Huyền Giới Chi Môn

Quyển 1 - Chương 72: Lực cảm ứng nguyên tố Không gian



Khi Thạch Mục bước ra khỏi bệ đá hình tròn thì sắc mặc của lão giả áo xám đã bình tĩnh trở lại.

"Xin hỏi tiền bối, lực cảm ứng nguyên tố của tại hạ có phải đã đạt tới hơn ba độ rồi không?" Thạch Mục đã nhìn thấy vẻ khác thường hiện lên trên mặt của lão giả áo xám vừa rồi nên hỏi dò.

"Khụ, có lẽ... cứ cho là thế đi!" Cặp mắt tam giác của lão giả áo xám nhìn chằm chằm vào Thạch Mục với vẻ quái dị, không ngừng đánh giá từ đầu đến chân, sắc mặt lại trở nên cổ quái một lần nữa.

"Tiền bối, trên người đệ tử có gì không ổn sao?" Thạch Mục nghe thấy lời đáp của lão giả áo xám vốn rất vui vẻ, sau đó lại nhìn thấy thần sắc của lão giả, trong lòng mơ hồ cảm thấy có gì không ổn.

"Thuật sĩ khác với võ giả, lực cảm ứng nguyên tố của một người mạnh hay yếu cơ hồ đã chứng minh hắn có tiềm lực thế nào trên con đường thuật pháp. Mấy đại tông môn chúng ta đã đạt thành một nhận thức chung từ lâu, người có linh căn nhưng chỉ có lực cảm ứng nguyên tố dưới ba độ thì về cơ bản không thể có khả năng tiến giai thuật sĩ Tinh Giai. Cho nên cho dù có hao phí lượng tài nguyên lớn thì chung quy cũng là tốn công vô ích. Cho nên lực cảm ứng nguyên tố trên ba độ mới là giới hạn để tất cả các đại tông môn chính thức xác nhận có giá trị để bồi dưỡng, nếu như có lực cảm ứng nguyên tố từ năm độ trở lên, về lý thuyết thậm chí còn có một chút cơ hội tiến giai đến thuật sĩ Nguyệt Giai." Lão giả áo xám thu ánh mắt lại, nghĩ một lát rồi đột nhiên mở miệng giải thích.

Nghe đến đó, Thạch Mục nhịn không được quay mặt nhìn thoáng qua tinh trụ màu đen, tâm trạng bắt đầu hơi kích động.

Lão giả áo xám chứng kiến cử chỉ của Thạch Mục thì lắc đầu, tựa hồ cảm thấy tiếc hận, lại chép miệng kêu kỳ lạ mà tiếp tục nói: "Ngoại trừ hai màu thủy tinh đen trắng ra, nếu ngươi có thể kích phát bất cứ tinh trụ nào từ năm ô vuông trở lên, thì bổn môn chắc chắn sẽ vô cùng coi trọng ngươi. Nhưng ngươi lại kích phát tinh trụ màu đen, chứng minh lực cảm ứng nguyên tố là loại Không Gian chi lực, cực kì hư vô mờ mịt. Trong tất cả các lực cảm ứng nguyên tố, độ hiếm hoi của nó cơ hồ gần với Thời Gian chi lực, lại càng không có pháp môn tu luyện tương ứng chính thức nào, may ra thì có dính dáng một ít tới Trận Pháp Sư với Hồn Sư thôi. Nhưng việc chọn hai loại pháp môn thuật sĩ này mà nói, việc tu luyện tất nhiên là làm nhiều công ít, khả năng tiến giai lên thuật sĩ cao giai là cực kì nhỏ đấy."

Lời của lão giả áo xám vừa dứt, Thạch Mục lập tức cảm thấy vô cùng thất vọng... Nhưng ngẫm lại thì trong lòng lại trở nên thản nhiên.

Trước khi hắn đến đây, vốn không ôm hi vọng gì đối với thiên phú thuật sĩ của mình, hiện tại dù chỉ là trở thành một học đồ với hắn mà nói cũng đã có thể xem là một chuyện cực kì may mắn rồi.

Nếu như hắn nhớ không lầm thì nhiệm vụ công bố trong Quảng Nguyên Điện, có rất nhiều nhiệm vụ làm người ta đỏ mắt mà chỉ học đồ thuật sĩ mới có thể nhận nha. Nghĩ tới đây, trong lòng Thạch Mục đã có chút nôn nóng không chờ được rồi.

"Xin hỏi tiền bối, ta hiện tại đã có tư cách trở thành học đồ thuật sĩ chính thức hay chưa?" Hắn có chút lo lắng nhìn thoáng quá tinh trụ màu lam và màu đỏ, hai cây đều không đạt tới ba ô vuông.

"Điều này không thành vấn đề!" Lão giả áo xám trả lời không chút do dự.

"Vậy ta có thể lựa chọn trở thành Trận Pháp Sư không?" Vừa nghe thấy câu trả lời của lão giả áo xám, trong mắt Thạch Mục lóe lên vẻ hưng phấn, vội vàng đặt câu hỏi về vấn đề mình quan tâm nhất.

"Chỉ bằng tư chất của ngươi, ngoài trừ Trận Pháp Sư và Hồn Sư ra thì còn lựa chọn nào khác sao?" Cặp mắt tam giác của lão giả áo xám khẽ đảo, có phần trầm mặc.

Lời của lão giả áo xám mặc dù có phần cay nghiệt, nhưng đối với Thạch Mục mà nói lại giống như thiên âm, trong lòng hắn cực kì hưng phấn, nếu quả thực có thể trở thành Trận Pháp Sư, vậy thì sau này tu luyện chắc chắn sẽ không phải lo lắng về mặt tài nguyên rồi.

"Nơi đăng kí học đồ thuật sĩ là ở điện chính của Linh Pháp Điện, ngươi đi theo ta!" Kiểu người lần đầu nghe thấy mình có thể thành thuật sĩ đã hưng phấn như điên như Thạch Mục thì lão giả áo xám đã thấy nhiều lắm rồi. Hắn cũng không để ý tới Thạch Mục, đi thẳng về phía sau điên, sau đó vỗ nhẹ hai cái lên vách tường trông có vẻ bình thường, một tiếng vang nhỏ, một cái cửa ngầm cao bằng đầu người đột nhiên xuất hiện.

Thạch Mục thấy vậy liền vội vã đi theo, trong lòng âm thầm kinh ngạc sự xảo diệu của cơ quan thiết kế. Thông đạo sau cửa ngầm cũng không dài, hai người nhanh chóng tiến vào một gian mật thất. Mật thất cũng không lớn, bày biện vô cùng đơn giản. Trên mặt đất ngay chính giữa gian phòng có khắc họa một đồ trận hình tròn to lớn. Vô số hoa văn màu bạc và những văn tự huyền ảo khó hiểu được sắp xếp chi chít theo một quy luật thần bí nào đó trên trận đồ.

"Còn đứng ngẩn ở đó làm gì, mau bước vào!" Lão giả áo xám đã đứng ở trung tâm đồ trận, thấy Thạch Mục còn đang nhìn bốn phía, nhịn không được trừng mắt quát tháo.

Thạch Mục không dám nói nhiều, vội vã đi vào trong trận đồ. Lúc này, lão giả áo xám mới lấy ra một đạo bùa màu vàng, cổ tay run lên, một góc của đạo bùa tự phát hỏa, nhanh chóng bốc cháy rồi bay khỏi tay lão giả hóa thành một đạo ánh sáng màu vàng tỏa ra năng lượng kỳ dị và bay nhập vào trong trận đồ.

"Ông", không khí xung quanh chấn động. Trên mặt đất, các văn tự cùng những hoa văn màu bạc cơ hồ như sống lại, chuyển động xoay tròn, nhè nhẹ tán phát ra ánh sáng mờ màu trắng. Trong khoảng khắc, luồng sáng mờ đó quét cuốn lên cao, Thạch Mục và lão giả áo xám liền biến mất tại chỗ.

Sau một hồi hoa mắt choáng váng quen thuộc, Thạch Mục phát hiện ra mình đã ở trong một tòa cung điện dưới mặt đất. Cả tòa đại điện này đều dùng một loại đá xanh không biết tên chế tạo thành, rộng chừng một mẫu, trống rỗng lạ thường, to lớn hùng vĩ, trần điện có khảm mấy chục viên dạ minh châu to như nắm tay khiến toàn bộ không gian được chiếu sáng như ban ngày.

Một bức tường ngọc màu xanh to lớn, nổi bật đứng vững ở ngay giữa đại điện. Phía trước bức tường là một lư hương cực lớn bằng thanh đồng có tạc khắc đầu thú. Một cây nến màu tím to cỡ cánh tay trẻ con trông như một cây mộc côn được cắm thẳng trong lư hương. Đầu ngọn nến còn tàn vết xám đen đã từng đốt.

Thạch Mục đảo mắt nhìn qua rồi dừng lại trên bức tường ngọc cực lớn màu xanh. Trên bức tường từ trên xuốn dưới có in hơn trăm tiêu ký khác nhau. Phần trên cùng, hai tiêu ký hình ngôi sao màu đỏ nhạt. Tiếp đó là tám tiêu ký hình đám mây màu xanh lục. Cuối cùng là hơn một trăm tiêu ký màu trắng nhỏ như những điểm sáng. Tất cả những tiêu ký đều có quang hà mờ ảo, thoạt nhìn thần bí dị thường.

Nhìn những tiêu ký thần bí này, Thạch Mục đột nhiên liên tưởng đến lời của Hoắc Mậu có nói ở Xuyên Hương lâu ngày trước. Hắc Ma môn tổng cộng chỉ có mười tay thuật sĩ và hơn trăm tên thuật sĩ học đồ. Trong lòng cũng mơ hồ suy đoán được vài phần.

"Chớ có nói gì, chớ nhìn quanh quẩn." Lão giả áo xám đột nhiên nghiêm sắc mặt, lớn tiếng quát.

Thạch Mục trong lòng rùng mình, vội vã đứng trang nghiêm, mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, cả bầu không khí trong điện đột nhiên ngưng trọng lại. Lão giả áo xám lúc này mới gật đầu hài lòng, tiến về phía trước, hướng đầu ngọn nến trong lư hương, phất tay một cái.

"Chi", đỉnh nến lóe sáng lên rồi tắt ngóm, có thể thấy một đạo khói xanh lượn lờ bay lên. Lão giả áo xám lập tức khom người kính cẩn, rồi đứng thẳng lại. Qua một lát, phía trên bên trái của bức tường ngọc, một tiêu ký hình ngôi sao lóe lên, chiếu ra một đạo quang màu đỏ nhạt hướng đến phía trên lư hương, cuộn tròn ngưng kết lại, biến ảo thành một hư ảnh mờ nhạt. Thạch Mục chăm chú nhìn xem, hư ảnh hiện rõ thành một trung niên nho sinh râu dài đen tuyền.

"Tạ sư!" Lão giả áo xám lúc này hướng hư ảnh khom người thi lễ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.