Huyền Giới Chi Môn

Chương 395: Lẻn vào




Dịch giả: ngocdungvnpka1986

Trong khi đại điển hóa hình diễn ra với khí thế hừng hực, Thạch Mục đã dựa vào tin tức có được lúc trước, tránh được trạm gác bố trí dày đặc. Sau khi đảo quanh hơn nửa vòng ngoài của Lăng Thiên Phong, hắn dừng chân trước một bức tường đá không có gì bắt mắt tại một chỗ trên ngọn núi.

Thạch Mục đang ẩn mình trong một khu rừng cách bức tường đá không xa.

Phía trước bức tường đá, bốn tên yêu tộc đầu hổ thân người đang đứng yên như tượng.

Bốn kẻ này liên tục nhìn bốn phía, hai tay xen màu vàng đen khoanh lại trước ngực hoặc cầm đao vác trên vai. Cả bốn thình lình đều có tu vi ngang ngửa Yêu tướng Tiên Thiên.

Cứ cách mười mấy trượng ở Lăng Thiên Phong lại có một trạm gác như vậy, mỗi nhóm đều gồm bốn gã nửa hóa hình Yêu Tộc đạt cấp bậc Tiên Thiên.

Với sức mạnh như vậy, cho dù là cường giả Địa giai, cũng không có cách nào vô thanh vô tức thủ tiêu bọn chúng.

Thạch Mục nhìn lướt qua bốn gã Yêu tướng, tỉ mỉ quan sát bức tường đá một chút, sau một lát trầm tư, một tay lấy ra một tấm phù lục màu xanh vỗ lên người. Tiếp đó một tay rực lên ánh sáng màu đỏ, một cây cung dài hiện ra.

Tay đặt lên dây cung, hai mắt có ánh sáng màu vàng lập lòe, lập tức bốn gã Yêu tướng thoạt nhìn gần trong gang tấc.

Hai tiếng " Vèo" " Vèo" gần như vàng lên đồng thời!

Hai đạo tia chớp hiện ra, thoáng cái liền xuyên thủng yết hầu hai gã Yêu Tương đầu hổ thân người.

Hai gã Yêu Tương đầu hổ thân người còn lại kinh hãi, vừa định có hành động, thì trước người nhoáng lên ánh sáng màu xanh, thân ảnh Thạch Mục không tiếng động xuất hiện, tay phải cầm đao, tay trái nắm đấm, chia làm hai mà đánh.

Ngay tức thì, hai gã Yêu Tương ngả xuống đất không một tiếng động, một tên trong đó bị đao chém làm hai đoạn, tên còn đầu như quả dưa hấu bị vỡ.

Thạch Mục lấy ra túi thú hồn, bắt thú hồn bốn gã Yêu Tương vào trong đó rồi dùng quả cầu lửa tiêu hủy xác.

Sau đó, nắm tay trái hắn mở ra, trong tay có một viên tinh thạch màu đỏ thẫm, đúng là Lăng Viêm Tinh!

Thạch Mục đem viên tinh thạch đưa về phía bức tường đá, miệng lẩm bẩm đọc, tức thì trong tinh thạch bắn ra một cột sáng thẳng vào vách đá phía trước, ánh sáng như mũi nhọn lao vào mặt đá, mặt đá lộ ra một động quật.

Thạch Mục kiềm chế hưng phấn ở trong lòng, hít sâu một hơi mà lắc người đi vào.

Sau khi đi qua một đoạn đường mòn mờ mịt, một không gian rộng lớn xuất hiện ở trước mặt Thạch Mục.

Hai mắt Thạch Mục như ẩn như hiện ánh sáng màu vàng, sau khi nhìn đảo qua khắp nơi, xác thực bên trong không có thủ vệ và cấm chế mới chậm rãi bước chân đi vào.

Ở trong giấc mộng mặc dù đã từng qua đây, nhưng khi hắn tận mắt nhìn thấy, trong lòng Thạch Mục khó nén được xúc động.

Không gian giống nhau, mười hai cột đá màu xám cũng vậy... Tất cả đều giống như giấc mộng, chỉ là hết thảy đều có chút cổ xưa, hiển nhiên là dấu tích của năm tháng để lại.

Ở lúc sử dụng Lang Viêm Tinh tiến vào Lăng Thiên Phong, hắn cũng không có dám khẳng định, nhưng tất cả sau khi nhìn thấy, làm cho hắn càng ngày càng tin tưởng, con Bạch Viên ở trong mộng, chính là Yêu Vương Bạch Viên thống lĩnh Yêu Tộc xưng bá đại lục Tây Hạ.

Dù cảnh vật ở trong giấc mộng có vài phần khác biệt, nhưng vẫn là một mê cung.

Chẳng qua lúc này hắn cũng không có rảnh rỗi mà đi suy xét nhiều.

Hắn cũng không có đi chạm vào những cột đá màu xám, mà thận trọng từ từ rời đi, theo trí nhớ, cửa vào là một cái thông đạo hơi nghiêng.

Bên trong có một cái thang đá hình xoắn ốc.

Trước đó ở trong giấc mộng, đoàn người Bạch Viên ở thang đá này đi rất nhanh, bên trong có rất nhiều tầng triệt, dừng lại một lần cũng không có, vì vậy hắn chỉ mang máng nhớ lại đại khái chỗ cửa mật thất, lại cũng không nhớ đến cuối cùng đám người Bạch Viên dừng lại ở tầng thứ mấy.

Nhưng mà theo tính toán của hắn, hẳn là đã qua tầng thứ mười.

Kết hợp với mấy đêm hôm trước hắn lẻn vào phụ cận Lăng Thiên Phong, từ một gã tộc Nguyệt Hùng hóa hình thống lĩnh thủ vệ, tin tức từ trong miệng lấy được ở ngoài tầng thứ mười, như vậy mật thất phù hợp với mộng bản thân, hẳn là có hai nơi, tầng thứ mười sáu và tầng thứ hai mươi mốt.

Lối đi bên trong thang đá tối om, lạnh lẽo và ẩm ướt, thi thoảng còn tường đợt mùi tanh thối, trên thềm đá đầy rêu xanh, còn có chất lỏng màu xanh biếc đặc sệt theo bậc thềm đá chảy xuôi xuống, khiến cho bước chân không cẩn thận sẽ trượt.

Hai tròng mắt của Thạch Mục lập lòe ánh sáng màu vàng, tay vịn một bên vánh đá thi thoảng có một ít ký hiệu nhỏ, là cấm chế cảnh giới nào đó mà Yêu Tộc bày ra ở đây, chẳng may mà sơ ý chạm vào, hẳn dẫn tới tiếng động không hề nhỏ, thậm chí đưa thủ vệ tới.

Cho dù Thạch Mục có tự tin vào thực lực bản thân, xử lý vài tên thủ vệ hóa hình Yêu Tộc căn bản không có đáng ngại, nhưng kể từ đó, kế hoạch liền có thể gặp trở ngại.

Dù sao vị Thương Viên Vương dù tạm thời rời khỏi Lăng Thiên Phong đi chủ trì đại điển hóa hình, nhưng ở Lăng Thiên Phong này nếu có biến động gì đó, khó mà không biết hắn có cách nào đó mà biết được, đến lúc đó tất nhiên hắn sẽ gấp trở về.

Thạch Mục cũng không có cho rằng mình có thể ở dưới mắt cường giả Thiên Vị Yêu Tộc giấu giếm được, càng không phải nói có thể mở ra phong ấn đoạt được máu tươi của Bạch Viên.

Dưới Linh Mục Thần thông gia trì, ở mười tầng đầu tiên, Thạch Mục cẩn thận từng tí một mà tránh được các loại cấm chế ở thông đạo và tầng triệt.

Dọc theo con đường này, mỗi tầng không hẳn đều có thỉ vệ.

Ở dưới tầng cuối cùng mới có thủ vệ, với tu vi hiện giờ của Thạch Mục, hơn nữa lại có mặc áo choàng màu xanh thẫm, phần lớn đều có thể đi vòng qua mà quỷ thần không biết, còn thật sự không được, liền trốn trong góc khuất ở hành lang, đợi thủ vệ không chú ý liền đi tiếp.

Mười tầng trước đó, dọc theo đường đi Thạch Mục không có dừng lại chút nào.

Cho đến bắt đầu từ tầng thứ mười một, mỗi lần qua một tầng, hắn lại ngừng lại mà núp trong bóng tối tỉ mỉ quan sát một chút.

Dù sao với thời gian lâu như thế, bên trong Lăng Thiên Phong có phát sinh biến hóa gì thì hắn cũng không biết, huống hồ tin tức có được ở trong miệng thủ vệ tộc Nguyệt Hùng, cũng chưa hẳn là chính xác, cơ hội lẻn vào Lăng Thiên Phong với hắn thật quý giá, hắn không có muốn buông bỏ bất cứ một cơ hội nào.

Cuối cùng cũng đã xuống tầng thứ mười năm, kiến trúc so với trong giấc mộng hoàn toàn bất đồng.

Khi Thạch Mục bước chân xuống tầng thứ mười sáu, trong thoáng chốc hắn thấy sáng trưng, khoảng không nơi đây so với mấy tầng khác đều giống nhau, khác biệt chính là, thạch nhũ trong này to như tảng đá lớn, ánh sáng phát ra dịu dàng, thoáng đem toàn bộ không gian trở nên sáng sủa.

Mà ở chỗ sâu trong gian phòng này, có một phòng bằng đá nhìn như tầm thường, bề ngoài không có một cấm chế nào, mà ở hai bên cạnh, còn có đường hầm chẳng biết đi tới nơi nào.

Đúng là làm cho Thạch Mục có chút mừng rỡ, trong không gian lớn như này đến một thủ vệ cũng không có.

Chỗ này chính là một trong hai chỗ đáng ngờ nhất, vả lại đám người Bạch Viên ở trong mộng ở tầng triệt này cũng dừng lại có phần tương tự.

Thạc Mục kiềm chế lại hưng phấn ở trong lòng, không có bước thẳng vào trong đó, mà hai mắt lập lòe ánh sáng màu vàng cẩn thận quan sát khắp nơi.

Quả nhiên, bề mặt thạch nhũ nơi đây thoạt nhìn như những thạch nhũ khác, trên bề mặt phù văn được khắc kỹ càng vô cùng, ở dưới các gốc thạch nhũ, có những tia như trong suốt nối tiếp nhau giống như mạng nhện, gần như xuất hiện trong toàn bộ không gian này, chỉ còn chừa một cái lối nhỏ có thể an toàn đi qua.

Nếu tùy tiện bước vào, chạm vào những tia mạng nhện trong suốt đó, sẽ sảy ra chuyện gì thì thật khó nói.

Nếu Thạch Mục không có thị lực kinh người, lại sớm có đề phòng, sợ là không có khả năng phát hiện ra được.

Thạch Mục hít sâu vào một hơi, rồi thả thần thức dò xét toàn bộ không gian, sau khi xác nhận không có thủ vệ, lúc này hắn mới thận trọng bước về phía gian mật thất đi tới.

Kết quả chỉ cách cánh cảnh cửa đá có hơn mười trượng, bên trong một thông đạo, truyền tới những tiếng nói chuyện.

"Sách sách, đại điển hóa hình cách mười năm diễn ra một lần, đáng tiếc là năm nay không có cách nào đi tham gia."

"Làm thủ vệ vài năm, chỉ cần thể hiện tốt, Thương Viên Vương đại nhân sẽ đích thân ban cho ta Hóa Hình Đan, loại đại điển hóa hình này tham gia không hẳn đã tốt."

"Ồ"

"Làm sao vậy?"

"Hình như ở đây có mùi lạ, hay là có người lọt vào?"

"Lỗ mũi của ngươi có phải quá nhạy cảm hay không? Hôm nay ở đây trừ ta và ngươi, còn ai sẽ đến nữa? Hơn nữa, đây là tầng thứ mười sáu đấy."

"Hẳn là vậy, đi thôi, xuống tầng dưới nhìn một chút."

Thanh âm hai người dần rời xa.

Trong lòng Thạch Mục thở phào một hơi, lép vào cửa đá nghiêng tai lắng nghe một hồi, sau khi xác định không có bị phát hiện, hắn mới xoay lại đầu quan sát mật thất trước mắt.

Thế nhưng sau một khoảnh khắc, trong lòng thầm kêu khổ.

Trong căn mật thất này cũng không có cấm chế, chỉ là mật thất này mặc dù cùng trong giấc mộng có chút giống nhau, nhưng nhìn bố trí bên trong, lại không phải không gian trong mộng cảnh.

Nhưng nếu đã tới, hắn cũng không có ý lập tức rời đi.

Một bên mật thất bày đủ loại tủ chạn, ở bên trên để mấy chiếc bình nhỏ màu xanh biếc.

Thạch Mục cầm lấy một chiếc bình nhỏ, mở lắp bình ra liền có một mùi máu tanh nồng đậm bốc lên, đồng thời trên miệng bình xuất hiện một phiến mây máu.

Hắn giật mình, vội vàng lấy lắp chai đậy lại, xem ra đây là một bình máu tươi không biết tên, phẩm cấp cũng không thấp.

Thạc Mục cũng không có nghĩ nhiều, đem những bình máu tươi đó thu vào, ở bên trong dạo qua một vòng, liền phát hiện một ít linh thảo hình thù kỳ quái, trong đó có không ít loại thoạt nhìn có quen mắt.

Thạch Mục vỗ gáy một cái, đột nhiên nhớ tới gì đó.

Những linh tài này, chính là Xà Bộ Trung ở trên mặt đất, đó chính là linh tài chân quý để luyện chế hóa hình đan mà An sư bá kia có nói.

Thạch Mục lấy ra một chiếc tiểu bình màu xanh biếc, cần thận nhìn một chút, nghe nói luyện chế hóa hình đan nhất định là máu tươi Nhân, Man Địa Giai, mà cái bình nhỏ trong tay hắn, rõ ràng chính là nó.

Sở dĩ khó luyện được Hóa Hình Đan, là vì nguồn máu khó kiếm.

Thạch Mục có chút bất đắc dĩ mà lắc đầu, mấy thứ này đối với hắn mà nói, không có chút giá trị, nhưng hắn vẫn đem mấy thứ này thu toàn bộ vào trong chiếc nhẫn trữ vật.

Trải qua một phen tìm kiếm, ở nơi đây hẳn là cánh cửa đá màu trắng kia cũng không có thấy.

Thạch Mục lắc đầu cười khổ.

Sau khi chắc chắn, hắn đi vào cửa mật thất còn lại, trước khi đi hắn dán tai vào cánh cửa xác định bên ngoài không có ai, mới lặng lẽ rời khỏi mật thất.