Huyền Giới Chi Môn

Quyển 2 - Chương 390: Theo dõi



Dịch giả: Lê Hữu Công
Biên: Yukihana116490

Thạch Mục nghe vậy, khẽ cau mày.

"Thạch huynh, thuộc hạ lắm miệng hỏi một câu, ngươi có ý định tiến về đỉnh Lăng Thiên?" Dư Ý do dự một chút, hỏi.

Ánh mắt Thạch Mục chớp động vài cái, không nói gì, xem như thừa nhận.

"Thứ cho ta nhiều lời, nếu công tử thật có quyết định này thì nửa năm sau sẽ có một cơ hội tốt." Dư Ý nói ra.

"Chỉ giáo cho?" Thạch Mục hỏi.

"Trước đó vài ngày ta nghe một gã Yêu tộc nói, khoảng bảy tám tháng nữa, dưới đỉnh Lăng Thiên sẽ cử hành một đại điển long trọng, gọi là 'Hóa Hình đại điển ', đến lúc đó toàn bộ Yêu tộc trên khắp Đại lục đều sẽ phái tộc nhân đến tham dự. Thiên Vị Yêu Vương vốn luôn trấn thủ Lăng Thiên Phong cũng sẽ tự mình xuống núi chủ trì đại điển lần này." Dư Ý nói ra.

Thạch Mục nghe vậy, con mắt sáng ngời.

Nếu Yêu tộc thật sự tổ chức đại điển quy mô như thế, lại thêm Thiên Vị Yêu Vương tự mình chủ trì, canh gác trên đỉnh Lăng Thiên tất nhiên sẽ trở nên lỏng lẻo, thật đúng là cơ hội tốt để lẻn vào.

"Ngươi lại đi tìm hiểu tình hình thêm một chút, cố gắng sưu tập tin tức có liên quan với đại điển Yêu tộc lần này." Thạch Mục suy nghĩ một chút rồi nói.

"Rõ." Dư Ý gật đầu.

"Còn nữa, về phần tư liệu thu thập được trong lúc buôn bán Phù lục với Yêu tộc, ngươi sửa sang lại một chút sau đó sao lại một bản đưa cho ta, càng kỹ càng tốt." Thạch Mục trầm ngâm một chút, lại nói thêm.

"Được, ta sẽ chú ý. Đúng rồi, Thạch huynh..." Dư Ý nhẹ gật đầu rồi như có điều muốn nói lại thôi.

"Dư huynh, còn có chuyện gì sao?" Thạch Mục thấy vậy, hỏi.

"Trong những ngày này, ta còn thăm dò được một ít sự tình về Yêu - Man hai tộc, có lẽ có chút tác dụng với Thạch huynh." Dư Ý nói ra.

"Nói nghe một chút." Thạch Mục nói.

"Trong vòng mấy tháng gần đây, Yêu tộc cùng Man tộc bắt đầu phát sinh nhiều lần tranh chấp. Giữa bọn họ liên tục nổ ra chiến tranh quy mô nhỏ. Ta đã tìm hiểu thoáng qua nguyên nhân, nghe nói Yêu tộc chẳng biết tại sao lại bắt đầu khai thác mạch quáng Linh Thạch trong lãnh địa mình với quy mô cực lớn, từ đó bắt không ít trai tráng Man tộc đi làm nô lệ đào mỏ. Điều này khiến mâu thuẫn giữa hai bên tăng lên. Ngoài ra trong tình báo còn đề cập đến trong lúc chiến đấu, không ít Dũng sĩ đồ đằng của các bộ lạc Man tộc đã thi triển một loại công pháp hóa thân thành Cương thi giúp tăng cường chiến lực, tạo ra hiệu quả không tệ trong lúc chiến đấu với Yêu tộc. Công pháp này tên là Cương thi công, nguồn gốc từ Minh Nguyệt giáo." Dư Ý nói ra.

"Tốt, ta đã biết, ngươi đi xuống trước đi." Thạch Mục nghe vậy, như có điều suy nghĩ nhẹ gật đầu, khoát tay áo nói.

Dư Ý thi lễ với thạch Mục một cái, rất nhanh lui ra ngoài.

Thạch Mục sờ cằm, trầm ngâm tại chỗ.

Sau đó, hắn lật tay lấy ra địa đồ đỉnh Lăng Thiên.

Một lát sau, Thạch Mục lại lật tay lấy ra một cái trận bàn màu trắng, trong miệng lẩm bẩm, bên trên trận bàn bừng sáng lên bạch quang, tạo thành một pháp trận màu trắng.

Hắn lại tiếp tục lẩm bẩm niệm chú lên trận bàn một hồi, chữ nhỏ màu trắng liên tiếp bay vào bên trong trận bàn, hào quang lóe lên, biến mất không thấy gì nữa.

...

Dư Ý làm việc khá nhanh, chưa tới mấy ngày đã đưa tới tin tức có liên quan đến đại điển Yêu tộc, còn có được một ít tin tức đến từ Yêu tộc trong thành Xích Viêm phụ cận đỉnh Lăng Thiên.

Những Yêu tộc này là tộc nhân của một vài bộ tộc Yêu tộc ở phụ cận đỉnh Lăng Thiên, thường xuyên đến thành Xích Viêm để xử lý vài việc. Bọn họ chủ yếu là nhận nhiệm vụ trong tộc, tới mua bán vật tư. Từ lần đầu tiên Dư Ý báo cáo việc này với Thạch Mục, Thạch Mục liền bảo hắn lưu ý sưu tập tin tức về những Yêu tộc này.

Thạch Mục lật xem những tài liệu này, rất nhanh mang theo Thải nhi đi ra ngoài.

Hơn nửa tháng sau, tại lầu hai một tửu lâu trong thành Xích Viêm, Thạch Mục ngồi ở một bàn gần cửa sổ.

Trên bàn của hắn bày vài đĩa món ăn, một bình thanh tửu, một chén rượu đã rót đầy. Chẳng qua hắn không hề động đến những thứ này, mắt hắn nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, theo dõi một cái cửa hàng ở vị trí đối diện với tửu lâu.

Thải nhi giờ phút này đang đỗ trên mặt bàn, cúi đầu đổ hết tinh thần vào việc vơ vét thức ăn vào mồm.

Lần này sau khi tỉnh lại, nó ngoại trừ như trước yêu thích ăn Linh Thạch, không biết tại sao lại sinh ra hứng thú với rượu, thỉnh thoảng uống một ngụm trong chén trước mặt Thạch Mục, khuôn mặt lộ ra thần sắc thỏa mãn.

Đột nhiên, đuôi lông mày Thạch Mục khẽ động. Ở cửa hàng đối diện, từ trong đó đi ra một người mặc áo bào tro, thân hình cao gầy thon dài, toàn thân khỏa lấp trong trường bào màu đen, không nhìn rõ mặt.

Thạch Mục không nói một lời, kéo Thải nhi vẫn còn đang ăn uống, xuống tửu lâu.

"Ăn uống no đủ, vậy có thể bắt đầu làm việc đi.” Thạch Mục nhìn bóng lưng xa xa của người nọ, phân phó Thải nhi.

Thải nhi thoạt nhìn còn có chút không tình nguyện, trong miệng lầm bầm vài câu, nhưng vẫn làm theo lời hắn bay lên, theo sau người mặc áo bào tro kia.

Thạch Mục không nhanh không chậm đi theo, thông qua tầm mắt Thải nhi, quan sát “nhất cử nhất động” của người mặc áo bào tro.

Gần nửa canh giờ sau, người áo bào tro đi thẳng vào một cái sân nhỏ vắng vẻ.

Thải nhi quan sát kiến trúc phụ cận sân nhỏ, trong mắt lấp loé bạch quang, vách tường nơi sân nhỏ trong mắt nó dần trở nên trong suốt.

Không gian phía trong khá lớn, có hơn mười gian phòng ốc, giờ phút này có không ít thân ảnh lờ mờ tụ lại trong sân, đang nghị luận cái gì đó.

Những người này đều là thân người đầu thú, tản mát ra ngập tràn yêu khí, không ngờ đều là Yêu tộc nửa Hóa Hình.

Nơi đây hẳn là một chỗ chuyên môn cho Yêu tộc nghỉ chân trong thành, tựa như khách sạn vậy.

Sau khi người mặc áo bào tro đi vào sân nhỏ, cởi bỏ trên người áo bào màu tro, lộ ra bộ dáng đầu rắn thân người, hai mắt xanh biếc, trên mặt che kín vảy rắn, hai tay từ khuỷu tay trở xuống cũng rậm rạp vảy rắn màu đen, thì ra là một tên Xà yêu cấp bậc Tiên Thiên.

Trông thấy nam tử Xà yêu đi tới, hơn phân nửa Yêu tộc trong nội viện chỉ nhìn thoáng qua, liền quay đầu lại, tiếp tục với chuyện của mình. Những kẻ còn lại căn bản đến đầu cũng không thèm quay lại.

Tính cách của nam tử Xà yêu dường như rất lạnh lùng, gã cũng làm như không thấy những tên Yêu tộc này, trực tiếp đi về phía một căn phòng ở chỗ hẻo lánh, cánh biệt. “Cạch” một tiếng liền đóng cửa phòng lại.

Mấy trăm trượng bên ngoài tiểu viện, Thạch Mục đứng tại một hẻm nhỏ, dựa vào vách tường, thông qua thần thông thị lực của Thải nhi, thu hết những tình huống này vào trong mắt, khóe miệng lộ ra mỉm cười.

"Thải nhi, trở lại đi." Hắn thông qua tâm thần liên hệ với Thải nhi, sau một lát, Thải nhi đã bay trở lại.

"Thạch Đầu, mười mấy ngày gần đây ngươi luôn luôn theo dõi một vài tên Yêu tộc có tướng mạo kỳ lạ, cổ quái. Chẳng qua riêng tên Xà yêu này ngươi đã theo dõi đến mấy ngày liền rồi đó.” Thải nhi đậu xuống bờ vai Thạch Mục, nói.

"Ân, không sai biệt lắm." Thạch Mục nói ra.

Tuy Thạch Mục nói câu đó có chút không đầu không đuôi, nhưng Thải nhi hiển nhiên sớm đã biết ý tứ Thạch Mục, nhẹ gật đầu.

"Thải nhi, sau này ngươi chủ yếu theo dõi, quan sát gã nam tử Xà yêu kia.” Thạch Mục nói ra.

"Ta đã hiểu rồi." Thải nhi gật đầu đáp.

Trong nháy mắt, một tháng đã qua nhanh.

Thạch Mục lúc này, mỗi ngày đều qua lại rất nhiều lần trên những con phố buôn bán tại thành Xích Viêm, dường như muốn mua sắm một vài thứ gì đó. Thời gian rảnh rỗi hắn ở trong sân vẽ Phù lục.

Ngày hôm nay, Thạch Mục đang chế Phù ở trong tĩnh thất của tiểu viện, trên người chợt hiện lên một đạo bạch quang.

Hắn nao nao, buông bút pháp trong tay xuống, vung tay lên, trong tay có thêm một cái trận bàn màu trắng, bên trên trận bàn hiện ra một loạt chữ nhỏ màu trắng.

Thạch Mục đảo qua dòng chữ nhỏ, trên mặt vui vẻ, đứng lên, đi ra phía ngoài.

Sau nửa canh giờ, hắn đi tới lầu hai một tửu lâu ở nội thành Xích Viêm.

Giờ này không phải là giờ ăn cơm, trên lầu hai cũng không có bao nhiêu khách. Bàn gần cửa sổ chỉ có hai người đang ngồi, một là nam tử trung niên dáng người thấp bé, một người khác toàn thân bị trùm kín trong miếng vải đen, tuy không nhìn ra dung mạo, chẳng qua dựa trên đặc điểm thân thể có thể nhìn ra người này hẳn là một nữ tử trẻ tuổi.

Thạch Mục đi đến lầu hai, ánh mắt nhìn lướt qua xung quanh, dừng lại một lát trên người hai kẻ kia, rất nhanh liền rời đi, khẽ chau mày, như đang muốn tìm một chỗ ngồi xuống.

"Thạch tiền bối." Nhưng vào lúc này, nam tử trung niên kia đứng lên, mở miệng nói ra, thanh âm thanh thúy, rất không tương xứng với dáng vẻ già nua bên ngoài.

"Ngươi là... Hầu Tái Lôi..." Thạch Mục có chút chần chờ nhìn nam tử trung niên.

Khóe miệng nam tử trung niên thoáng nở nụ cười, trên người dấy lên ánh sáng xám, rất nhanh hào quang tiêu tán, lộ ra tướng mạo thực của gã, đúng là Hầu Tái Lôi.

Cùng lúc đó, trên người gã lại rung động một chập, thân thể cao lên vài tấc.

"Ngươi, Dịch Dung Thuật của tiểu tử ngươi càng ngày càng tinh diệu rồi, ngay cả ta cũng nhận không ra." Thạch Mục nói ra.

"Thạch tiền bối, ta vừa nhận được tin ngươi đưa, liền lập tức chạy tới. Chẳng qua trên đường phát sinh chuyện ngoài ý muốn, đã muộn vài ngày mới tới, kính xin tiền bối thứ tội." Hầu Tái Lôi nói ra.

"Không sao." Thạch Mục khoát tay áo, ánh mắt nhìn về người mặc áo đen bên cạnh Hầu Tái Lôi, mày nhíu lại thoáng một phát.

"Vị này là ai, bằng hữu của ngươi?" Hắn hỏi.

Thần sắc trên mặt Hầu Tái Lôi lộ ra một tia sợ hãi, lập tức lắc đầu.

"Tại hạ sao dám mang người ngoài tới gặp tiền bối, chỉ là nàng cố sống cố chết quấn lấy thuộc hạ, thực lực của ta xa không bằng nàng, đành phải để cho nàng đi theo." Hầu Tái Lôi cười khổ nói.

Thạch Mục nghe vậy nhướng mày.

"Khanh khách, Thạch tiền bối ngay cả ta cũng không nhận ra sao?"

Một mực ngồi lặng yên, người mặc áo đen chợt phát ra một tiếng cười như chuông bạc, đứng lên, gỡ bỏ miếng vải đen trên đầu xuống, lộ ra dung nhan kiều diễm.

"Là ngươi!" Đồng tử Thạch Mục co lại.

Người con gái trước mắt này không phải ai khác, đúng là Lãnh Nguyệt Đồng.

"Thạch Mục, hồi lâu không gặp, ngươi có nhớ ta hay không?" Lãnh Nguyệt Đồng mở to hai mắt dí dỏm nói với Thạch Mục.

"Thì ra là Lãnh cô nương, ngươi tìm đến ta, có chuyện gì?" Thạch Mục nhíu nhíu mày, hỏi.

"Như thế nào, ngươi không muốn gặp lại ta sao?" Lãnh Nguyệt Đồng cười nói.

Chẳng qua một khắc sau, dáng tươi cười trên mặt nàng thu lại, đánh giá lấy Thạch Mục, trên mặt lộ ra thần sắc mừng rỡ.

"Ngươi đã tiến cấp Địa giai, thật tốt quá." Lãnh Nguyệt Đồng kinh hỉ nói.

Hầu Tái Lôi nghe xong, thần sắc cũng sửng sốt một chút, trong mắt lộ ra đại hỉ.

Thần sắc Thạch Mục không chút dao động, ánh mắt nhàn nhạt nhìn Lãnh Nguyệt Đồng, không nói gì.

"Hừ! Vài năm không thấy, ngươi vẫn lãnh khốc như vậy, nhưng mà ta lại cứ ưa thích tính cách như vậy của ngươi." Lãnh Nguyệt Đồng hừ một tiếng, sau một khắc khuôn mặt lại lộ ra dáng tươi cười, cười hì hì nói.

Thạch Mục thở dài, ngồi xuống.

"Nói đi, ngươi từ rất xa đi theo Hầu Tái Lôi tới gặp ta, đến cùng là có chuyện gì?" Thạch Mục hỏi.

Lãnh Nguyệt Đồng cười hì hì sau đó ngồi xuống.

….


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.