Huyền Giới Chi Môn

Quyển 2 - Chương 341: Thi hóa



Dịch giả: huycoiqc
Biên: Yukihana116490

Thạch Mục nhìn lên cánh cửa đang đóng chặt của cung điện mà nhíu mày, khẽ vươn tay đặt lên cửa.

"Thạch đại ca, cẩn thận!" Chung Tú có chút lo lắng nói.

"Yên tâm!" Thạch Mục mỉm cười trấn an Chung Tú, tay đẩy một cái, âm thanh cửa điện mở ra "kẽo kẹt ..."

Lập tức một luồng khí Tử Linh nồng đậm phả thẳng vào mặt, dù Thạch Mục và Chung Tú đã chuẩn bị tâm lý từ trước nhưng vẫn cảm thấy một cỗ hàn khí lạnh thấu xương, cơ thể không khỏi run lên một cái.

Thạch Mục nhanh chóng lấy ra hai tấm phù, bóp nát ra, ánh sáng màu đỏ chớp động rồi tạo ra một màn sáng màu hồng bao phủ lấy cơ thể 2 người, cảm giác âm hàn liền giảm mạnh.

Lúc này tuy là ban ngày nhưng trong đại điện lại mờ mờ ảo ảo, tựa như nơi này đã bị khói xám bao phủ, ánh sáng bên ngoài không thể chiếu đến được.

Trong mắt Thạch Mục xuất hiện ánh sáng màu vàng, cất bước đi vào.

Chung Tú theo sát phía sau.

Hắn dắt tay Chung Tú đi vào trong đại điện, mắt nhìn chung quanh.

Mặc dù đã thi triển thần thông Linh Mục nhưng khói xám chỗ này quá nồng đậm, chỉ có thể nhìn thấy trong phạm vi mười trượng.

Trong đại điện khá trống trải, chỉ có hai hàng cột đá cực lớn, một tấm vải đen buông thõng từ trần nhà xuống, rủ xuống cột đá chính giữa.

Đi thêm mười bước về phía trước Thạch Mục mới dừng chân lại.

Trước đó không xa có một tấm vải rủ xuống chắn đường.

Hắn suy nghĩ một chút, đi tới nhẹ nhàng xốc tấm vải lên.

Chỉ thấy sau tấm vải là một mảnh đất trống, trên mặt đất là một trận pháp hình tròn màu xám rộng vài trượng, phù văn lượn lờ, tản ra quang mang màu xám nhàn nhạt.

Trong trận pháp có một thi thể cao lớn, toàn thân là một màu xanh đen, ngoài da lại có từng sợi chỉ màu đỏ trông như mạch máu phập phồng không theo quy tắc nào cả.

Nhất là trên mặt thi thể, từng sợi chỉ đỏ tựa như những con giun phát ra khí Tử Linh nồng đậm, nhìn qua vô cùng đáng sợ.

Thạch Mục cả kinh, nhưng cỗ thi thể này không nhúc nhích gì làm hắn thở phào một hơi.

Ánh mắt của hắn chuyển đến mặt thi thể, khẽ giật mình, khuôn mặt thi thể cao lớn khá giống thành chủ Thành Vân Dực - Mặc Vân Dương.

Chung Tú lúc này cũng nhìn thấy thi thể, khẽ giật mình.

Đúng lúc đó hai mắt thi thể chợt mở, trong mắt có hai điểm tử quang sáng bừng lên, thân thể đứng thẳng dậy, cỗ khí tức hung lệ trên người con cương thi này tỏa ra tứ phía.

Tiếp theo thân hình con Cương thi lóe lên rồi biến mất, sau đó liền xuất hiện trước hai người Thạch Mục.

Năm ngón tay mở ra, móng tay trên bàn tay màu xanh đen dài ra, sắc như dao, hóa thành một đạo tàn ảnh màu xanh đánh xuống đầu Thạch Mục.

Thạch Mục kéo Chung Tú lại, chân điểm mạnh xuống đất, cơ thể nhanh chóng bay ra sau.

"Phốc" Một tiếng, máu văng ra!

Động tác của Cương thi cao lớn vô cùng nhanh, tuy Thạch Mục phản ứng cực nhanh, nhưng vẫn bị nó cào trúng ngực, để lại trên ngực Thạch Mục hai vết thương thật dài, máu không ngừng chảy ra.

"Thạch đại ca!" Chung Tú biến sắc kinh hô, đôi mi thanh tú dựng lên, mặt lộ vẻ phẫn nộ.

Bàn tay trắng nõn vung lên, xuất hiện một cái đàn cổ bằng bạch ngọc.

Ngón tay Chung Tú lướt nhanh trên đàn bạch ngọc nhanh như điện xẹt.

Tinh tinh tinh!

Âm thanh tiếng đàn vừa nhanh vừa gấp, lại mang một cảm giác hào hùng. Trước người Chung Tú chợt hiện ra từng gợn sóng màu xanh.

Cương thi cao lớn vừa tiến vào gợn sóng màu xanh này thân thể tựa như rơi xuống vũng bùn, động tác chậm đi mấy lần.

Trong đôi mắt dịu dàng của Chung Tú lóe lên lam quang, miệng tiếng kêu, ngón tay vẽ lên dây đàn một cái.

Một tiếng đàn vang lên, những gợn sóng chung quanh chợt tụ lại thành một thanh trường mâu màu lam, đâm tới cổ họng con Cương thi.

Cương thi cao lớn dường như sợ thanh mâu này bèn gào rú, tử quang trong mắt lóe lên, thân thể tỏa ra quang mang đỏ thẫm, nhảy tránh qua một bên.

Nhưng vì sự trói buộc của gợn sóng xanh làm Cương thi cao lớn không thể tránh thoát.

Phốc!

Trường mâu màu lam đâm thẳng vào vai trái Cương thi .

Vai trái Cương thi lập tức bị xuyên thủng, chất lỏng màu đỏ và vàng trộn lẫn với nhau phun ra, cánh tay trái liền đứt ra rơi trên mặt đất.

Cương thi cao lớn gầm rú một cách đau đớn, nhanh chóng chạy ra phạm vi gợn sóng xanh.

"Tú nhi, đây phải chăng là Bích Âm Vạn Ba Công? Quả nhiên lợi hại." Thạch Mục ở bên cạnh lộ vẻ kinh ngạc, tán thán.

Hai đường vết trên ngực hắn sau khi dán lên hai lá Phù Lục màu xanh liền ngừng chảy màu và dần khép lại.

Nghe được lời khen của Thạch Mục mặt Chung Tú liền đỏ ửng.

Gào!

Vào lúc này con Cương thi phát ra một tiếng gầm nhẹ, vọt tới hai người.

Hắc quang trên người Thạch Mục lóe lên, một hư ảnh con rắn đen phóng tới nhập vào cơ thể hắn.

Làn da hắn bắt đầu mọc lên vảy đen, tay mọc ra những móng vuốt sắc nhọn, lập tức hoàn thành biến thân đồ đằng.

Thạch Mục rút Vẫn Thiết Hắc Đao trên lưng ra chắn trước người Chung Tú, đối mặt với Cương thi cao lớn.

Hắn đang muốn động thủ thì khẽ giật mình.

Cương thi cao lớn đang xông tới thì đột nhiên chậm lại rồi dừng ngay tại chỗ, màu tím trong mắt chợt tắt thay vào đó là một tia thần trí.

Khuôn mặt xấu xí khô quắt của nó vặn vẹo, giãy dụa trong đau khổ, mắt nhìn Thạch Mục, miệng phát ra một loạt âm thanh không rõ ràng.

Ngón tay Chung Tú khẽ động, tiếng cầm vang lên, không khí chung quanh lại bắt đầu xuất hiện từng gợn sóng xanh, dũng mãnh lao về con Cương thi.

"Tú nhi chờ một chút." Thạch Mục chợt mở miệng.

Chung Tú khẽ giật mình, động tác ngừng lại.

"Thạch đại ca làm sao vậy?" Nàng hỏi Thạch Mục lắc đầu, không trả lời, đi về trước vài bước, đứng cách Cương thi khoảng một trượng.

"Thạch đại ca, cẩn thận." Chung Tú vội vàng nói.

"Không sao." Thạch Mục nói, ánh mắt nhìn thẳng vào người Cương thi cao lớn.

"Ngươi là Mặc Vân Dương?" Thạch Mục mở miệng hỏi.

"Ỳ À HÚ HÚ .." Miệng Cương thi cao lớn gầm lên một hồi, mắt lộ vẻ vội vàng.

Tiếng gầm không có âm tiết nhưng nội tâm Thạch Mục khẽ động, tựa như đã đoán ra điều gì.

"Ngươi tại sao lại thành ra thế này, là do Minh Nguyệt Giáo hạ thủ?" Thạch Mục thăm dò.

Miệng Cương thi cao lớn phát ra tiếng gầm, cánh tay vung vẩy, dường như muốn biểu đạt điều gì đó, nhưng lúc này tử quang trong mắt lại sáng lên, chút thần trí trong mắt lại bị lấn áp bởi hung quang.

Thạch Mục biến sắc, chân khẽ đạp, bắn người ra sau.

Cương thi cũng ngay lập tức tung người đánh về phía Thạch Mục, để lại phía sau một vệt dư ảnh thật dài.

Cánh tay phải còn lại của nó hóa thành ba đường dao màu xám sắc bén đâm vào đầu, ngực, bụng Thạch Mục.

"Mặc Vân Dương, ngươi nghe thấy ta nói không?" Thạch Mục hét lớn, đồng thời quán chú chân khí vào Vẫn Thiết Hắc Đao, dưới sự điều khiển của Thạch Mục, từng đạo đao mang cuồn cuộn chém tới, ngăn cản thế công của Cương thi.

Cùng lúc đó, Thạch Mục nghiêng người bay nhanh ra sau, thân hình đang nhào tới của "Mặc Vân Dương" gặp đao mang chém tới bị ép phải ngừng lại.

Trên cánh tay của nó liền xuất hiện thêm ba vết thương, đúng là chỗ va chạm cùng Vẫn Thiết Hắc Đao, nhưng miệng vết thương cũng không sâu.

Đuôi lông mày Thạch Mục nhảy lên, Vẫn Thiết Hắc Đao tuy không còn là Pháp Khí, nhưng độ sắc bén và cứng rắn của nó chỉ tăng không giảm, ấy vậy mà chỉ tạo ra mấy vết thương nho nhỏ như vậy cho con Cương thi này, từ đó có thể thấy được lực phòng ngự kinh người của nó.

Mà Bích Âm Vạn Ba Công của Chung Tú lại có thể dễ dàng chặt đứt một tay của Cương thi thì uy lực quả là lớn đến đáng sợ.

"Mặc Vân Dương" gào rú lên, chỉ đỏ trên tay nổi lên từng hồi ánh đỏ, miệng vết thương dần khép lại rất nhanh, chỉ qua mấy hơi thở mấy vết thương liền biến mất không một dấu vết.

Mà chỗ cánh tay đứt cũng hiện ra ánh sáng màu đỏ nhàn nhạt, từng tấc cơ nhục lồi ra, cánh tay đã đứt cứ thế chậm rãi mọc lại.

Nội tâm Thạch Mục cả kinh, thân hình nhoáng lên, bay nhào tới "Mặc Vân Dương".

Hung quang trong mắt "Mặc Vân Dương" Lóe lên, cũng đánh tới, lấy tay phải làm đao, trên tay một tầng hôi quang nồng đậm lượn lờ chém tới Thạch Mục.

"Phanh" Một tiếng vang thật lớn!

Hắc Đao cùng cánh tay của "Mặc Vân Dương" cứng rắn va chạm rồi bắn ra hai phía.

Mắt Thạch Mục hiện lên một tia kinh ngạc, cánh tay được bao phủ bởi hôi quang của "Mặc Vân Dương" chỉ xuất hiện một vết thương nhẹ, cho thấy độ cứng rắn đã tăng lên nhiều lần.

"Mặc Vân Dương" gầm lên một tiếng, tay phải lóe lên, lấy một góc độ quỷ dị mà chụp tới bụng dưới Thạch Mục.

(Xuống chút nữa là thành chiêu Hầu tử trộm đào rồi - huycoiqc).

Thạch Mục cả kinh, đạp mạnh chân xuống đất nhảy tránh qua một bên, người xoay tròn như con quay chém vào bắp chân cương thi.

"Mặc Vân Dương" tung người nhảy lên né tránh.

Tốc độ cả hai đều cực nhanh, biến ảo thành hai đạo thân ảnh quấn lấy nhau, thi thoảng vang lên từng đợt âm thanh kim loại va chạm.

Thạch Mục càng đánh càng sợ. Sau khi hóa thân thành Cương thi sức mạnh hay tốc độ, kể cả là sự cường hãn của thân thể của Mặc Vân Dương đều hơn xa lúc hắn thi triển Cương Thi Công, dường như đã vượt qua cả lúc Thạch Mục hóa thú.

Hơn nữa tuy gã có vẻ như đã mất đi lý trí nhưng kinh nghiệm chiến đấu vẫn còn. Thực lực mạnh như vậy đã vượt qua tồn tại Địa giai trung kỳ.

Cũng may hắn đã bị Chung Tú chặt đứt một tay, trong lúc giao thủ vẫn chưa kịp mọc lại nên chỉ có thể đánh ngang tay với Thạch Mục.

Mắt Thạch Mục lóe lên, đang định thi triển thủ đoạn nào đó thì "Tinh tinh tinh", tiếng cầm vang lên, trong không khí lại xuất hiện những gợn sóng xanh.

Gợn sóng bay về phía hai người Thạch Mục, khi chạm tới Thạch Mục thì lập lức tránh qua, nhao nhao cuốn về phía "Mặc Vân Dương".


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.