Huyền Giới Chi Môn

Quyển 2 - Chương 250: Thông Thiên Ngự Linh quyết



Dịch: aluco

Khí tức trên thân Yên La càng ngày càng lạnh, Hồn Hỏa kịch liệt chấn động.

Trong nội tâm Thạch Mục giật lên một cái, vội tranh thủ đưa tay trái ra ngoài, phía trên đeo một cái Giới Chỉ màu xám đen phong cách cổ xưa, đúng là vật trước đây thu hoạch được từ Trát Cổ.

Tuy rằng sau khi lấy được hắn luôn đeo trên tay nhưng theo thói quen có đồ vật gì hắn đều bỏ vào bên trong Trần Miểu Giới.

“Yên La, đây là trữ vật Giới Chỉ, có thể bỏ một ít vật phẩm mà ngươi yêu thích vào đó, sử dụng rất tốt, dùng cái này bồi thường cho ngươi được không?” Thạch Mục thông qua liên hệ tâm thần nhanh chóng giải thích.

Nói xong quang mang nơi tay trái hắn lóe lên, Phá Thiên Cung đã biến mất không còn thấy nữa, quang mang lại lóe lên, Phá Thiên Cung lại hiện ra trong tay hắn.

Thạch Mục đem Phá Thiên Cung bỏ vào Trần Miểu Giới, tay khẽ động đã lấy Giới Chỉ có phong cách cổ xưa từ trên tay trái xuống.

Lãnh ý trên người Yên La lập tức tiêu tán không ít, Hồn Hỏa cũng ổn định không ít, nhìn xem Giới Chỉ trong tay phải Thạch Mục, nó ngoẹo đầu ra mà ngắm nghía.

Sau một lát, hắc quang trên người nó lóe lên đã xuất hiện cạnh Thạch Mục, duỗi tay phải ra cầm lấy Giới Chỉ trong tay Thạch Mục.

Yên La cũng học theo Thạch Mục đem Giới Chỉ xỏ vào ngón tay bên trái, sau đó bên trên tay dâng lên một cỗ hôi khí đem Giới Chỉ bao bọc, rất nhanh hôi khí tản ra.

Thần thức Thạch Mục lập tức chấn động một hồi, lập tức đã mất đi liên hệ cùng Trát Cổ Giới Chỉ.

Giới Chỉ trên tay Yên La lóe lên quang mang, một thanh trường kiếm dưới mặt đất của Thông Thiên giáo đệ tử nào đó lập tức biến mất không thấy gì nữa.

Trên Giới Chỉ quang mang lóe lên, trường kiếm xuất hiện lần nữa trên mặt đất.

Yên La liên tiếp thử vài chục lần, rút cuộc ngừng lại, đưa tay trái lên trước mặt xem xét tường tận, tựa hồ có chút vui mừng.

"Được rồi." Thanh âm thanh thúy giống như thiếu nữ mỉm cười, lần nữa hiển hiện ở trong đầu Thạch Mục.

"Như vậy. . . Về sau ta triệu hoán ngươi, ngươi sẽ còn xuất hiện ?" Thạch Mục hỏi.

Yên La ngày hôm nay, vô luận là linh trí hay vẫn là tu vi, tăng trưởng đều dị thường kinh người, hơn nữa vừa rồi hắn cảm giác được rõ ràng là Yên La tức giận.

”Hên xui, tùy theo tâm tình.”

Yên La không chờ Thạch Mục nói thêm gì nữa, trên người dâng lên một cỗ hắc khí, tiếp theo thân hình thoáng mơ hồ, sau đó biến mất tại trong hư không, trực tiếp quay trở về Tử Linh giao diện.

Thạch Mục đứng nguyên tại chỗ, im lặng một hồi.

Hắn lắc đầu sau đó ánh mắt lóe lên, không thể chờ đợi mà tiêu sái đến chỗ Yên La vừa biến mất.

Một cái Kim Tiền Đoản Kiếm có ngoại hình phong cách cổ xưa, đang lẳng lặng nằm trên mặt đất.

Thạch Mục lập tức nhặt lên, chỉ thấy thân kiếm là do một trăm lẻ tám đồng tiền xâu chuỗi kết lại thành kiếm, so với lúc trước kim quang sáng rực bất đồng, lúc này nhìn toàn thân u ám thâm trầm, toàn thân khắc đầy từng vòng phù văn thật nhỏ, nhìn kỹ phía dưới, từng cái phù văn đều phức tạp trước đây chưa từng gặp.

Trong lòng hắn khẽ động, lập tức phóng ra thần thức vào bên trong Kim Tiền Đoản Kiếm.

Từng vòng phù văn mặt ngoài Kim Tiền Đoản Kiếm bỗng nhiên sáng lên, thân kiếm dâng lên từng trận Kim sắc quang diễm.

Trong nội tâm Thạch Mục vui vẻ, vội vàng học theo lớn mập đạo nhân, đem Kim Tiền Đoản Kiếm ném đi, lập tức thúc giục Pháp lực.

Kim Tiền Đoản Kiếm nghênh đón gió phát triển lớn bằng tấm ván cửa, nhưng sau một khắc, Kim sắc diễm mang quanh thân cùng với phù văn đồng thời ảm đạm, rơi xuống trên mặt đất, phảng phất tử vật.

Thạch Mục khẽ giật mình.

Hắn vốn định muốn học theo lớn mập đạo nhân, thử để cho Kim Tiền Đoản Kiếm lăng không ngăn địch, kết quả lại làm hắn thất vọng.

Hắn lắc đầu sau đó đem Kim Tiền Đoản Kiếm nhặt lên, thu vào bên trong Trần Miểu Giới.

Sau đó, hắn mới đi đến bên cạnh thi thể lớn mập đạo nhân.

Sau một lúc rờ rẫm, mò mẫm, sờ sẫm… thi thể, ngoại trừ nhặt được một tấm Phù Lục kim quang lóng lánh bên ngoài nằm trên mặt đất, chỉ có trên ngón tay trái một cái Kim sắc Giới Chỉ.

Thạch Mục lập tức động thủ đem Giới Chỉ lấy đi qua, cũng mang tại ngón tay trái lên, sau khi nhỏ máu tế luyện lập tức thả ra thần thức tiến vào trong đó.

Hắn mừng như điên vì không gian so với Trần Miểu Giới của hắn lớn hơn rất nhiều, ước chừng bằng ba căn phòng lớn nhỏ.

Bên trong ngoại trừ một đống lớn Linh Thạch, những vật khác cũng có không ít, lúc này hắn tự nhiên không rảnh nhìn kỹ, bất quá bên trong có một quyển sách có bìa màu vàng kim, làm cho hắn cảm thấy hứng thú.

Hắn lập tức đem quyển sách ra, bên trên bìa mặt ghi "Thông Thiên Ngự Linh quyết" bốn cái chữ triện đập vào trong tầm mắt của hắn.

Ngay lúc hắn chuẩn bị mở ra nhìn một chút thì thanh âm của Anh Vũ vang lên trong lòng hắn.

“Thạch Đầu, không tốt, có chuyện lớn rồi, nhanh, nhanh!”

"Chuyện gì xảy ra, nói rõ ràng!"

"Lại có thêm ba tên đạo sĩ lợi hại hơn đuổi theo tới đây, cách nơi đây chưa tới trăm dặm rồi."

Sau một khắc, một bức họa trước mặt lập tức đã hiện ra trong đầu Thạch Mục.

Có ba tên đạo sĩ, tất cả đều cưỡi trên tuấn mã dị thường đang bay nhanh qua một mảnh đồi núi, nhìn cảnh vật xung quanh thì đúng là nơi trước kia hắn đã đi qua.

Trong ba người, người bên trái có ba chòm râu dài, khuôn mặt nho nhã, người chính giữa tướng mạo thanh kỳ, trên lưng đeo một thanh cổ kiếm to lớn có hoa văn, bên phải là một đạo cô xinh đẹp.

Tuy rằng không cách nào cảm nhận được khí tức của ba người nhưng từ cách ăn mặc cùng khí chất của cả ba, bao hàm cả tinh quang trong ánh mắt, có thể thấy được ba người cùng với lớn mập đạo nhân rõ ràng đều là cường giả Địa giai!

"Thải Nhi, ta đi trước một bước, ngươi tìm cách tụ hợp với ta sau!" Thạch Mục sắc mặt xanh mét, rùng mình một cái, vội vàng thông qua tâm thần truyền âm.

”Thạch Đầu, ngươi đi nhanh đí, tốc độ của bọn họ nhanh quá!” Thanh âm của Anh Vũ lần nữa truyền đến.

Thạch Mục đem quyển sách trong tay thu lại, lập tức cầm ra một quả Phù Lục ngân quang lóng lánh, bóp chặt lấy.

Hắn lập tức bị một đoàn ngân quang bao lấy, quang mang lóe lên, lập tức ngay tại đó không còn một bóng người.

*****

Sau một phút đồng hồ, ba gã đạo nhân xuất hiện ở phạm vi phiến chiến trường này.

Trong không khí tràn ngập mùi máu tanh, thi thể không trọn vẹn nằm đầy trên mặt đất, cùng với binh khí rách mướp, tất cả những điều này làm cho lông mày ba người cau lại.

"Lục Nhĩ nhâm khuyển!"

Đạo cô xinh đẹp lập tức bay lên trời, trực tiếp rơi vào bên cạnh Lục Nhĩ quái khuyển bị một mũi tên xỏ xuyên qua đầu, sắc mặt khẽ biến.

Lập tức đưa tầm mắt nhìn qua, thân hình mấy cái chớp động, đã xuất hiện ở bên cạnh thi thể không đầu một gã đạo nhân áo lam dáng người lớn mập.

Rất nhanh, vẻ mặt nho nhã đạo sĩ cùng với nghê thanh kỳ đạo sĩ cũng trở mình xuống ngựa, đã đi tới.

Nho nhã đạo sĩ lật tay một cái, trong tay cầm một mặt gương đồng cổ kính.

Quang mang trên gương đồng lóe lên, lập tức từ trong bắn ra một đạo hào quang vàng mênh mông, hướng bốn phía nhoáng một cái.

Rất nhanh, nơi vị trí Thạch Mục biến mất, hiện ra ngân sắc quang điểm rậm rạp chằng chịt, sau đó lóe lên phía dưới, ngay lập tức toàn bộ tán loạn trong không khí.

"Là Thuấn Di Phù, rời đi đã có một phút đồng hồ rồi, không có Lục Nhĩ nhâm khuyển, muốn đuổi kịp thật không dễ dàng." Nho nhã đạo sĩ lắc đầu.

" TheoTử Vong khí tức từ nơi này lưu lại để phán đoán, Vương sư đệ xác nhận đã chết trong tay Địa giai Tử Linh sinh vật. Có thể đơn giản gọi ra Tử Linh sinh vật thực lực như thế, lại có thể đối với sáu gã Phong Ma điện tinh anh đệ tử làm được nhất kích tất sát, xem ra là Liễu Ngạn không sai." Đạo cô xinh đẹp nói.

"Tên Liễu Ngạn này đúng là cái kỳ tài ngút trời, không chỉ có Thuật Sĩ tu vi đã đạt đến Vọng Nguyệt Cảnh, võ đạo tu vi chỉ sợ cũng có thực lực Địa giai." Nho nhã đạo sĩ nói.

"Hừ, lần này nếu không phải Vương sư đệ tham công liều lĩnh, làm sao có thể vẫn lạc tại nơi rừng núi hoang vắng? Thật sự là gieo gió gặt bão. Nếu bốn người chúng ta hợp lực, há có thể lại để cho tên Liễu Ngạn kia đào tẩu!" Nghê thanh kỳ đạo sĩ hừ lạnh nói.

"Hiện tại nói những lời này thì có ích lợi gì, việc đã đến nước này, hay là trước trở về phục mệnh a." Nho nhã đạo sĩ nói.

Ba người đem thi thể Thông Thiên giáo đệ tử gần đó chôn vùi, lại một mình đem lớn mập đạo nhân thi cốt hoả táng gói kỹ, mới một lần nữa lên ngựa, dọc theo phương hướng lúc đến nhanh như điện chớp mà đi.

*****

Trên một ngọn núi trụi lủi, Thạch Mục đứng ở phía trên, ánh mắt hướng phía trước nhìn lại.

Xa xa giữa không trung, một cái chấm đen xoay một hồi, lập tức hướng phía Thạch Mục bay tới, rất nhanh đã đến phụ cận, rơi xuống.

Là một con Anh Vũ lông có nhiều màu, đúng là Thải Nhi.

Thải Nhi phe phẩy cánh, đã rơi vào trên bờ vai Thạch Mục.

"Thạch Đầu, không có phát hiện tung tích truy binh." Thải Nhi nói.

Thạch Mục gật đầu nhẹ, nhìn thấu qua tầm mắt của Thải Nhi, hắn cũng đã thấy được.

Lúc này đây, khoảng cách ngày đó hắn chém giết tên Thông Thiên Tiên Giáo Địa giai trưởng lão kia, đã qua hơn một tháng.

Thời gian lúc đầu, hắn lúc nào cũng ở vào tâm trạng chờ đợi lo lắng.

Tuy rằng vận khí của hắn không tệ, Thuấn Di Phù hướngvề phương Bắc truyền tống hắn đi một khoảng cách xa, nhưng không biết những tên đạo sĩ của Thông Thiên Tiên Giáo kia có thủ đoạn gì lại tiếp tục theo dõi đuổi theo.

Dù sao lấy thực lực của hắn, nếu là thật sự bị ba gã Địa giai tồn tại đuổi theo, mặc dù có Yên La ra tay, cũng chưa chắc có thể đào thoát được.

Huống hồ, Yên La lúc này lại có chút cổ quái, đối với triệu hoán của hắn đã có chút ít xa cách rồi.

Cho nên trong khoảng thời gian này, hắn không dám đi trên đại lộ, chuyên chọn một ít đường mòn, dần dần hướng phía phương bắc nơi Thiên Ma Tông mà đi.

Ngay trong lúc này, hắn thông qua tầm mắt Thải Nhi, mấy lần phát hiện có rất nhiều Thông Thiên Tiên Giáo đệ tử qua lại, bất quá nhìn bộ dáng, tựa hồ cũng không biết hành tung phương hướng của mình, lúc này mới thoáng nhẹ nhàng thở ra.

Lúc này hắn đã ở bên trong phạm vi của Đại Tần Quốc.

Đại Tần Quốc cùng Lục Sơn Vương Triều liền kề biên giới đều là quốc gia trung đẳng tương tự như nhau, nếu Lục Sơn Vương Triều tôn sùng Thông Thiên Tiên Giáo, thì Đại Tần Quốc cũng có quốc giáo, đó là Thiên Ma Tông.

Thông Thiên Tiên Giáo cùng Thiên Ma Tông đối lập lẫn nhau, tuy rằng quan hệ không đến mức gay gắt như đối với Minh Nguyệt Giáo, nhưng đệ tử hai bên trong tình huống bình thường, cũng sẽ không tùy ý tiến vào lãnh thổ của nước đối phương.

Đến được nơi này, Thông Thiên Tiên Giáo chắc cũng không dám đuổi tới.

Trong nội tâm Thạch Mục nhẹ nhàng thở ra một hơi, hắn nhảy xuống khỏi ngọn núi hướng phía phương bắc đi tới.

"Thạch Đầu, chúng ta đi đến Thiên Ma Tông sao?" Thải Nhi hỏi.

"Phải, nơi đó là tổng đàn Hắc Ma Môn, đi đến nơi đó sẽ không cần lo lắng bị đuổi giết rồi." Thạch Mục nói ra.

Thải Nhi lập tức cao hứng, lá gan của nó vốn không lớn, loại chờ đợi lo lắng này trong thời gian vừa qua thật sự gian nan.

"Bất quá Thạch Đầu, càng đi lên phương Bắc hình như càng lạnh a." Thải Nhi bỗng nhúc nhích đôi cánh, đem thân thể che lấp kín mít không chừa một điểm.

"Là như thế này, chúng ta bây giờ còn chưa đi vào Đại Tần Quốc. Nghe nói càng lên phương Bắc, quanh năm khắp nơi tuyết trắng, cho nên Đại Tần Quốc lại được xưng là 'Băng Tuyết quốc gia' ." Thạch Mục lật tay lấy ra địa đồ, trong miệng nói ra.

"Ài. . . Thế nhưng ta là sợ lạnh nhất. . ." Thải Nhi phàn nàn nói.

Thạch Mục không để ý đến Thải Nhi, nhìn trên địa đồ xác nhận phương hướng, hướng về phía trước bước nhanh đi.

Thời gian bây giờ cách Thiên Ma Tông Ma Dương đại điển đã không còn bao lâu nữa, nếu muốn tham gia Ma Dương đại điển phải nắm chặt thời gian gấp rút chạy đi rồi.

Thời gian trôi qua nhanh chóng, trong nháy mắt, Thạch Mục xâm nhập Đại Tần Quốc đã qua nửa tháng.

Càng đi lên phương Bắc, địa thế dần dần bằng phẳng xuống dưới.

Lúc này chưa đến tiết thu đông nhưng mà thảm thực vật màu xanh đã rất ít, chỉ có thể nhìn thấy một ít những thân cành trụi lủi, độ ấm đã giảm đi rất nhiều, thậm chí có lúc ngẫu nhiên gặp được những bông tuyết tung bay.

Thạch Mục đứng ở một ngọn đồi cao nhìn xem cách đó vài dặm ở phía trước là một tòa thành trì cực lớn.

Từ trên bản đồ hắn biết được tòa thành trì này tên là Gia Hà Quan, từ lúc hắn xâm nhập Đại Tần Quốc thì đây là tòa thành trì lớn nhất.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.