Thạch và Tiểu Minh.

“Thạch huynh, suốt ba ngày không thấy ngươi ra ngoài, hẳn đang đóng cửa khổ luyện công pháp? Bất quá việc tu luyện vốn không thể gấp. Ta cùng Tiêu huynh đang muốn dạo quanh một vòng sơn môn, thuận tiện giải quyết một vài sự tình, không biết Thạch huynh có hứng thú đi cùng bọn ta?” Bạch Thạch lịch sự mời mọc.

Thạch Mục nghe vậy liền nghĩ nhanh một chút rồi vừa cười vừa nói:

“Cũng tốt, mấy ngày nay ta cũng cảm thấy trong lòng không yên, đang định ra ngoài mọt chút. Vậy chúng ta cùng đi.”

Hắc Ma Môn cổ vũ đệ tử tranh đấu. Hơn nữa dựa theo tình huống tại ngày nhập môn, đệ tử trong tông cũng tập trung thành từng nhóm, tạo thành không ít thế lực, đoàn thể. Trải qua thời gian này, đám đệ tử nhập môn như Thạch Mục đoán chừng sẽ rất nhanh phân ra gia nhập các thế lực khác nhau. Hai người Bạch Thạch tự nhiên nhìn ra thực lực kinh người của hắn, lúc này cố ý kết giao.

Thạch Mục tự nhiên sẽ không cự tuyệt loại ý tốt này, hơn nữa hắn cũng đang muốn đi dò la nơi mua bán đan dược trong Hắc Ma Môn một chuyến, Thối Cốt Đan cần cho tu luyện Bàn Nhược Thiên Tượng Công trước mắt còn không thấy tin tức gì.

"Ha ha, thật tốt quá, vậy thì không nên chậm trễ, chúng ta liền đi ngay lúc này thôi." Bạch Thạch cùng Tiêu Minh liếc nhau, ha ha cười cười nói.

"À đúng rồi, chúng ta cũng có thể rủ thêm một vài đệ tử khác nữa." Tiêu Minh ra vẻ tuỳ ý đề nghị.

"Cũng được, vị thiếu nữ trên người treo đầy chuông lục lạc ngày hôm qua hình như cũng ở cách đây không xa..." Bạch Thạch lập tức nhẹ gật đầu, chỉ ngón tay về một gian trong khu nhà đá phía trước.

Vì vậy ba người vừa nói chuyện phiếm, vừa cất bước đi qua.
---
Ban đêm, Thạch Mục nằm ở trên giường, hô hấp nhẹ nhàng mà thong thả.

Giường của hắn kê sát cửa sổ, ánh trăng sáng ngời tràn qua khung cửa, như nước lung linh chiếu lên cơ thể đang phập phồng của hắn.
. . .

Một ngọn núi hiểm trở sừng sững xông thẳng giữa trời, toàn thân núi xanh đen bóng loáng, cây cối thưa thớt. Chung quanh ngọn núi này có nhiều dãy núi nhưng chẳng có một thế núi nào có thể vượt qua nó, tất cả đều vây ngọn núi xanh đen này vào chính giữa hình thành nên khí thế như chúng tinh củng nguyệt*

(Chúng tinh củng nguyệt: các sao tề tụ, vây quanh mặt trăng tôn nó lên)

Đỉnh núi là một mảnh đất trống trải bằng phẳng, mọc đầy cỏ dại xanh tươi.

Giờ phút này trên thảm cỏ chen chúc chật ních nào hổ, báo, sói, gấu, nào chim chóc, cáo, thỏ.

Đủ các loại chim bay thú nhảy hoặc ngồi xổm, hoặc nằm ép mình xuống, hoặc đứng thẳng, hoặc bò lổm ngổm, hổ kề trước thỏ, gấu kề trước cáo.

Đủ mọi ngàn vạn bộ dáng, tư thái khác nhau.

Những loài vật này phần nhiều vốn là thiên địch, mồi săn của nhau nhưng giờ phút này tất cả đều có bộ dạng phục tùng dễ bảo, chen chúc lại đây trên đỉnh núi này, vòng trong ba vòng, vòng ngoài ba vòng, vây quanh một khối đá trắng noãn như ngọc ở trung ương đỉnh núi.

Trên khối đá như ngọc trắng kia, một lão giả mày dài, râu tóc bạc trắng đang khoanh chân ngồi, lão có hai hàng lông mày vừa dài vừa trắng, phần đuôi lông mày rủ xuống, dài đến thắt lưng.

Lão giả tay cầm một cái thước gỗ, ánh mắt nhu hòa nhìn muông thú chung quanh, môi khép mở, giống như đang giảng thuật điều gì đó.

Gió đêm lành lạnh thổi qua, thảm cỏ rung rung nổi lên từng đợt sóng dập dềnh, lan toả từ gần tới xa.

Nhưng ánh mắt của muông thú trên đỉnh núi lúc này vẫn đang thiết tha ngóng nhìn lão giả mày dài, chuyên tâm nghe giảng, không nhúc nhích.

Đỉnh núi lớn như vậy nhưng lại lộ vẻ im ắng lạ thường, chỉ có tiếng nói của lão giả như ẩn như hiện quanh quẩn trong bầu trời đêm.

Một con khỉ toàn thân trắng tuyền cũng chen vào bên trong chúng thú, chẳng qua trên mặt nó giờ phút này tràn đầy thần sắc lo lắng, bộ dạng vò đầu bứt tai, đứng ngồi không yên. Tuy thanh âm của lão giả quanh quẩn bên tai, nhưng dù nó có lắng nghe chuyên tâm như thế nào đi nữa vẫn không thể hiểu được lời lão giả nói.

Con Viên Hầu trắng nhìn chúng thú chung quanh vẫn đang chuyên tâm nghe giảng, càng tỏ ra nôn nóng, nhịn không được trong miệng liền kêu ra vài tiếng "xèo xèo".

Tiếng kêu tuy nhỏ, nhưng trong không gian yên tĩnh nơi đây lại có chút chói tai dễ khiến người khác chú ý, lão giả mày dài nghe tiếng kêu chợt dừng lại.

Những con thú khác đồng loạt quay đầu trợn mắt nhìn về phía con khỉ trắng, nhưng ngại có lão giả mày dài ở đây nên chúng cũng không làm thêm hành động gì khác.

Lão giả mày dài quay đầu nhìn về phía con khỉ trắng nọ, lông mày trắng phơ khẽ nhúc nhích, đứng lên, chậm rãi đi đến bên cạnh nó.

Những con thú ở phía trước con khỉ trắng thấy như thế vội nhao nhao tránh ra một con đường, ánh mắt cả đám nhìn về phía con khỉ trắng càng lúc càng không có thiện ý.

Khỉ trắng hướng về phía lão giả cúi sát thân mình xuống, ánh mắt tràn đầy thần sắc khẩn cầu, gãi gãi đầu, trong miệng phát ra tiếng kêu trầm thấp.

Lão giả mày dài thoáng mỉm cười, huy động thước gỗ trong tay, gõ nhẹ ba cái xuống đầu con khỉ trắng.

Thân hình của khỉ trắng theo từng cú gõ của thước gỗ mà run rẩy kịch liệt ba cái, phảng phất như có ba tiếng sấm sét nổ vang trên đỉnh đầu.

Ngay sau đó, hai mắt của khỉ trắng chợt trở nên thanh minh, một đạo sấm sét xẹt qua trong đầu, suy nghĩ rộng mở trong sáng.

Trong nội tâm của khỉ trắng, những gì mà lão giả đã giảng lúc trước thoáng cái đã trở nên rõ ràng rành mạch, bỗng nhiên có chỗ đốn ngộ.

"Xèo xèo..."

Khỉ trắng vò đầu bứt tai một hồi, mặt mũi tràn đầy vẻ mừng như điên, trong cái nhìn soi mói, ghen ghét đố kỵ của chúng thú xung quanh, hai tay nó chắp lại, quỳ xuống bái lạy lão giả mày dài.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.