Huyền Giới Chi Môn

Quyển 1 - Chương 6: Dị biến



Khai Nguyên viện đêm ngày trăn trở,
Hồi phục nhanh, hăm hở luyện thân...
Đao pháp lục trảm xuất thần,
Thạch Quyền cứng cỏi muôn phần ngạc nhiên.
(Tiểu Tử Thúi)

“Vẫn còn hơi nhẹ, có lẽ mình còn có thể vác nặng hơn một chút.”

Thạch Mục tự nói hai câu rồi khoát tay ném khóa đá xuống mặt đất gần đó, tạo thành tiếng “Rầm” vang dội cũng khiến cho toàn bộ quảng trường có chút chấn động. Lúc này, hắn mới giơ hai tay lên để quan sát thật kỹ. Đôi bàn tay thon dài rắn chắc nhưng dù có nhìn thế nào cũng không thể nhận ra cảm giác lực phát nghìn cân. Sau khi suy nghĩ một chút, họ Thạch lại đi đến bên cạnh giá gỗ, lấy trường đao xuống.

Một lát sau, từng đạo đao ảnh bộc phát trong quảng trường khiến cho cát bay đá chạy, lại giống như mãnh long quá hải. Chỉ nghe “Vèo” một tiếng, bóng đao như dải lụa trắng quét qua, bao phủ đám cọc gỗ gần đó vào trong. Sau vài tiếng “Cạch cạch”, cọc gỗ liền bị chém đứt thành bảy đoạn lăn ra mặt đất.

Một hơi sáu trảm!

Tốc độ xuất đao của Thạch Mục cực nhanh, bất ngờ không hề thua kém những gì Lệ Thương Hải đã biểu diễn lúc trước. Thu đao về tay, hắn liền hắn yên tại chỗ quan sát đám cọc gỗ trước mắt, vẻ mặt đăm chiêu như đang nghĩ tới gì đó.

Lúc chạng vạng tối.

Trong một gian phòng rộng rãi bày trí đơn sơ dùng cửa gỗ chắc chắn khóa lại, da thịt họ Thạch lúc này trở nên đỏ ửng. Từng giọt mồ hôi nóng hổi không ngừng rịn ra khiến hắn phát ra thanh âm đứt quãng. Tứ chi liên tục run rẩy, toàn bộ cơ thể đều rơi vào trạng thái gần như hôn mê. Không biết trải qua bao lâu, âm thanh thống khổ của hắn dần dần ngưng lại. Tứ chi cũng theo đó được thả lỏng, da thịt cũng dần khôi phục màu sắc bình thường. Lúc này Thạch Mục mới từ từ hé mở hai mắt một cách mỏi mệt. Sau khi hít sâu mấy hơi đồng thời nhảy xuống giường vận động tay chân một hồi, hắn mới khẽ động năm ngón bắt lấy cạnh giường đồng thời vận sức.

Rắc rắc!

Giường gỗ thoạt nhìn vô cùng rắn chắc lại trở nên gãy vụn một cách dễ dàng.

“Khí lực lại phát triển một chút nhưng không còn kinh khủng như mấy lần trước. Khoảng cách giữa hai lần phát tác cũng khoảng một tháng, thời gian kéo dài ước chừng nửa khắc đồng hồ. Xem ra khả năng đề cao lần sau thật sự không lớn.” Thạch Mục thì thào tự nói.

Dị biến kinh người vừa rồi bắt đầu xuất hiện từ khi hắn vào ở trong tòa trang viên này hơn nữa còn không chỉ một lần. Đây chính là nguyên nhân giúp hắn thể hiện khí lực cùng đao pháp hơn người vào ban ngày. Lần thứ nhất dị biến phát tác vào đêm đầu tiên hắn dọn vào trang viên. Quá trình này đã hành hạ hắn nguyên một buổi tối. Nhưng ngày hôm sau, khi trở lại trạng thái bình thường, họ Thạch liền phát hiện bất kể khí lực hay phản xạ của hắn đều tăng lên rất nhiều so với trước. Vào buổi tối hai hôm sau, dị biến lần thứ hai lại bắt đầu. Cứ như vậy, mấy tháng này hắn đã trải qua chừng hơn mười lần dị biến liên tiếp như vậy. Mỗi lần phát tác đều khiến thân thể nhận được lợi ích to lớn. Bất quá, thời gian dị biến kéo dài càng lúc càng ngắn, mà khoảng cách giữa hai lần phát tác cũng theo đó dài ra, kéo theo mức độ tăng trưởng của khí lực cũng dần bị hạ thấp. Cho đến hôm nay, khí lực của hắn chỉ được gia tăng một ít, không cách nào so sánh với những lần trước.

Tuy vậy, lực lượng của Thạch Mục hôm nay đã đạt đến mức nghìn cân, tốc độ phản ứng cũng gấp mấy lần so với người bình thường. Dù có ngu ngốc hơn nữa, họ Thạch cũng có thể đoán được dị biến này phát sinh quá nửa là có liên quan đến việc cứu thoát cự trai dưới đáy biển ngày đó. Dù sao toàn bộ quá trình dị biến rất giống cảm giác huyết dịch sôi trào khi hắn tỉnh dậy ở bờ biển hôm đó, chẳng qua cảm giác đau đớn lại bất ngờ tăng lên nhiều lần. Đối với kỳ duyên loại này, hắn đã nghe qua không ít truyền kỳ, cũng từng không ngừng hâm mộ những cường giả được nhắc đến. Hôm nay sự tình này lại xuất hiện trên người mình liền khiến họ Thạch vui mừng qua đỗi, sự tự tin đối với khảo thí gia nhập võ viện Khai Nguyên vào nửa năm sau cũng được gia tăng không ít.

Mặt khác, theo như Lệ Thương Hải từng nói, dù cho có thể lĩnh ngộ Khí Cảm cùng tuổi tác phù hợp điều kiện thì muốn gia nhập võ viện cũng phải trải qua cạnh tranh vô cùng khốc liệt. Dù sao tài nguyên của võ viện Khai Nguyên cũng có hạn, chỉ có thể tuyển nhận đệ tử từ một nhóm hạn định mà thôi. Lại dựa vào kinh nghiệm đời trước, số lượng người báo danh trên tất cả các châu đều đông đảo đến mức khó tin.

Thạch Mục hiểu rất rõ, thiên phú bản thân có hạn, dù cho phục dụng Khí Linh Đan cũng không khiến cho tỷ lệ lĩnh ngộ Khí Cảm cao hơn bao nhiêu so với người thường. Mà dựa theo thuyết pháp của Lệ Thương hải, một khi vượt qua tầng thứ chín của Tôi Thể, mỗi lần tiến cấp đều có thể gia tăng lượng lớn tỷ lệ lĩnh ngộ Khí Cảm. Một khi có thể tu luyện Tôi Thể đến tầng thứ mười, dù là người sở hữu tư chất bình thường cũng có một phần ba khả năng lĩnh ngộ. Nếu thật có thể tu luyện Tôi Thể đến cảnh giới đại viên mãn, tỷ lệ thất bại chỉ còn lại không đến một nửa.

Đây cũng là nguyên nhân giúp cho một ít võ đồ có tư chất thấp kém vẫn có thể dựa vào Tôi Thể đại viên mãn cùng nhiều lần phục dụng Khí Linh Đan để tiến giai Hậu Thiên võ giả dù đã ba bốn mươi tuổi thế nhưng tiền tài cùng thời gian hao phí trong quá trình này cũng không phải là điều võ đồ bình thường có thể bỏ ra. Đương nhiên lớn tuổi như vậy mới lĩnh ngộ Khí Cảm thì cũng xem như hoàn toàn bỏ phí thời gian hoàng kim để tu luyện của người luyện võ khiến cho quá trình tu luyện tiếp theo trở nên vô cùng khó khăn. Việc tiến cấp trung kỳ đã không hề dễ dàng, không cần nói đến khả năng tiến cấp hậu kỳ nhỏ bé đến mức không đáng kể đến.

Bất quá một ít đệ tử xuất thân quyền quý cũng có thể thu thập một ít đan dược phụ trợ quý hiếm giúp gia tăng tỷ lệ lĩnh ngộ Khí Cảm nhưng tiêu phí của việc này vô cùng to lớn, gần gấp mấy lần lượng tiền thu mua Khí Linh Đan. Lệ Thương Hải lúc trước đã tu luyện Tôi Thể đến tầng mười sau đó lần thứ hai phục dụng Khí Linh Đan khi đã quá tuổi hai mươi mới có thể tiến giai một cách miễn cưỡng. Mỗi khi nói đến đây, vị võ giả trung kỳ đều lộ ra thần sắc vô cùng tiếc nuối.

Dựa vào tài sản có hạn hiện tại của Thạch Mục căn bản không cần nghĩ tới sự tình thu mua đan dược phụ trợ, chỉ có thể đi theo con đường đề cao cấp độ Tôi Thể. Nhưng một khi đạt đến tầng chín, việc tu luyện đến cấp độ cao hơn đều hao phí thời gian người thường có thể tưởng tượng. Chỉ có một ít thiên tài yêu nghiệt đủ khả năng tu luyện Tôi Thể đến cảnh giới đại viên mãn tầng mười hai. Xuyên suốt lịch sử nước Tề cũng chỉ rải rác vài người làm được mà thôi.

Thạch Mục mượn nhờ dị biến thân thể mấy tháng nay cũng đã tu luyện Tôi Thể đến tầng chín đại thành, thậm chí còn có cảm giác tiếp cận đệ thập cảnh giới. Dựa theo phán đoán bình thường, nửa năm sắp tới có thể giúp hắn tiến nhập tầng mười một cách dễ dàng nhưng việc đạt đến cảnh giới cao hơn vẫn là sự tình không thể đoán trước. Tỷ lệ một phần ba lĩnh ngộ Khí Cảm tự nhiên không thể khiến cho Thạch Mục hoàn toàn yên tâm. Xem ra nếu muốn đề thăng Tôi Thể hơn nữa, hắn chỉ có thể nghĩ đến phương pháp tu luyện cực đoan mà Lệ Thương Hải đã từng đề cập. Theo như họ Lệ nói qua, phương pháp tu luyện này là vật y đạt được từ chỗ một vị cao nhân. Tuy rằng thập phần đơn giản nhưng lại tạo nên hiệu quả kinh người. Chỉ là quá trình bên trong quá mức nguy hiểm cùng thống khổ, thậm chí còn có khả năng bỏ mạng trong lúc tu luyện vì vậy hiếm khi truyền thụ cho đám học đồ. Nếu Thạch Mục chấp nhận ra lượng lớn tiền tài, họ Lệ cam tâm tình nguyện dốc túi truyền thụ.

Nguy hiểm? Từ khi xác lập lời thề trở thành cường giả trước mộ mẫu thân, hắn đã biết chắc con đường sắp tới tràn đầy khó khăn cách trở, một chút nguy hiểm có đáng là gì!

Bất quá hiện tại hắn muốn nắm giữ Toái Thạch Quyền một cách thuần thục rồi mới có thể toàn tâm tu luyện Tôi Thể. Nghĩ đến đây, Thạch Mục rất nhanh đã âm thầm đưa ra quyết định.



Bảy ngày sau, giữa sân lớn trang viên thình lình bài trí một vạc nước màu xanh cao chừng ba thước, bên trong đựng đầy những hạt đậu nành.

Chát chát!

Thạch Mục đứng trước vạc nước, thân trên trần trụi, chỉ mặc một chiếc quần dài màu đen thùng thình. Hai tay mang theo bao da loại dày màu bạc, không ngừng ra sức đánh vào vạc nước.

“Nghe cho kỹ, tuy rằng uy lực của Toái Thạch Quyền có quan hệ trực tiếp với lực lượng thân thể nhưng mức độ bền bỉ của nắm đấm càng lớn mới là điểm mấu chốt để xuất ra một kích với uy lực lớn nhất. Nếu không, coi như lực lượng bản thân có lớn hơn nữa, một khi đánh vào tảng đá cũng khiến máu chảy xương gãy, tự mình hại mình mà thôi. Ngươi chỉ là đệ tử nhập môn. Tuy rằng đã thành Tôi Thể nhưng trình độ mạnh mẽ của Tôi Thể cùng lắm mới chỉ có thể đập gãy một ít mảnh gỗ mà thôi. Lúc này, ta để ngươi đeo nhiều tầng bao tay da cá công kích những hạt đậu này mới có thể kích phát huyết nhục gân cốt trên tay ngươi một cách chậm rãi nhưng không đến mức khiến cho tay ngươi hứng chịu tổn thương quá lớn đồng thời nhanh chóng đề cao lực lượng của nó. Đến khi ngươi có thể một kích xuyên thủng toàn bộ vạc nước ta sẽ đổi hạt đậu thành một ít đá vụn, cũng giảm bớt một lớp bao tay mà ngươi đang đeo. Lúc ngươi có thể xuyên thủng đá vụn, ta sẽ cho vào Thiết Sa thật sự. Nếu có thể đạt mức đánh thủng Thiết Sa, ta sẽ để ngươi luyện tập với nhưng tảng lớn nham thạch… Chú ý, tay trái của ngươi đong đưa quá nhiều!” Lệ Thương Hải ôm tay đứng cạnh, lạnh lùng giảng giải.

“Vâng!”

Thạch Mục vâng dạ đáp ứng. Hai cánh tay không ngừng huy động. Mỗi một quyền đều đánh sâu vào lòng vạc nước nửa xích. Thân trên mồ hôi nhỏ giọt, mỗi khối cơ bắp đều như con chuột chạy qua chạy lại tạo cho cơ thể một luồng nhiệt khí trào dâng. Sau nửa khắc đồng hồ, họ Thạch bỗng nhiên hét lớn một tiếng rồi đánh ra một quyền đâm sâu vào trong vạc nước chừng hơn một thước khiến cho phân nửa cánh tay lún sâu vào trong đậu nành.

“Dừng tay! Ta không phải nói ngươi lúc bắt đầu không nên dùng lực quá mạnh ư! Để ta nhìn xem cánh tay của ngươi có bị thương hay không?” Lệ Thương Hải thấy vậy lập tức đại biến sắc mặt, nghiêm nghị quát lên đồng thời nhanh chóng móc ra một chai thuốc nhỏ.

“Lệ sư phó, không có chuyện gì đâu.” Thạch Mục ngớ người, rút cánh tay khỏi đám đậu nành.

“Hừ, có việc gì hay không phải do ta nói mới tính. Gỡ bao tay ra!” Lệ Thương Hải hừ một tiếng, đáp lời không chút do dự.

Thạch Mục nghe vậy bèn rút nhanh tay ra sau đó bỏ đi từng lớp bao tay da cá đồng thời cử động mười ngón tay ửng đỏ tước mặt Lệ Thương Hải.

“Ồ, tựa hồ thật sự không có việc gì. Kỳ quái, dựa theo kinh nghiệm thụ đồ nhiều năm như vậy, bất ngờ tung ra khí lực quá lớn sẽ khiến năm ngón tay đầm đìa máu tươi mới đúng. Ngươi tới đây, trực tiếp sử dụng nắm đấm đánh rớt cọc gỗ cho ta, lần này nhớ dùng toàn lực!”

Lệ Thương Hải đánh giá bàn tay Thạch Mục một cách cẩn thận. Sau một thoáng suy nghĩ, y liền tiến đến một chiếc cọc vừa thô vừa to.

“Vâng!” Thạch Mục nghe vậy, sau khi hít sâu một hơi liền đến trước cọc gỗ, chậm rãi vận sức.

Rầm!

Sau khi lắc lư đầu vai, Thạch Mục thình lình tung ra một quyền, trực tiếp đánh gãy cọc gỗ to cỡ miệng bát. Thậm chí nửa trên khúc gỗ đánh “Vèo” một tiếng trực tiếp nện lên tường một gian phòng gần đó khiến nó có chút lắc lư.

Họ Thạch thu hồi nắm đấm, thình lình không hề có chút tổn thương!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.