Huyền Giới Chi Môn

Quyển 2 - Chương 260: Trảm sát cùng thủ hộ



Dịch giả: nila32

Vương Anh vừa dứt lời, cương thi lông xám đã tung một quyền về phía Thạch Mục. Chỉ thấy một đạo quyền ảnh đen kịt lớn chừng một trượng bắn thẳng về phía họ Thạch. Ba cỗ cương thi lông trắng khác cũng đồng loạt tấn công hắn.

Nhưng vào lúc này, thân thể Thạch Mục đột nhiên toát ra lương lớn hồng quang tạo nên một tầng chân khí đỏ rực bảo hộ bên ngoài. Gần như cùng lúc, hắn há miệng phun ra một đạo kim quang, khẽ quấn quanh người một cách nhanh chóng.

Ba cỗ cương thi lông trắng còn chưa kịp phản ứng đã bị kim quang lướt qua phần cổ. Thân hình của chúng khựng lại trong giây lát, sau đó ba chiếc đầu lâu xấu xí lập tức bị cắt cụt.

Dư thế của kim quang không hề suy yếu, lóe lên bay đến trước mặt cương thi lông xám. Bàn tay to lớn của nó phát ra nguyệt quang mờ mịt tạo nên vô số hư ảnh móng vuốt như muốn bắt lấy kim quang.

“Phốc!” Một tiếng trầm đục.

Hư ảnh móng vuốt vừa chạm phải kim quang lập tức tan rã, trực tiếp bổ đôi cương thi từ đầu đến chân thành hai nửa. Cho đến lúc này, quyền ảnh của nó chỉ gần chạm tới cơ thể Thạch Mục, lập tức tiêu tán.

“Oanh!” Một tiếng nổ đùng.

Sau một hồi lắc lư, vòng bảo hộ hồng sắc không bị tổn hao gì cả.

Tất cả sự việc gần như diễn ra trong vòng nhụp thở. Kim Tiền Kiếm vừa mới xuất hiện đã hoàn toàn đánh tan thế công của Vương Anh.

“Võ giả Tiên Thiên! Linh khí!”

Nhìn thấy chân khí hộ thể quanh người Thạch Mục cùng Kim Tiền Kiếm lập lòe kim quang, sắc mặt Vương Anh nhất thời xám ngoét. Trong lúc giật mình, gã vung cốt trượng trong tay như muốn làm gì đó thì một đạo kim quang bất ngờ lóe lên. Cốt trượng lập tức bị cắt thành hai đoạn. Chưa hết, kim quang còn vờn quanh cách người gã chừng một xích.

Vương Anh mềm nhũn hai chân, lặp tức co quắp quỳ trên mặt đất.

“Xùy! Xùy!” Vài tiếng trầm đục.

Hồng quang bên ngoài cơ thể Thạch Mục đại phóng liền khiến cho khe hở xám trắng trói buộc tứ chi tán loạn, hóa thành từng điểm ánh sáng tan biến giữa không trung.

Thạch Mục chậm rãi tiến sát Vương Anh rồi nói:

“Ngươi bây giờ có gì muốn nói với ta sao?”

Vương Anh sợ hãi nhìn lại Thạch Mục, liên tục gật đầu lập tức khai báo đầu đuôi tình huống của mình.

Như Thạch Mục dự liệu, Vương Anh chính là tục danh của Trấn Trưởng nơi này. Tên thật của gã là Hầu Tái Lôi, một đệ tử hồn sư của Minh Nguyệt Giáo. Sinh vật Tử Linh du đãng quanh trấn cùng đám cương thi vừa rồi đều đã bị gã thu phục, đem về nuôi dưỡng chờ khi lấy ra sử dụng.

Giáo đồ Minh Nguyệt có thể thông qua hiến tế một số sinh vật, hoặc là thi thể, hài cốt để đề tăng thực lực bản thân. Thực lực khi còn sống của vật hiến tế càng mạnh, chiến lực thu được càng nhiều. Đương nhiên, sinh vật vừa mới chết đi sẽ cho hiệu quả tốt nhất. Lại nói, giáo đồ Minh Nguyệt rải khắp đại lục Đông châu thường tìm một số di tích cổ đại hoặc mồ mả của số ít cường giả để tìm kiếm vật hiến tế. Thậm chí bọn họ không ngại ra tay tàn sát dân chúng. Đây cũng là lí do Minh Nguyệt Giáo bị các tông môn lớn ở đại lục Đông Châu xem là dị đoan.

Hầu Tái Lôi này trên đường lịch lãm bốn phía vừa khéo bắt gặp thị trấn nhỏ bị cương thi tập kích nên mới ra tay giải vây. Từ đây gã mới nảy ra ý tưởng sử dụng Dịch Dung thuật xuất sắc của mình để giả mạo trưởng trấn, xem trấn này như ao nuôi thả của mình, cách một đoạn thời gian lại sát hại một ít dân chúng để tiến hành hiến tế. Ngoài ra gã còn thiết lập cạm bẫy, giết chết một ít đệ tử Minh Nguyệt Giáo có ý đồ làm loạn thôn trấn.

Chẳng qua những đệ tử này tu vi cao nhất chỉ là võ giả Hậu Thiên hoặc thuật sĩ Linh giai mà thôi. Hôm nay nhìn thấy Thạch Mục là thuật sĩ Tinh giai, Hầu Tái Lôi không khỏi vừa mừng vừa sợ. Gã chỉ còn cách thuật sĩ Tinh giai một bước ngắn. Chỉ cần có thể hiến tế Thạch Mục, gã nhất định tấn cấp Tinh giai nên mới nổi lên tham niệm.

Theo Hầu Tái Lôi tự nhận, mặc dù giả mạo trưởng trấn, sát hại không ít thôn dân nhưng gã cũng có công thủ hộ nơi này. Nhờ vào cương thi du đãng lân cận thôn trấn nên sơn tặc không dám ghé đến đồng thời ngăn chặn một số giáo đồ độc ác hơn để ý đến.

“Tại hạ đã nói tất cả chi tiết. Mong Mục tiền bối giơ cao đánh khẽ, tha cho ta một con đường sống!” Hầu Tái Lôi nói.

“Ta không can dự chuyện này. Sáng sớm ngày mai, đợi khi hành vi của ngươi được truyền đi, dân chúng trong trấn sẽ tự đưa ra quyết định cuối cùng.” Thạch Mục nói ra.

“Tiền bối vạn lần không được! Bọn họ sẽ không nghĩ tới công lao của Hầu mỗ mà tha mạng cho ta. Đúng rồi, tại hạ giỏi về dịch dung lại rất quen thuộc cổ quốc Tây Hạ, không bằng để ta đi theo Mục tiền bối. Có ta dẫn đường, tiền bối nhất định bớt được không ít phiền toái! Đây là địa đồ nước Tây Hạ, mặc dù có chút giản lượng nhưng có lẽ có chỗ trợ giúp đối với tiền bối.” Hầu Tái Lôi biến sắc, vừa nói vừa lấy ra một tấm địa đồ da thú, đưa cho Thạch Mục.

Họ Thạch tiếp nhận địa đồ. Sau khi nhìn thoáng qua hắn liền im lặng cất vào nhẫn trữ vật giống như suy nghĩ điều gì.

“Tiền bối, đây là pháp khí Cấm Thần Châu của Minh Nguyệt Giáo chúng ta, có thể giam cầm Nguyên Thần của người khác. Chỉ cần vật này bị bóp nát, Nguyên Thần bên trong cũng sẽ tan thành mây khói. Tại hạ nguyện ý giao ra một phần ba Nguyên Thần, cầu xin tiền bối thả cho một con đường sống.” Thấy Thạch Mục không nói lời nào, Hầu Tái Lôi cắn răng một cái, móc ra một viên ngọc châu màu trắng rồi nói.

“Vậy từ giờ ngươi hãy theo ta đi. Chờ ta làm xong việc, tự nhiên thả ngươi rời đi.” Thạch Mục tiếp nhận viên ngọc, vuốt vuốt rồi nói.

Hầu Tái Lôi mới dám buông lỏng vội vàng kết thành pháp quyết, trong miệng lẩm bẩm, khuôn mặt lộ vẻ thống khổ. Rất nhanh một ít lục khí phun ra từ mũi gã sau đó chui vào ngọc châu màu trắng.

Thạch Mục sử dụng thần thức cảm ứng một chút liền biết rõ Hầu Tái Lời nói không ngoa bèn vẫy tay khôi phục Kim Tiền Kiếm về dạng đoản kiếm bay về tay phải của hắn. Hàn quang lóe lên, Kim Tiền Kiếm liền biến mất vô ảnh vô tung.

Hầu Tái Lôi thấy thế, âm thầm buông lỏng. Toàn bộ cơ thể giống như hư thoát, co quắp ngồi trên mặt đất.

Thời gian kế tiếp, Thạch Mục cũng không quay về khách sạn mà lưu lại chỗ của Hầu Tái Lôi.

Lúc này, mây đen đầy trời, căn bản không có ánh trăng, không cách nào tu luyện Thôn Nguyệt Thức. Hắn tìm một gian phòng, ngồi xuống nghỉ ngơi.

Nửa đêm, hàn phong quét qua tạo nên âm thanh ô ô.

Tiểu trấn không còn nhà nào lên đèn, thôn dân cũng đã vào chìm vào giấc ngủ.

Phía Đông tiểu trấn bỗng nhiên hiện ra một chút ánh lửa, rất nhanh tiến dến nơi này. Hơn nữa ánh lửa càng ngày càng nhiều, ít nhất cũng có vài chục điểm.

Trên đỉnh một gốc cây khổng lồ giữa trấn, một bóng đen thình lình nhúc nhích như cảm ứng được cái gì, chính là Thải Nhi. Nó nhìn sang phía Đông, lập tức cả kinh, giương cánh bay lên.

...

Nơi ở của Hầu Tái Lôi.

Thạch Mục đang khoanh chân ngồi trên giường đột nhiên mở mắt, đưa lên đi ra khỏi phòng, nhìn sang phía Đông tiểu trấn. Ánh mắt của hắn lóe lên, lật tay lấy ra Cấm Thần Châu, mặt châu lóe lên hào quang.

Trong một gian mật thất dưới tiểu lâu, Hầu Tái Lôi vốn đang ngồi trên mặt đất bỗng nhiên rùng mình, vội vàng nhảy dựng lên.

Ra khỏi mật thất, đi vào chủ sảnh, Thạch Mục đã đứng ở nơi đây.

“Tiền bối, người có gì phân phó?” Hầu Tái Lôi cung kính hỏi.

“Phía Đông tiểu trấn xuất hiện một đám người, nhân số không ít, thoạt nhìn không phải là kẻ lương thiện.” Thạch Mục trả lời.

Hầu Tái Lôi nghe vậy khẽ giật mình, vội vàng đi ra, thả người nhảy lên nóc phòng, nhìn sang phía Đông. Những bó đuốc kia đã đến đầu trấn. Thị lực của gã cũng không phải chuyện đùa, có thể nhìn rõ một đám người vạm vỡ mặc hắc y, khuôn mặt hung ác, tay cầm vũ khí.

“Không tốt, là cường đạo núi Hắc Phong!” Hầu Tái Lôi đại biến sắc mặt, vội vàng nhảy xuống, nhìn về phía Thạch Mục.

“Đám cường đạo này rất nổi danh sao?” Thạch Mục hỏi lại.

“Đúng vậy, đám đạo tặc này có nhân số đông hơn nữa thực lực cường đại, nghe nói thủ lĩnh là một võ giả Tiên Thiên. Có điều bọn chúng ngại sự có mặt của ta, lại thêm khoảng cách từ hang ổ đến đây rất xa nên chưa từng xâm phạm.” Hầu Tái Lôi trả lời.

“Ngươi ra tay trước, nếu như địch nhân khó chơi, ta sẽ ra tay tương trợ.” Thạch Mục trầm ngâm một chút rồi mở miệng dặn dò.

Hầu Tái Lôi nghe vậy không khỏi vui mừng. Cường đạo tuy rằng người đông thế mạnh nhưng có Thạch Mục tương trợ, tuyệt đối không thành vấn đề. Nói không chừng có thể thu được không ít sinh linh hiến tế. Gã lật tay lấy ra một tấm ngọc bài đỏ như máu, trong miệng lẩm bẩm.

Thạch Mục nhìn ngọc bài trong tay Hầu Tái Lôi, ánh mắt chớp lên, không nói gì.

Đầu trấn, gầm trăm đại hán hung ác nhìn thôn trấn trước mắt, thần sắc đầy vẻ tham lam.

“Đại ca, nơi này thoạt nhìn giàu có sung túc, không uổng công chúng ta đường xa chạy tới.” Một gã mặt sẹo hưng phấn nói ra.

Mấy tên bên cạnh nghe vậy cười ồ, xoa tay tỏ vẻ không thể kiên nhẫn thêm nữa.

Đại ca trong miệng bọn chúng là một cự hán thân thể cực kỳ cao lớn, mặt đen như đáy nồi, cơ bắp cuồn cuộn bóng loáng giống như kim cương màu đen. Kẻ này tên là Hắc Cương nhưng được người khác đặt cho biệt hiệu là Hắc Kim Cương.

“Trấn này thoạt nhìn béo tốt thế nhưng cũng không thể khinh thường. Nghe nói nơi đây có người trấn thủ hơn nữa còn là thuật sĩ Linh giai.” Hắc Kim Cương nói ra.

“Đại ca, nếu là lúc trước chúng ta đương nhiên phải cẩn thận. Thế nhưng giờ có Đường tiên sinh gia nhập, chỉ là một gã thuật sĩ Linh giai, còn không phải dễ như trở bàn tay.” Đại hán mặt sẹo nhìn sang người mặc áo bào đen bên cạnh Hắc Kim Cương rồi nói.

Thân ảnh áo đen thoạt nhìn chỉ cao ngang nửa Hắc Kim Cương, có vẻ vô cùng suy nhược thế nhưng ánh mắt đám cường đạo chung quanh nhìn về phía y đều mang sự tôn kính cùng một chút sợ hãi. Hắc bào nhân đeo áo choàng, nhìn không rõ mặt nên tự nhiên không để lộ chút thần tình nào. Hắc Kim Cương nhìn về phía y, hai bên gật nhẹ đầu với nhau. Hắc Kim Cương không do dự nữa, vung tay lên.

“Các huynh đệ, lên cho ta!” Gã hét lớn một tiếng.

Vừa dứt ời, hơn mười đại hán cùng gào lên, lao nhanh về phía tiểu trấn. Tiếng kêu lập tức hù dọa không ít dân trấn khiến họ chạy ra khỏi nhà.

“Không tốt, là cường đạo!”

Nhìn thấy cường đạo trước mắt, đám đông hét lên kinh hoảng, vừa lăn vừa bò vào nhà. Dân trong trấn càng thêm hoảng loạn. Đám người này hung tính mười phần, cười to vung vẩy mang theo vũ khí vọt vào thôn trấn. Thế nhưng vừa lúc đó, mặt đất đầu trấn phát ra một tiếng ầm vang. Hai cỗ cương thi lông trắng từ dưới đất chui lên, nhào tới bọn chúng.

Phanh phanh!

Hai gã cường đạo không kịp đề phòng liền bị cương thi đánh bay ra ngoài, thổ huyết lăn quay ra đất. Vết thương nơi ngực sâu đến tận xương, máu tươi trào ra. Hơn nữa phần da cạnh vết thương nhanh chóng chuyển thành màu đen, hiển nhiên móng vuốt cương thi mang theo kịch độc, đoán chừng lành ít dữ nhiều.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.