Huyền Giới Chi Môn

Quyển 2 - Chương 285: Quy tắc cổ quái



Dịch giả: aluco

Vô luận là tinh giai trung kỳ, hay là Tiên Thiên trung kỳ, bản thân tại Minh Nguyệt Giáo cũng thuộc vào hàng nổi tiếng có máu mặt, ở từng phân đàn cũng đảm nhiệm một ít chức vụ nào đó, bèo lắm cũng là cấp bậc Đường chủ.

Cho nên số người từ trong lôi đài đi ra cũng không có bao nhiêu, chỉ ước chừng khoảng năm sáu trăm người.

Những người này thực lực bản thân tất nhiên mạnh mẽ, cho nên những người còn lại ở đây khi thấy được tự nhiên cũng không nói thêm gì, ngược lại là có một số ít người còn nhẹ nhàng thở ra.

Dư Ý tu vi chỉ có tinh giai sơ kỳ, cùng Hầu Tái Lôi không sai biệt lắm, tự nhiên cũng ở lại.

"Tốt, các vị còn dư lại sẽ tiếp tục tiến hành đợt tỷ thí thứ hai. Mời mỗi người trước tiên từ chỗ chấp sự đệ tử nhận lấy một cái nón trụ đội ở trên đầu, sau đó ta sẽ tuyên bố cụ thể quy tắc trận đấu." Sau một lúc lâu, thấy không có ai đi ra, Liễu Ngạn tiếp tục mở miệng nói ra.

Vừa dứt lời, chung quanh lôi đài đi ra mười mấy tên đệ tử Minh Nguyệt Giáo, mang ra một giỏ đựng mũ trụ màu xám bạc.

Mũ trụ có chất liệu bằng kim loại, có hình dạng tam giác nhô lên cao cao, thoạt nhìn rất là xấu xí, giống như mũ của tên hề.

Đám người Thạch Mục hai mặt nhìn nhau, bất quá sau đó đều đi tới, mỗi người nhận lấy một mũ trụ.

Thạch Mục lật qua lật lại cái mũ nhìn một chút, nhếch nhếch miệng, sau đó đem mũ đội trên đầu.

Sau một khắc, lưu quang mặt ngoài mũ chuyển một cái, lập tức hiện ra một con số —— “1052”, mặt khác cũng không có gì khác thường, thậm chí ngay cả một tia Pháp lực chấn động cũng không, thật giống như một cái mũ đội đầu bình thường.

Hắn tâm niệm vừa động, thần thức thăm dò vào bên trong mũ.

Ô...ô...n...g!

Thần thức tựa hồ động chạm đến một cơ quan, mũ hơi khẽ chấn động, một con số màu đỏ sáng lên.

Cùng lúc đó, trong đầu Thạch Mục cũng hiện ra một con số không rõ ý nghĩa.

"430!"

Người chung quanh giờ phút này phần lớn cũng đem mũ đội trên đầu, giờ phút này cũng đều một người tiếp một người sáng lên, trong nháy mắt ánh sáng màu đỏ lan tràn khắp toàn bộ trên lôi đài.

"Quy tắc của vòng tỷ thí này rất đơn giản, ở đây chư vị cũng đã đốt sáng lên pháp mũ trong tay, có lẽ cũng đều thông qua thần thức cảm ứng được con số của mục tiêu ẩn chứa bên trong, vòng tỷ thí này chính là cướp đoạt pháp mũ chứa con số của mục tiêu, cũng đồng dạng như thế, nếu pháp mũ của bản thân bị đánh rơi cũng đồng nghĩa với việc bản thân mất đi tư cách, mục tiêu của mình có thể trực tiếp tấn cấp. Bất quá, trong lúc tranh đấu nghiêm cấm ra tay nặng, ra tay ác ý đem người khác đánh trọng thương, hết thảy những người vi phạm sẽ bị trục xuất ra khỏi trận đấu, mà người mang cái mũ có con số của mục tiêu, đồng dạng trực tiếp tấn cấp!" Thanh âm của Liễu Ngạn lần nữa tại trên lôi đài vang lên.

Liễu Ngạn vừa dứt lời, mọi người trong hội trường lập tức xôn xao lần nữa.

Không chỉ là bởi vì cái quy tắc tỷ thí này có vẻ hơi cổ quái, còn có cái quy định kia không cho phép trọng thương người khác.

Minh Nguyệt Giáo những năm qua cũng đã từng tổ chức một ít tỷ thí, dựa vào đó để quyết định phân phối một ít tài nguyên tông môn, nhưng trong những lần tỉ thí đó chưa bao giờ xuất hiện qua loại quy định kỳ quái thế này.

Quy tắc tỷ thí không cho phép giết người thì cũng quá thông thường, nhưng đao thương không có mắt, nào có chuyện tỷ thí không cho phép đả thương người hay sao?

Ánh mắt Liễu Ngạn đảo qua đám người dưới đài, chờ giây lát, tựa hồ là cho mọi người đầy đủ thời gian để phản ứng.

"Xem ra mọi người đối với quy tắc của vòng tỷ thí này cũng đã hiểu rõ, như vậy ta tuyên bố, tỷ thí lập tức bắt đầu!" Liễu Ngạn hét lớn một tiếng.

Thanh âm vừa dứt, mọi người trên lôi đài hội trường lập tức khẩn trương lên, giằng co lẫn nhau, đồng thời kéo giãn khoảng cách cùng người bên cạnh.

Oanh long long!

Trên lôi đài đã có người bắt đầu động thủ, hiển nhiên đã có trường hợp “chó ngáp phải ruồi” tìm thấy mục tiêu của mình… ngay bên cạnh.

Năm người Thạch Mục quét mắt nhìn người bên cạnh, trong mắt đều toát ra thần sắc đề phòng.

Thạch Mục dưới chân bắt đầu di động, thân hình vẫn đứng thẳng bất động nhưng bàn chân bước giật lùi cực kỳ điệu nghệ cùng với Hầu Tái Lôi hướng về một bên lui lại, đã tránh xa ba người Dư Ý.

"Mục tiêu của ngươi là số mấy?" Thạch Mục thông qua truyền âm hỏi Hầu Tái Lôi.

" "2067", nếu là mục tiêu của Mục tiền bối, tiền bối cứ việc lấy đi là được." Hầu Tái Lôi lập tức đáp.

"Không phải."

Thạch Mục gật đầu nhẹ, giữa hai người cuối cùng không có xuất hiện việc “huynh đệ tương tàn”, lập tức truyền âm đem con số mục tiêu của mình nói cho Hầu Tái Lôi.

"Thạch huynh, Hầu huynh, nhị vị không cần đề phòng như thế, hội trường này ước chừng vạn người, mấy người chúng ta chắc có lẽ không trùng hợp là mục tiêu của nhau đâu. Mục tiêu của tại hạ là "3605"." Dư Ý lập tức mở miệng nói ra, ánh mắt nhìn hướng một bên thanh niên cùng thiếu phụ.

Hai người hiểu ý, cũng thay phiên nhau báo ra mục tiêu của mình.

Sau một phen trao đổi, quả nhiên giữa năm người cũng không phải là mục tiêu của nhau.

"Nhị vị, quy tắc tỷ thí của vòng này có chút đặc thù, không thể so với đơn đả độc đấu lôi đài, một mình hành động rất thua thiệt, không bằng mấy người chúng ta liên thủ như thế nào?" Dư Ý đề nghị.

Hầu Tái Lôi không nói gì, chẳng qua là nhìn về phía Thạch Mục, bộ dạng như mình là Thiên Lôi của Thạch Mục, sai đâu đánh đó.

"Được rồi, nếu như Dư huynh có lời mời, chúng ta mấy người ở cùng một chỗ hành động a." Thạch Mục suy nghĩ một chút, liền gật đầu đáp ứng.

"Vậy thì tốt quá!" Dư Ý nghe vậy đại hỉ.

Lập tức năm người ước định, phải đợi tất cả mọi người lấy được mũ của mục tiêu sẽ cùng nhau ly khai.

“Trước tiên hãy tới giáp ranh của sân bãi, miễn cho hai mặt thụ địch” Thạch Mục nói ra.

Những người còn lại giật mình, năm người mỗi người đề phòng một hướng, hướng phía giáp ranh sân bãi từ từ đi tới.

Mọi người trong khi di chuyển thân thể, ánh mắt tức thì hướng phía chung quanh nhìn lại, tự nhiên đều đang tìm kiếm mục tiêu của mình.

Chẳng qua là nhân số trên lôi đài quá nhiều, chừng trên vạn người, hôm nay tình cảnh lại hỗn loạn cực độ, nhìn hoa cả mắt, nhất thời ở đâu tìm được.

Bất quá lại có thể thấy được, có không ít người có cùng quyết định như đám người Thạch Mục, cũng bắt đầu nhao nhao thành lập nhóm để hành động.

Nhưng vào lúc này, ở phụ cận của hội trường thi đấu, một con Anh Vũ màu sắc rực rỡ không biết từ chỗ nào bay tới, dừng lại tại nơi giáp ranh, đúng là Thải Nhi.

Từ góc độ này, tình huống xảy ra trong hội trường nhìn không sót một cái gì.

Trong mắt Thải Nhi nổi lên bạch quang nhè nhẹ, hướng phía trong tràng nhìn lại.

Sau một lát.

"Đã tìm được!"

Ánh mắt Thạch Mục sáng lên, cùng với Thải Nhi cộng hưởng tầm mắt, hắn cũng không lâu lắm đã tìm thấy mục tiêu của chính mình.

Đó là một thanh niên thuật sĩ thoạt nhìn khoảng chừng hơn hai mươi tuổi, bất quá khoảng cách của hắn giờ phút này cách xa nơi đây.

Lại sau một lúc lâu, hắn cũng thay Hầu Tái Lôi tìm được mục tiêu, may thay mục tiêu của hắn lại ở gần đó, là một gã võ giả cầm trong tay dao bầu đỏ thẫm, nhìn bộ dạng thực lực tựa hồ cỡ Tiên Thiên sơ kỳ.

"Mục tiêu của ta cùng Hầu huynh đã tìm được, Dư huynh, các ngươi thì thế nào?" Thạch Mục mở miệng hỏi.

Ba người Dư Ý nghe nói như thế, chấn động, sắc mặt Hầu Tái Lôi lại là đại hỉ.

"Còn chưa tìm thấy, bất quá Mục huynh đã xác định được vị trí của mục tiêu, chúng ta ngay lập tức qua đó, trước tiên giúp đỡ Mục huynh đoạt được mũ a." Dư Ý nói ra.

"Không vội, tại hạ trước tiên giúp đỡ ba vị tìm được chỗ của mục tiêu a." Thạch Mục lắc đầu, nói ra.

Hắn liếc nhìn Liễu Ngạn trên đài cao một cái, hạ thấp vành nón xuống, dựng cổ áo lên, che một nửa mặt.

Lập tức, Thạch Mục hít sâu một hơi, trong mắt hiện ra đạo đạo kim quang, thoạt nhìn rất là thần dị, hướng phía chung quanh quét tới.

"Mục đạo hữu còn có thần thông thị lực như vậy, bội phục!" Dư Ý sắc mặt biến hóa, nói ra.

Thạch Mục nở nụ cười thoáng một phát, sóng mắt lưu chuyển, cũng không có phủ nhận.

"Tìm được một cái, ở tại phía trước cách đây không xa, là mục tiêu của La đạo hữu." Mấy hơi thở về sau, Thạch Mục đuôi lông mày nhảy lên, ngón tay hướng về một phương hướng nói ra.

Mặt đỏ thanh niên nghe vậy, lập tức đại hỉ, cảm kích liếc nhìn Thạch Mục.

"Đi thôi, trước tiên cướp lấy cái này một cái." Thạch Mục nói ra, những người khác tự nhiên không có ý kiến.

Mấy người rất nhanh di động qua, rất nhanh tiếp cận mục tiêu của mặt đỏ thanh niên, đó là một gã nam tử râu quai nón độ ba mươi mấy tuổi, trong tay cầm một cây xích đằng mộc trượng.

Người này không biết vì sao lại không có cùng bất luận kẻ nào liên thủ, đang đứng sát biên giới lôi đài sân bãi, cẩn thận từng li từng tí đi lên phía trước, ánh mắt tức thì thỉnh thoảng quét về bốn phía chung quanh, giống như cũng đang truy tìm mục tiêu của mình.

Vào thời khắc này, râu quai nón nam tử bỗng nhiên quay đầu lại, chứng kiến mấy người Thạch Mục đang hướng về phía mình phi tới, sắc mặt lập tức biến đổi.

Người này không chút nghĩ ngợi liền chạy đi, đồng thời hai điểm tinh quang hư ảnh sau đầu lóe lên hiện ra, xích đằng mộc trượng trong tay vung lên, trong không khí ánh sáng màu đỏ lập loè, bảy tám đầu hỏa xà dài nửa trượng hiển hiện mà ra, gào thét lên hướng phía đám người Thạch Mục lao đến.

Những thứ hỏa xà này tại không trung quấn quanh với nhau, hóa thành một mảng lớn sóng lửa cực nóng mãnh liệt quét sạch mọi thứ trên đường đi, mắt thấy đã muốn đem mấy người Thạch Mục bao phủ.

Ánh mắt Thạch Mục lóe lên, đang muốn có hành động.

Mặt đất vang lên một tiếng ầm thật lớn, mãnh liệt lay động một cái, lấp kín vài thước dày, một tường đất cao mấy trượng hiển hiện mà ra, chắn trước người mấy người Thạch mục.

Dư Ý hai tay vỗ trên mặt đất, trên người hiện ra đạo đạo hoàng mang, tường đất lộ ra này là hắn phóng thích thuật pháp.

Oanh long long!

Sóng lửa cuồn cuộn oanh kích trên tường đất, phát ra những tiếng nổ mạnh liên tiếp, lập tức hóa thành một cỗ cực nóng hỏa vụ, hướng phía bốn phương tám hướng quét sạch ra, tường đất liên tục run rẩy vài cái, vào lúc gần như tan vỡ rốt cuộc đem hỏa xà thuật ngăn cản xuống.

Những người khác ở gần đó vội vàng hướng phía bên cạnh xa xa thối lui, tránh để bị những hỏa vụ cực nóng này ảnh hướng đến.

Nhưng vào lúc này, thân hình Thạch Mục lóe lên từ tường đất bên cạnh lướt đi, trực tiếp xuyên qua hỏa vụ cực nóng, trong miệng nói lẩm bẩm, một tay phất lên.

Một đạo bạch quang từ trong tay hắn bắn ra, trong chớp mắt đuổi theo râu quai nón nam tử đang chạy thục mạng phía trước, hóa thành một đạo xiềng xích màu trắng, đem hắn trói chặt lại.

Râu quai nón nam tử quát to một tiếng, xoay mình mới ngã xuống đất.

Không đợi hắn giãy giụa cố gắng đứng lên, một lưỡi đao lạnh như băng đã gác ở trên cổ của hắn.

Râu quai nón nam tử nhìn thanh niên trước mắt cầm trong tay Hắc Đao, thở dài, không còn ý định phản kháng.

Mặt đỏ thanh niên giờ phút này cũng chạy tới, giật lấy mũ trên đầu của râu quai nón nam tử, sắc mặt kích động.

"Dư huynh, Mục huynh, đa tạ các ngươi!" Mặt đỏ thanh niên có chút cảm kích nhìn Thạch Mục cùng Dư Ý.

"Đi thôi." Thạch Mục khoát tay áo, đem vành nón lại hạ thấp xuống vài phần, đi đầu hướng phía bên kia đi đến, đã đi ra khỏi địa phương dễ làm người khác chú ý này.

Ngay lúc vừa rồi, hắn cảm giác được trên đài cao tựa hồ có một đạo ánh mắt nhìn lại.

Đám người Dư Ý tuy rằng không rõ Thạch Mục vì sao phải vội vã ly khai như vậy, bất quá vẫn là vội vàng đi theo.

Phụ cận trên đài cao, ánh mắt Liễu Ngạn nhìn về một chỗ phương hướng phía dưới lôi đài, trong mắt mơ hồ hiện lên một đạo quang mang kỳ lạ.

"Làm sao vậy?" Hồng sam thiếu nữ kế bên đã nhận ra sự khác thường của Liễu Ngạn, hỏi.

"Không có gì." Liễu Ngạn trên mặt mang một tia nhàn nhạt dáng tươi cười, nói ra.

Hồng sam thiếu nữ trong lòng có chút kinh ngạc, từ lúc Liễu Ngạn quay trở về đến nay, nàng cơ bản không có chứng kiến hắn nở nụ cười.

Ánh mắt nàng lập tức hướng theo nơi ánh mắt Liễu Ngạn vừa mới nhìn tới, nhưng không phát hiện thấy cái gì khác thường.

"Địch sư huynh, nơi đây liền giao cho ngươi rồi. Chân sư muội, chúng ta đi thôi." Liễu Ngạn hướng về Địch Phong ở bên cạnh nói một tiếng, sau đó dẫn Hồng sam thiếu nữ hướng phía sau lưng mái vòm trong kiến trúc đi đến.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.