Huyền Giới Chi Môn

Quyển 1 - Chương 9: Chém cương thi



Ngay khi Thạch Mục còn đang giật mình thì con quái vật hình người tanh hôi kia đã gầm khẽ một tiếng rồi lao về phía hắn.

Thạch Mục hít sâu một hơi, ném những ý tưởng lộn xộn trong đầu đi rồi không nói hai lời, chạy thật nhanh về phía trước, cổ tay rung lên, đơn đao trong tay lập tức hóa thành những đạo hàn ảnh quét tới.

Mấy tiếng 'Phanh' 'Phanh' vang lên!

Thanh đơn đao chém bốn năm nhát lên ngực quái vật nhưng giống như chém xuống thân cây khô, chỉ để lại mấy miệng vết thương mờ, chỉ có vài tia máu màu lục nhạt thấm ra, căn bản không thể gây thương tổn thực sự cho nó.

Quái vật kia thấy vậy thì hai tay phồng lên, xông vào tính ôm cứng lấy Thạch Mục.

Thạch Mục giật mình hoảng sợ, cũng may do thời gian này hắn thường mặc ô giáp đi lại trong núi, nên hiện giờ hiệu quả của nó cũng thể hiện ra. Tuy rằng hắn chưa từng tu luyện loại khinh công nào, nhưng thân hình chỉ quay tít một vòng thì đã tránh khỏi hai cánh tay thô to của quái vật, xuất hiện sau lưng nó. Ánh đao tiếp tục lóe lên, lại có bốn năm đạo vết thương xuất hiện bên hông quái vật.

"Rống!"

Tuy rằng chỉ bị thương nhẹ, thế nhưng quái vật lại bị chọc giận, thân thể của nó chợt uốn éo, nửa người trên lập tức quay ngược lại, hai cánh tay vung lên, hung hăng nện xuống người Thạch Mục.

Một tiếng 'Oành' vang lên.

Công kích lần này của nó quả là ngoài ý muốn của hắn, hiện giờ muốn tránh cũng đã không còn kịp nữa, chỉ có thể cầm đao quét ngang người, toàn bộ người liền giống như bao tải, bị ném bay ra ngoài.

Lưng của Thạch Mục nện mạnh vào một cây cột đá thô to gần đó, mãi tới khi gượng lên được, thì hai mắt đã tối sầm lại, thân hình đứng không vững nữa. Thế nhưng quái vật lại không có ý buông tha hắn, hai chân của nó đạp mạnh xuống đất, hai tay nâng lên, mang theo một mùi tanh tưởi nhào tới.

Thạch Mục gầm lên một tiếng, không những không tránh né mà còn rung tay lên, đơn đao trong tay lại hóa thành sáu đạo đao ảnh chém xuống.

Một tiếng trầm đục vang lên!

Năm ngón tay của Thạch Mục nóng lên, đơn đao rời tay bay ra, 'Vèo' một tiếng, lập tức cắm sâu vào xà ngang của đại điện, toàn bộ người của Thạch Mục cũng đạp xuống đất mấy cái rồi lùi ra ngoài.

Quái vật gầm lên một tiếng thê lương, không ngờ lại bị mấy đạo đao ảnh này đánh cho lùi về, không những trên cánh tay có thêm bốn vết thương mà trên mặt còn có hai vết đao thật sâu, máu tươi bắn ra, nhuộm xanh cả người nó.

"Tiểu ca, nhược điểm của Cương thi là ở đầu, hãy công kích chỗ đó đi!" Nam tử trung niên đứng bên kia thấy vậy, lúc này mới nhớ tới điều gì, liền cuống quít kêu lên.

Không ngờ lời này của y lại làm quái vật chú ý tới.

Hiện giờ nó đã biết Thạch Mục không phải dễ trêu, nhưng lửa giận trong lòng lại không có chỗ phát tiết, nên gần như không thèm suy nghĩ, nó gầm lên một tiếng, quay người đánh về phía đống lửa.

"Không!"

Nam tử trung niên thấy cảnh này thì sợ tới mức hồn bay phách tán, thế nhưng hiện giờ con gái của mình còn đứng sau lưng, muốn tránh né cũng không được, chỉ còn cách kiên trì cầm đoản kiếm trong tay ném ra, sau đó xoay người ôm chặt lấy con gái của mình.

Không ngờ y lại dùng thân thể của mình để bảo vệ thiếu nữ đứng đằng sau.

'Xoẹt'

Một cánh tay của quái vật khẽ động đã dễ dàng đánh bay đoản kiếm, đồng thời tay còn lại vươn ra, năm móng tay cực kỳ sắc bén của nó lập tức xuyên qua quần áo nam tử, trực tiếp cắm sâu vào trong người y.

Nam tử trung niên kêu to một tiếng, máu tươi bắn ra.

"A!" Thiếu nữ bị cha mình ôm thấy vậy, gương mặt lập tức trắng bệch đi, kêu lên một tiếng thê lương.

Đúng lúc này, một màn khó có thể tưởng tượng xuất hiện.

Không ngờ quái vật đang mở cái miệng thối hoắc ra, tính cắn xuống cổ nam tử thì khi nghe tiếng thét của thiếu nữ, thân hình cũng run rẩy kêu thảm một tiếng, cánh tay lập tức rút ra, hai tay ôm đầu loạng choạng lùi về sau, vẻ mặt vô cùng thống khổ.

Ngay lúc này, tiếng gió chợt vang lên, Thạch Mục dùng một tốc độ kinh người vọt tới sau lưng quái vật, nhảy cao hơn một trượng, hai cánh tay vung lên, hai nắm đấm hung hăng nện xuống hai bên đầu quái vật.

Một tiếng 'Oành' vang lên!

Hai nắm đấm như hai quả chùy sắt nện xuống, khí lực cực lớn, làm cho đầu quái vật nổ tung ra như trái dưa hấu, máu tươi màu xanh lục của nó bắn ra khắp nơi.

Thạch Mục thấy cảnh này cũng vội vàng giẫm mạnh xuống đất, toàn bộ người bắn ngược về sau, sợ bị máu của quái vật bắn vào người.

Thi thể không đầu của quái vật chỉ lung lay mấy cái đã ngã xuống đất.

Hai tay Thạch Mục nắm chặt lại, cố giữ thân hình đứng vững, hít sâu một hơi, nhưng sắc mặt không khỏi tái đi.

Vừa rồi mặc dù chỉ giao thủ trong chốc lát, thế nhưng sự đáng sợ của đầu Cương thi này còn mạnh hơn những đầu dã thú hắn từng chém giết nhiều, nếu không phải vừa rồi bị tiếng thét của thiếu nữ quấy nhiễu, sợ rằng hắn không thể một kích đắc thủ dễ như vậy.

Đương nhiên điều này cũng do hắn có sức lực hơn người thường, lại luyện Toái Thạch Quyền tới gần đại thành nữa, nếu không cho dù biết đầu của quái vật kia là nhược điểm thì tay không của một võ đồ cũng còn lâu mới có thể làm trọng thương nó.

"Phụ thân!"

Lúc này, bên kia mới truyền tới tiếng kêu thảm của thiếu nữ.

Thạch Mục nghe tiếng liền quay lại, chỉ thấy hiện giờ thiếu nữ đang ôm chặt nam tử kia, hai tay cố gắng chặn lại vết thương cực lớn trên ngực y, thế nhưng máu loãng vẫn không ngừng chảy ra, không cách nào ngăn lại được.

"Tiểu ca, Tiểu ca. . ."

Hiện giờ nam tử trung niên lại không để ý tới động tác của con gái mình, gương mặt tái nhợt của y vẫn cố gọi Thạch Mục.

"Phụ thân, người đừng nói nữa, con sẽ tìm đại phu giúp người cầm máu. . ." Thiếu nữ thấy vậy thì thút thít nói.

"Vô dụng thôi Tú nhi, vi phụ cũng hiểu vài phần y đạo, hiện giờ tâm mạch của ta đã đứt, chỉ sợ trong chốc lát sẽ rời đi. Cả đời này những gì nên hưởng thụ ta đều có được, bây giờ có chết cũng chẳng còn gì tiếc nuối nữa, chỉ có duy nhất một việc ta không an lòng là con mà thôi." Nam tử trung niên nghe vậy, cười khổ nói, song ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Thạch Mục.

Thiếu nữ nghe lời này lại càng thêm thương tâm.

"Chung đại thúc, ngài có điều gì muốn nói với ta ư?" Thạch Mục thở dài, cuối cùng cũng đi qua, ngồi xuống bên người nam tử.

Tuy rằng hắn có dự cảm rằng mình sẽ gặp phiền toái, thế nhưng trong hoàn cảnh này, nếu bảo hắn mặc kệ thì hắn cũng không thể nào làm được.

"Tiểu. . . tiểu ca, ngươi và phụ nữ hai người chúng ta có thể. . . có thể gặp nhau ở đây, cũng coi như có duyên phận. Hiện giờ ta đã sắp rời đi, nhưng ta không có cách nào. . . để Tú nhi lẻ loi một mình trên thế giới này, nên muốn gửi gắm nàng. . . cho tiểu ca ngươi." Nam tử trung niên bắt đầu thở gấp nói.

"Gửi gắm cho ta thì không cần đâu. Hình như lệnh thiên kim có hôn ước với Ngô gia, ta có thể đưa nàng tới Ngô gia rồi mới đi." Thạch Mục nghe xong hơi ngẩn ra nói.

"Ngô gia. . . hắc hắc. . . hắc. . . nếu ta vẫn còn, thì sẽ có cách để Ngô gia đồng ý, thế nhưng hiện giờ. . . Ngô gia chắc chắn sẽ không thừa nhận hôn sự này. Nếu như ngươi đưa. . . đưa tiểu nữ tới sẽ. . . sẽ. . ."

"Nếu không được, ta sẽ đưa Tú nhi cô nương tới thân thích khác của ngài." Đôi mày của Thạch Mục nhăn lại, ngắt lời nói.

"Chung gia ta từ khi suy tàn thì đã. . . đã không còn thân thích nào nữa. Tú nhi, con hãy nghe cho kỹ. . . hôn sự của con và Ngô gia từ nay hủy bỏ. . . Tiểu ca, ta coi ngươi cũng không phải người thường. . . ta cũng không cầu ngươi cưới hỏi tiểu nữ đàng hoàng, chỉ cần ngươi đáp ứng để Tú nhi làm tiểu thiếp, làm cho nàng không phải lo chuyện cơm áo về sau, ta cũng có thể nhắm mắt. Nếu ngươi là võ giả thì vật gia truyền của Chung gia ta có lẽ sẽ có ích với ngươi, đây coi như sính lễ của tiểu nữ. Nếu như ngươi làm chuyện có lỗi với nàng, Chung Minh ta có thành quỷ cũng không tha cho ngươi." Nam tử trung niên như hồi quang phản chiếu nói ra một câu cuối cùng, lại lấy một chiếc hộp gỗ nhỏ, nhét vào trong tay Thạch Mục rồi quát to một tiếng đã trút hơi thở cuối cùng.

"Phụ thân!"

Thiếu nữ vừa nghe lời nguyền rủa của cha mình, vốn dĩ đang giật mình tới ngay cả tiếng thút thít nỉ non đều quên, nhưng khi thấy phụ thân mất đi, nàng lập tức nằm xuống ôm cứng lấy thi thể, khóc rống lên.

Thạch Mục đứng bên cạnh tay cầm hộp gỗ, trợn mắt há mồm, không biết làm sao cả.

"Vị công tử này, trước khi lâm chung sợ rằng thần trí của cha ta đã mơ hồ, ngươi không cần coi là thật, chờ tới khi đến Phong thành, phiền ngươi hãy đưa ta tới Ngô gia đi." Không biết qua bao lâu, thiếu nữ rút cuộc mới ngừng tiếng khóc, giương hai mắt sưng đỏ nói với Thạch Mục.

"Chung cô nương, ta thấy lời của Chung đại thúc nói cũng thật có chút không ổn, vật này cô hãy nhận lấy đi." Thạch Mục nghe vậy cũng nhẹ thở ra một hơi, lúng túng trả lời một câu rồi đưa hộp gỗ cho thiếu nữ.

"Thứ này ta chưa từng thấy qua, nhưng nếu là vật cha ta tặng ngài thì ta sẽ không cầm lại. Hơn nữa nếu không phải công tử ngươi chém giết quái vật này thì sợ rằng ta cũng sẽ không giữ được tính mạng." Thiếu nữ lại lắc đầu.

"Chung cô nương, không cần gọi ta là cái gì công tử, ta họ Thạch tên Mục. Như vậy đi, bên ngoài hình như đã hết mưa, ta sẽ giúp cô an táng thi thể của lệnh tôn đã, nếu không để lâu dài sợ rằng sẽ hấp dẫn dã thú tới đây." Thạch Mục nghe vậy, chần chờ một lát rồi mới cất hộp gỗ đi nói.

"Vậy làm phiền ngươi, sau này Thạch đại ca cứ gọi ta là Chung Thanh Tú đi." Thiếu nữ nhìn qua thì thấy là người nhu nhược, nhưng sau khi khóc một trận xong thì có vẻ kiên cường hơn nhiều.

Một khắc sau, tại sườn núi sau ngôi miếu cổ, thiếu nữ quỳ gối trước một ngôi mộ, cố nén bi thương trong lòng dập đầu ba cái, rồi mới cẩn thận theo Thạch Mục rời đi.

Sau khi hai người trở lại ngôi miếu, chỉ thấy tuy rằng thi thể của quái vật hình người vẫn còn nguyên chỗ cũ, thế nhưng thân thể của nó lại bắt đầu hư thối nhanh chóng, xung quanh lại rỉ ra một dòng nước xanh lục, làm cho đại điện ngập trong một mùi tanh tưởi khó chịu.

Chung Thanh Tú thấy vậy thì không dám lại gần, Thạch Mục chỉ nhíu mày một cái rồi nói:

"Thứ này quỷ dị như vậy, cũng không nên để lại đây. Chung cô nương, cô hãy chờ một lát, ta tới xử lý thi thể này đã."

Thiếu nữ nghe vậy thì gật đầu liên tục.

Thấy vậy Thạch Mục mới quay người rời khỏi đại điện. Lát sau hắn mới mang theo mấy tấm lá chuối thật to, đi tới cạnh quái vật.

Hắn cúi người, nhanh chóng bao lấy thi thể nó, rồi hai tay nâng lên, định đi ra ngoài.

Một tiếng "Cạch" vang lên.

Một vật rơi ra từ trong mấy chiếc lá.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.